PNVN Là câu chuyện viết cho thiếu nhi nhưng cuốn sách 'Bản nhạc của Mozart' lại chứa đựng những ý nghĩa sâu xa về lịch sử, âm nhạc khiến độc giả cảm động, đắm đuối và mộng mơ…

1.jpg
Cuốn sách "Bản nhạc của Mozart" 

Mỗi cuốn sách viết về âm nhạc đều là thứ dễ khơi gợi cảm xúc mãnh liệt nhất. Những bản nhạc của Mozart như vang lên, rất đỗi du dương và êm ái. Trong một buổi thưởng trà giữa thành Venice, một câu chuyện về âm nhạc đã dần được cởi mở.

Bản nhạc của Mozart là câu chuyện về một nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng khắp thế giới, Paolo Levi. Ông có thể chơi mọi bản nhạc một cách xuất sắc và si mê, nhưng ông không bao giờ chơi nhạc Mozart. Tại sao?

Câu hỏi ấy tưởng chừng như không bao giờ được giải đáp. Cho đến buổi gặp gỡ hôm đó với nữ phóng viên trẻ Lesley. Paolo đã tự cho mình nhấn nhá kể lại một phần ký ức đau thương của gia đình mình.

Câu chuyện về mối duyên định mệnh gắn với cây vĩ cầm của Paolo gắn liền với nỗi đau đớn của cha mẹ, nhưng cũng là một kết nối để tạo nên cuộc gặp gỡ kì diệu giữa những nghệ sĩ vĩ cầm tài năng vào thời kì Đức Quốc Xã.

Trong cái miên man của âm nhạc, một dấu ấn khắc nghiệt của lịch sử đã in dấu vĩnh viễn vào cuộc đời của những con người như người nghệ sĩ vĩ cầm già Benjamin, cùng với cha và mẹ của Paolo. Họ đã chứng kiến cái chết của biết bao nhiêu con người và chỉ có âm nhạc mới cứu rỗi họ.

Cha Paolo không bao giờ chơi vĩ cầm nữa, ông cũng không bao giờ nghe nhạc nữa, bởi những âm thanh cất lên chỉ đánh động một thời chết chóc nghiệt ngã. Đối với một nghệ sĩ, một kẻ say mê âm nhạc, điều đó giống như một sự trừng phạt.

Cha Paolo chính là một nhân chứng sống cho sự hủy diệt tàn bạo mà chiến tranh để lại, nhưng ông cũng là nơi mà âm nhạc khẳng định được sức mạnh cứu rỗi, an ủi, và soi sáng của nó, như nhà soạn nhạc người Đức Robert Schumann đã nói: “Nhiệm vụ cao quý của âm nhạc là chiếu sáng vào những cõi sâu thẳm trong trái tim con người”.

review-morpurgo-960_213494c.jpg
Tác giả Michael Morpurgo 

Những âm thanh của tiếng vĩ cầm mà Paolo chơi đã khiến ông được sống lại. Ông cho phép cậu bé Paolo chơi nhạc, như là cách để gìn giữ một món quà mà định mệnh đã đem lại. Chính âm nhạc đã khiến cha Paolo cởi bỏ bí mật đã giấu kín suốt 20 năm qua.

Chính âm nhạc, cũng là điều thể hiện được nhiều nhất trong câu chuyện mà Michael Morpurgo muốn nói đến ấy là sự đồng điệu giữa những con người có số phận hoàn toàn khác nhau. Sau sự im lặng, thứ thể hiện được nhất điều không thể diễn tả chính là âm nhạc. Quả thực, khung cảnh cậu bé Paolo trong bộ quần áo ngủ, ngồi say sưa nghe người nghệ sĩ đường phố chơi vĩ cầm, hay cảnh cả ba người lớn ngồi nghe Paolo chơi khúc mùa đông trong tổ khúc bốn mùa của Vivaldi chính là những đoạn tạo nên được sự xúc động mãnh liệt nhất. Những con chữ như đang cất mình khỏi trang giấy, và cất lên một thứ âm thanh tuyệt diệu. Âm nhạc đã từ ấy mà đi sâu vào tâm tư của người đọc.

Đọc đến những đoạn về âm nhạc mà Michael Morpurgo viết bằng một giọng văn đầy hưng phấn, đầy đồng điệu, người đọc có lẽ sẽ liên tưởng đến trường đoạn piano tuyệt diệu của nghệ sĩ piano chơi bản Ballade No.1, Op.23 của Chopin cho người lính của quân đội Đức trong bộ phim 'Nghệ sĩ dương cầm' của đạo diễn Roman Polanski. Chính bản nhạc ấy là thứ ngôn ngữ kì lạ, khiến cho hai con người ở hai chiến tuyến khác nhau tìm được sự đồng vọng. Bản nhạc ấy cũng đã cứu sống người nghệ sĩ Do Thái Ba Lan.

3.jpg
 Hình minh họa trong cuốn sách

Một câu chuyện viết cho thiếu nhi, nhưng Bản nhạc của Mozart lại chứa đựng những ý nghĩa sâu xa về lịch sử, âm nhạc để rồi từ ấy Michael Morpurgo đã đưa người đọc vào những trải nghiệm về một thời điểm lịch sử đau đớn và chết chóc mà cả nhận loại đã phải gánh chịu. Dù rất nhiều những cuốn sách từng viết về thời kì đáng sợ ấy, nhưng Bản nhạc của Mozart vẫn là một câu chuyện đặc biệt, một câu chuyện khiến tất cả độc giả đều phải cảm động, phải đắm đuối.

Câu chuyện cũng cất lên tiếng nói đẹp đẽ về những kẻ đeo đuổi ước mơ. Mỗi đứa trẻ đều có quyền ước mơ và cứ đi theo ước mơ ấy, mọi bí ẩn sẽ đều có cơ hội được khai mở.

Bản nhạc của Mozart bao trùm bởi thứ âm nhạc du dương da diết của những bản nhạc cổ điển, dễ dẫn dắt người đọc vào không gian lãng mạn thơ mộng của thành Venice, là quê hương của nghệ sĩ vĩ cầm thiên tài Vivadil. Với lối viết cô đọng, giản dị nhưng vô cùng điềm đạm và sâu sắc của mình, Michael Morpurgo đã tạo nên một cuốn sách kì diệu, đem lại một ánh nhìn khắc khoải nhưng thơ mộng về đời sống âm nhạc và con người.

Phong Linh