Hôn nhân - Gia đình

Bị chồng sắp cưới bỏ vì ung thư tuyến giáp, vẫn thấy mình may mắn

Xem trên mobile
Biết em mắc bệnh ung thư, anh suy tư hơn, buồn nhiều hơn. Anh vẫn an ủi, động viên em cố gắng vượt qua, nhưng anh không còn nhắc đến chuyện cưới xin của 2 đứa như dự tính sau đó 4 tháng nữa.

“Chuyện đó đã trôi qua gần 7 năm. Mỗi lúc nghĩ lại, em vẫn thầm cảm ơn quá khứ, cảm ơn những biến cố lớn trong đời lúc ấy. Anh rời xa em đúng lúc để hôm nay em vẫn có hạnh phúc ngập tràn, một mái ấm tròn vẹn, ấm áp đúng nghĩa do một người đàn ông không phải anh mang đến…” – người phụ nữ trẻ 30 tuổi Trần Thị Lệ, ở Đà Nẵng chia sẻ trong lúc giải lao buổi trưa, về quá khứ không bình yên, mà lâu nay chị vẫn muốn giữ kín.

Trần Thị Lệ kể: Cái ngày định mệnh đến với chị hồi đầu năm 2012. Cầm hồ sơ bệnh án của bệnh viện trên tay, sau khi chị đã chấp nhận bỏ một phần thân thể chỉ để mong sao kết quả sẽ bình thường. Thế nhưng, kết quả cuối cùng đã khiến mọi thứ như sụp đổ trước mắt chị. Kết luận của bệnh viện, chị bị bướu giáp ác tính thể nhú (K giáp giai đoạn 3) đã di căn hạch cổ.

hp1.jpg
Anh rời xa em đúng lúc, để hôm nay em vẫn có hạnh phúc ngập tràn, một mái ấm tròn vẹn, ấm áp đúng nghĩa do một người đàn ông không phải anh mang đến (Ảnh minh hoạ)

“Lúc đó em mới 23 tuổi. Bao nhiêu dự định, bao nhiêu ước mơ, cái bằng dược sỹ còn dang dở. Em thấy chênh vênh, mất hết phương hướng. Nhưng người bên cạnh em lúc ấy đã cho em gục vào vai anh, anh là người đã bên em với mối tình đầu nồng nàn 3 năm, dự định chỉ 4 tháng nữa là chúng em sẽ cưới”. “Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi em, có anh đây mà, đừng khóc nữa” – Lệ nhớ lại.

Lệ cười tươi tắn kể: “Ngày gặp bác sỹ để chuẩn bị cho đợt xạ trị đầu tiên. Bác sỹ hỏi: “Em bị ung thư đó, có sợ không?”. “Không đâu bác sỹ”. “Tại sao?”. “Em nghĩ bệnh mình có thể chữa khỏi”. “Tốt, em là cô gái có tinh thần thép, cố gắng lên em nha”.

Lệ cho biết, cứ nghĩ có anh bên cạnh cùng gia đình, người thân, em sẽ tự tin hơn, những đợt trị xạ đến cũng là lúc đau buồn bắt đầu. Đó là chuyện tình cảm của em với người yêu đã được 3 năm, cả 2 bên gia đình đã gặp mặt và dự định đám cưới sẽ diễn ra vào mùa thu năm đó. Vậy mà từ ngày biết em mang bệnh, anh suy tư hơn, buồn nhiều hơn. Anh an ủi, động viên em cố gắng vượt qua, nhưng anh không còn nhắc đến chuyện cưới xin nữa. Mẹ anh cũng không điện thoại hỏi thăm em như trước đây, dù biết em đang trị bệnh.

Được gần 2 năm anh bên cạnh kể từ ngày biết em bị bệnh, chăm sóc, động viên em hết đợt xạ trị đầu đến đợt cuối. Em cũng dần hiểu ra phần nào vấn đề khi thấy anh có vẻ hờ hững với em, em quyết định chia tay.

Ngày chia tay, em hẹn gặp anh để nói lời cuối, rồi từ đó bặt tin nhau. Em lao vào công việc như thể ta chỉ còn mấy ngày để sống, cốt là để cố quên anh, không còn thời gian cho tâm trí mình nghĩ về anh. Em cũng cố hoàn thành cái bằng Dược sỹ còn đang dang dở, mặc kệ bệnh tình sẽ ra sao.

 

hp2.jpg
Cảm ơn quá khứ đã ngủ yên, để em có một gia đình ấm áp hôm nay (Ảnh minh hoạ)

 

Thời gian ấy, em có dấu hiệu bị trầm cảm vì mất ngủ nhiều ngày. Má điện thoại nói chuyện với em hàng ngày. Má luôn bên cạnh những lúc em chông chênh nhất. Cuối cùng em cũng tốt nghiệp với tấm bằng giỏi.

Ra trường mà chỉ lo người ta không nhận em làm việc khi biết em bệnh nặng, nhưng may mắn sao em gặp gia đình cô chú đồng hương, họ đã nhận em vào làm cho nhà thuốc.

Thời gian cứ vậy trôi qua, cho đến một ngày, em tình cờ mò vào trang cá nhân của anh và biết rằng anh đã có gia đình chỉ sau 3 tháng chia tay. Em vẫn không tin vào mắt mình, hình đại diện của anh là hình cưới, nhưng cô dâu không phải là em, em khóc suy sụp. Đó là lần em thấy hụt hẫng về anh nhất, em không ngờ mọi thứ với anh lại nhanh đến vậy. Em khóc nhưng vẫn nhắn tin: "Cô dâu đẹp lắm, chúc anh hạnh phúc!"

Dù buồn nhưng em không một lời oán trách anh. Dù sao cũng cảm ơn vì anh dành cho em gần 5 năm đó. Mọi việc đều có lí do, em tin anh có nỗi khổ riêng của mình. Hết duyên nợ, mình không còn chung đường nhau nữa, thế thôi.

Tình cờ, em gặp cha của 2 con em bây giờ. Người đàn ông chững chạc, không ngọt ngào, không lãng mạn nhưng có trách nhiệm. Anh biết rõ bệnh tình của em, nhưng anh vẫn chấp nhận cưới em sau gần 1 năm yêu nhau. Cho đến nay, mái ấm hạnh phúc nhỏ của em cũng được 4 năm và luôn tràn đầy tiếng cười của chồng, con dành cho em.

“Cuộc sống cũng có những lúc vui buồn, nhưng em vẫn thấy mình là người may mắn. Đôi lúc em thầm cảm ơn những biến cố mà cuộc đời đã ban cho, để em biết cuộc sống này giá trị nhường nào. Cảm ơn quá khứ đã ngủ yên, để em có một gia đình ấm áp hôm nay” – Trần Thị Lệ cười tươi, gương mặt ánh lên niềm hạnh phúc khó tả.

Bảo Vy (ghi)

Bạn đang đọc bài viết Bị chồng sắp cưới bỏ vì ung thư tuyến giáp, vẫn thấy mình may mắn tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Hoài niệm về 'thời huy hoàng' của tivi đen trắng  

Hoài niệm về 'thời huy hoàng' của tivi đen trắng  

Thời bây giờ, nhà nào cũng có tivi màu, màn hình sắc nét, hiện đại, thậm chí còn sở hữu vài chiếc tivi đặt ở từng phòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại bùi ngùi nghĩ về chiếc tivi đen trắng của một thời đã xa.
Mối tình bất tử trong 'vụ án gián điệp nguyên tử' Rosenberg

Mối tình bất tử trong 'vụ án gián điệp nguyên tử' Rosenberg

Năm 1945, Mỹ đã đem quả bom nguyên tử mang tên “Little Boy” ném xuống thành phố Hiroshima của Nhật. Sự kiện này không chỉ kết thúc thế chiến thứ hai gây thảm họa kinh hoàng cho nhân loại mà còn khiến con người thực sự cảm nhận được mức độ tàn sát khốc liệt của một loại vũ khí mới. Kể từ đó, sức mạnh hạt nhân trở thành tiêu chí quan trọng để đánh giá địa vị của một quốc gia trên trường quốc tế.
Quan niệm thiếu công bằng trong đánh giá lao động nữ

Quan niệm thiếu công bằng trong đánh giá lao động nữ

PNVN đã có bài phản ánh, tỉ lệ phụ nữ Việt Nam tham gia lực lượng lao động hiện là 79% - trong nhóm cao nhất thế giới. Tuy nhiên, nếu cán cân bình đẳng đối với phụ nữ được thẩm định bằng những công việc cụ thể hàng ngày, từ sự cống hiến cho xã hội đến chăm sóc con cái, gia đình thì có thể thấy, mỗi người phụ nữ đang phải gánh trên vai trách nhiệm và lượng công việc gấp nhiều lần so với nam giới.
Chuyện tình của chàng 'soái ca' Joe Jonas nổi tiếng 'sát gái'

Chuyện tình của chàng 'soái ca' Joe Jonas nổi tiếng 'sát gái'

Những tưởng cặp đôi sẽ có một đám cưới xa hoa và sang trọng giống vợ chồng Nick Jonas - Priyanka Chopra, nhưng Joe Jonas và Sophie Turner luôn duy trì quan điểm muốn có một đám cưới ấm cùng, giản dị bên bạn bè, người thân và gia đình.
Người cha một chân

Người cha một chân

Khi biết phải cưa chân thì ông nhất định thà chết chứ không chịu vì sợ làm gánh nặng cho con. Nhìn bố thiêm thiếp vì thuốc mê gầy xọm đi không thể nhận ra được, nó bỗng thấy ân hận vì sự thờ ơ, vô trách nhiệm của mình.
 Hết sợ 'chuyện ấy' ở tuổi tiền mãn kinh

Hết sợ 'chuyện ấy' ở tuổi tiền mãn kinh

Chị Trần Thị Ngát (50 tuổi, ở Thái Bình) cho biết, thời gian gần đây khi "quan hệ" với chồng, chị hay bị đau, rát. Cách đây 2 tháng, chị bị trầy xước sau một lần "quan hệ". Từ hôm ấy, “vùng kín” của chị bị sưng tấy, đi tiểu bị rát, đồng thời ngứa ngáy khó chịu.
Bỗng một ngày người tình từ bỏ cô quay về với vợ con

Bỗng một ngày người tình từ bỏ cô quay về với vợ con

Sau tất cả, người đàn ông ấy đã quyết định quay về với gia đình. Cô vẫn biết rằng ngày này sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra. Sau bao lần vật vã níu kéo nhau, cô đành nhận lại nỗi trống trải khôn cùng khi anh đã quay gót bỏ lại "người tình" là cô ở phía sau…
Người bố vô trách nhiệm, chưa một ngày góp tiền nuôi con

Người bố vô trách nhiệm, chưa một ngày góp tiền nuôi con

“Tôi sẵn sàng ký đơn ly hôn để anh ta đi mà không cần gì cả. Anh ta đồng ý cho tôi nuôi 2 con, còn việc chu cấp nuôi con thì tôi để anh ta tuỳ tâm, bởi tôi đã quen với việc một người bố vô trách nhiệm, chưa một ngày góp tiền nuôi con”.