Hôn nhân - Gia đình

'Học bổng yêu thương' của các anh chị họ

Xem trên mobile
Sau này khi đã tốt nghiệp và có một công việc ổn định, nghĩ lại những ngày đó, tôi thấy mình thật may mắn nhận được khoản "học bổng yêu thương" đúng lúc.
Trước đây, nhà tôi rất nghèo. Bố tôi là lao động tự do nên công việc chẳng mấy khi ổn định, còn mẹ tôi có tiền sử bệnh tâm thần phân liệt. Bệnh của mẹ tôi khởi phát năm mẹ 21 tuổi và càng ngày, tần suất tái phát bệnh càng dày hơn.

Những lúc khỏe mạnh, mẹ là một người phụ nữ tuyệt vời. Mẹ chăm sóc chồng con rất khéo, mẹ làm ruộng cũng rất giỏi. Thế nhưng mỗi khi phát bệnh, mẹ dường như biến thành một người khác, hoàn toàn không kiểm soát được hành vi của mình.

anh12.jpg
Ảnh minh họa

Bình thường, mẹ yêu thương chồng con là thế song những lúc bệnh, mẹ có thể lao vào đánh đấm bố con tôi túi bụi hoặc quát tháo, la hét om sòm. Mẹ cũng có khi đem những tấm ảnh kỷ niệm của gia đình tôi ra xé nát hay lấy kéo cắt vụn. Để rồi sau khi “tỉnh” lại, mẹ ôm mặt khóc nấc.

Hồi anh em tôi còn nhỏ, mỗi lần mẹ tôi phát bệnh là bố lại bế lần lượt 3 anh em lên xe đạp để chở về quê ngoại gửi. Vì chưa hiểu chuyện nên mỗi lần thấy bố dựng chiếc xe thồ cũ và chất đồ lên đó, anh em tôi lại háo hức vui mừng nghĩ rằng mình sắp được đi chơi xa. Nhưng kỳ thực đó là những cuộc “di tản” bất đắc dĩ.

Tôi vẫn còn nhớ như in vẻ mặt đượm buồn của bố mỗi lần vẫy tay tạm biệt anh em tôi. Sau này, khi chúng tôi đi học, bố chẳng thể gửi anh em tôi ở nơi yên bình đó nữa vì quê ngoại quá xa. Vậy là chúng tôi sang ở nhờ nhà ông nội, sát vách với nhà tôi.

Mỗi lần mẹ tôi phát bệnh, mọi người ở quê ngoại đều lên thăm. Ai cũng buồn, cũng thương nhà tôi. Đó là những cuộc ghé thăm nhiều nước mắt nhất mà tôi từng biết. Trước khi về, mỗi người đều dúi vào tay bố tôi vài đồng để thêm vào chi phí thuốc men cho mẹ. Những lần như thế, gia đình tôi sống bằng sự hỗ trợ mọi mặt từ quê ngoại.

Đến khi anh em tôi nhận thức được mọi việc, chúng tôi không làm những “cánh chim di trú” nữa mà tình nguyện cùng bố mẹ chống chọi với bệnh tật. Vài năm một lần, gia đình tôi lại co cụm trong ba gian nhà ọp ẹp nghe tiếng mẹ la hét, để dỗ dành mẹ, để trấn an mẹ và để ru mẹ vào những giấc ngủ say.

Năm tôi thì đỗ vào cấp 3, cả họ nội khuyên tôi nên nghỉ học. Vì, thứ nhất là nhà tôi nghèo nên việc học của tôi sẽ thành gánh nặng, thứ hai là con gái làng tôi, học xong lớp 9 đều đi làm công nhân kiếm tiền chứ hiếm người học cấp 3. Nhưng bố mẹ nhất quyết cho tôi đi học.

Rồi tôi thi đỗ đại học, lại thêm một cuộc đấu trí giữa việc tiếp tục học hay dừng lại để đi làm công nhân. Cuối cùng tôi vẫn nhập trường. Tôi học đến năm thứ ba thì mẹ lại phát bệnh. Lần này mẹ phát bệnh khá nặng. Bố và anh trai tôi phải nghỉ việc để ở nhà trông mẹ.

Nhà đã nghèo lại không ai làm ra tiền, vì vậy tôi không muốn xin thêm một đồng nào cho việc học của mình nữa. Tôi ra sức làm thêm, vẫn chẳng đủ chi phí ăn ở học hành, cộng với nỗi lo về mẹ, tôi thực sự muốn bỏ học. Biết được suy nghĩ của tôi, hàng tháng, anh chị họ đều góp tiền cho tôi ăn học.

Lúc đầu tôi ngại nên từ chối nhưng bằng mọi lý lẽ, anh chị đã thuyết phục tôi nhận nó và gọi đó là “học bổng” của yêu thương. Tôi tự dặn mình phải nỗ lực học hành. Thế là mỗi kỳ tôi đều đạt được học bổng của nhà trường, cộng với khoản tiền nho nhỏ từ việc làm thêm, tôi không những trang trải được chi phí cho việc học mà còn có chút tiền gửi về cho bố mẹ.

Sau này khi đã tốt nghiệp và có một công việc ổn định, nghĩ lại những ngày đó, tôi thấy mình thật may mắn nhận được khoản học bổng yêu thương đúng lúc.

Nguyễn Thu Huyền

Bạn đang đọc bài viết 'Học bổng yêu thương' của các anh chị họ tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Nỗi khổ yêu người cứ đến lúc phải thanh toán là... ngồi im

Nỗi khổ yêu người cứ đến lúc phải thanh toán là... ngồi im

Có những người đàn ông rất vô tâm, thậm chí họ không nhận ra là mình đang hời hợt. Xét cho cùng, việc em chuẩn bị quà cáp cho gia đình bạn trai hoàn toàn là phép lịch sự và dựa trên sự tự nguyện của em, cậu bạn ấy không trực tiếp yêu cầu em, cũng như em chưa từng nhắc nhở để cậu ấy phải để ý, quan tâm đến những chi tiết đó.
Chiếc xe chồng bán để chữa ung thư cho vợ quay về với chủ sau 17 năm

Chiếc xe chồng bán để chữa ung thư cho vợ quay về với chủ sau 17 năm

Một người đàn ông ở Mỹ đã từng bán đi chiếc xe yêu thích nhất của mình mà anh đặt tên nó là Christine để lấy tiền trang trải hoá đơn chữa trị ung thư buồng trứng cho vợ. 17 năm sau, hai người con của anh đã tìm mọi cách để mua lại chính chiếc xe đó tặng cha mình. Kỳ lạ là chủ nhân của nó cũng bán xe để chữa trị bệnh ung thư cho mẹ.
Chuyện tình cổ tích lay động lòng người ở làng phong Quy Hòa

Chuyện tình cổ tích lay động lòng người ở làng phong Quy Hòa

Từng là cô gái xinh đẹp ở làng, thế nhưng bệnh phong bất ngờ ập đến khiến đôi bàn tay, đôi chân của bà co quắp, cơ thể đau đớn kéo dài. Dân làng xa lánh, bà rơi vào trầm cảm, buồn tuyệt vọng mặc cho tuổi xuân trôi theo thời gian. Năm 1995, bàn chân ngày càng lở loét, bà quyết định rời nhà đón xe vào nơi này chữa bệnh, rồi gặp ông.
Đòn chí mạng đánh vào chàng trai mới lớn

Đòn chí mạng đánh vào chàng trai mới lớn

Chính sự yên hòa vốn dĩ tôi vẫn thường nghe được từ những lần gọi điện về quê hỏi thăm, nên sự có mặt của thím ở đây lúc này, tôi biết chắc chắn xảy ra chuyện lớn. “Thằng Trí bị nghiện nặng rồi, cháu à!” - thím thở hắt ra, nặng nề nói từng lời. Tin tức thím đưa lại tôi nghe như sét đánh ngang tai.
Mẹ chồng bỗng chốc quay ngoắt 180 độ

Mẹ chồng bỗng chốc quay ngoắt 180 độ

Thấy mẹ chồng lên tôi mừng lắm, vui vẻ đón tiếp bà “Con mong mãi mới thấy mẹ lên, dạo này con cồng kềnh chẳng phụ giúp gì được cho chồng con cả”. Mươi ngày đầu, mẹ chồng tôi vẫn bình thường, vui vẻ nhưng rồi không khí giữa tôi và mẹ bỗng trở nên nặng nề dần.
Tình quê thấm đẫm hương vị những món ăn dân dã

Tình quê thấm đẫm hương vị những món ăn dân dã

Những cơn mưa khiến lòng người xao xuyến với bao nỗi nhớ về tuổi thơ sáng trong, về những món ăn từ ruộng đồng, bờ bãi để rồi khi xa quê, ta nhớ về hương vị, nghĩa tình của những món ăn dân dã thưở nào.
Thay đổi lớn của bà mẹ trẻ mang thai lần thứ hai

Thay đổi lớn của bà mẹ trẻ mang thai lần thứ hai

Nghĩ tới việc mang thai lần nữa, mẹ thấy lo lắng. Tất nhiên, thêm một đứa trẻ là điều vui vẻ, nhưng khi công việc đang tiến triển tốt thì đó cũng là một trong những lý do mẹ thấy rất ngại việc phải dành thời gian quay lại với bầu bí, bỉm sữa. Nhưng cuối cùng, mẹ đã đồng ý thực hiện một thay đổi lớn. Mẹ mang thai con.
Giận hờn của vợ chồng già

Giận hờn của vợ chồng già

Từ ngày bố nghỉ hưu ở nhà luôn với mẹ thì mẹ bỗng dưng trở nên khó tính kỳ lạ. Mọi người nói đó là sự thay đổi của người có tuổi, nhất là mẹ lại đang bước vào thời kỳ tiền mãn kinh. Hà quan sát mẹ chồng thì phát hiện ra tính bà rất trẻ con, chỉ cần không vừa lòng một chút là bà dằn dỗi.
Tuyết Mai đọc truyện 'Sống trong thế giới của nhau'

Tuyết Mai đọc truyện 'Sống trong thế giới của nhau'

Mời bạn đến với Bài dự thi số 76, cuộc thi đọc truyện "Hạnh phúc gia đình" do Báo PNVN tổ chức, phần thể hiện tác phẩm "Sống trong thế giới của nhau" của tác giả Bùi Thị Tuyết Mai (huyện Ba Vì, Hà Nội).