Hôn nhân - Gia đình

Lời tâm sự ám ảnh của cô con gái sau buổi tổng kết năm học

Xem trên mobile
Vừa tổng kết năm học ở lớp, mẹ gọi điện ngay cho con để hỏi: “Con được loại gì? Giỏi hay khá?". Lẽ ra nhận câu trả lời của con, mẹ phải mừng bởi đó là điều mẹ luôn mong muốn. Vậy mà mẹ ngạc nhiên hỏi: "Con mà cũng được loại giỏi à? Điểm thi thấp như thế, chỉ toàn 7 với 8”.
Lần nào thi xong, mẹ cũng sốt sắng hỏi con: Con làm bài thế nào? Điểm mà thấp thì liệu hồn nhé! Thế nên, làm bài tốt hay không, con cũng rất tự tin, dõng dạc nói với mẹ rằng bài thi dễ, con làm được hết. Lúc đấy, con nhìn trong ánh mắt của mẹ lấp lánh niềm vui.
 
Con làm sao dám trả lời thật rằng bài tiếng Anh đấy con bị sai mấy câu, toán có mấy bài khó con nghĩ mãi không ra, văn thì không phải là sở trường của con... Con dại gì mà nói thật để suốt mấy ngày sau đó phải nghe mẹ chì chiết, mắng mỏ. Sau nhiều lần, con rút kinh nghiệm rằng, đằng nào cũng bị mắng, thế nên được mẹ “đối xử tốt” ngày nào thì cần phải tranh thủ.
 
Đúng như con dự đoán, hôm nhận kết quả thi của con qua điện thoại, mẹ đã gầm lên: Điểm như thế này mà lúc nào cũng nói con làm bài tốt lắm! Tốt thì phải được 9, 10 chứ. Chỉ “chém gió” là giỏi, học hành chẳng ra đâu vào đâu... Sau đó, mẹ lại tiếp tục “bài ca bất tận”: Con có biết là mẹ tốn bao nhiêu tiền cho con đi học thêm không? Để nuôi con ăn học, mẹ đã phải đi làm vất vả thế nào không?...
 
Con có cảm giác mẹ có rất nhiều mâu thuẫn. Cái đích mà mẹ mong muốn là con được học lực giỏi để mẹ tự hào, để mẹ không phải xấu hổ với bạn bè khi nói về con. Vậy mà, tổng kết năm học, khi con đạt được mong muốn của mẹ thì mẹ lại cố tình phủ nhận con: “Con mà cũng được loại giỏi à?”, “Điểm thi thì thấp tè, chỉ 7 và 8”. Mẹ vẫn không bỏ được thói quen coi thường con như vậy sao?
 
hoc.jpg
Con đang học vì mẹ, mẹ có biết không? Ảnh minh họa
 
Hay mẹ nghĩ rằng, nếu mẹ khen con thì con sẽ kiêu ngạo, chủ quan và không cố gắng nữa. Thế nên, mẹ phải “dìm” con xuống để thấy rằng, con vẫn còn kém lắm, con phải nỗ lực, cố gắng nhiều hơn...
 
Mẹ có biết để đạt được  học lực loại giỏi mà mẹ mong muốn, suốt cả năm học con đã phải gồng mình lên thế nào không? Nhiều lúc mệt mỏi hoặc muốn đi chơi cùng các bạn, nhưng nghĩ đến cuối năm điểm tổng kết không được trên 8 phẩy lại khiến con lo lắng, vật vã ngồi vào học. Học trong những lúc ấy chẳng vui thú gì mẹ ạ. Nhưng vì học lực giỏi của con sẽ làm mẹ hạnh phúc nên con phải cố gắng. Con đang học vì mẹ, mẹ có biết không?
 
Lúc con hào hứng thông báo được loại giỏi, con rất mong nhận được lời động viên của mẹ, con tưởng tượng niềm vui ánh lên trên khuôn mặt mẹ. Vậy mà mẹ khiến con chưng hửng, thất vọng. Con phải làm thế nào mới khiến mẹ vui? Có phải với mẹ, mọi cố gắng của con chưa bao giờ là đủ?
 
Nếu thực sự như thế thì con rất sợ ngày mai. Vì ngày mai mẹ sẽ yêu cầu con cao hơn ngày hôm nay. Bởi mẹ chưa bao giờ hài lòng về những gì con có, mẹ chưa khi nào ghi nhận kết quả con đạt được. Mong muốn của mẹ luôn lớn hơn rất nhiều khả năng của con.
 
Mẹ có biết điều con thèm khát nhất trong lúc này là gì không? Con thèm được nghe mẹ nói: Con đã rất tuyệt vời vì con đã cố gắng hết sức, còn kết quả như thế nào không quá quan trọng! Nếu như vậy, thực tâm con càng phải cố gắng nhưng sẽ không thấy mệt mỏi, mẹ à!

Nhật Minh

Bạn đang đọc bài viết Lời tâm sự ám ảnh của cô con gái sau buổi tổng kết năm học tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Hóa ra, tôi đã nhầm khi trách cứ bản thân

Hóa ra, tôi đã nhầm khi trách cứ bản thân

Sống gần trường quốc tế, nhìn con người được đưa rước trên những chiếc ô tô sang trọng, trong khi vợ chồng tôi chỉ là công chức quèn, không ít lần tôi ước ao con mình có một suất học vinh hạnh ấy.
Quá mặc cảm và đơn giản, cô dâu bị búa rìu dư luận

Quá mặc cảm và đơn giản, cô dâu bị búa rìu dư luận

Không thể chia sẻ cùng ai trong số những người mình quen biết, em gái đó đã chọn cách gọi cho một người lạ là Thanh Tâm. Em kể cho Thanh Tâm nghe một bí mật thầm kín mà từ trước đến giờ em chẳng bao giờ chia sẻ với ai ngoài chồng mình.
Cảm hóa nàng dâu kiệm lời

Cảm hóa nàng dâu kiệm lời

Vì nhà hiếm hoi nên khi biết con trai đưa bạn gái về thì mẹ của Trúc vui mừng, kéo tay Trúc chuyện trò làm quen cởi mở. Năm lần bảy lượt như thế, không được đáp lại, bà thấy hơi buồn. Trong lòng chợt nghĩ: “Hay là con bé này nó không ưng nhà mình? Chẳng buồn nói chuyện với mình mà cả buổi cũng chẳng thấy nó trò chuyện gì với thằng Trúc”.
Sự thay đổi đến ngỡ ngàng của bà lão U70

Sự thay đổi đến ngỡ ngàng của bà lão U70

Đối với bà, cuộc đời chỉ còn từ nhà ra sân, vào bếp, lên nhà. Ông 28 năm nằm một chỗ nhưng da dẻ lúc nào cũng hồng hào, sạch bóng, chẳng bao giờ có một vết bầm, vết tím. Ngày ông ra đi, họ hàng, xóm giềng bảo đến tiễn một con người hạnh phúc tận lúc chết. 
Ly hôn trong tưởng tượng

Ly hôn trong tưởng tượng

Đối với Liên, cú sốc lớn nhất vẫn là lúc cô phát hiện ra chồng mình có bồ. Họ còn có con với nhau, thằng bé đã được hơn 4 tuổi. Thời gian đầu, Liên cảm thấy mình như sắp chết. Trong một tuần, cô sút 6 kg bởi vì không tài nào ngủ được, lúc nào cũng thấy đau thắt tim, đầu óc thì bốc hỏa. Có những đêm giật mình tỉnh dậy, Liên lao ra đường đi lang thang.
Con chính là lý do để mẹ thay đổi tích cực mỗi ngày

Con chính là lý do để mẹ thay đổi tích cực mỗi ngày

Mẹ vẫn nhớ thời điểm biết con đến bên mẹ, cảm giác của mẹ lẫn lộn đan xen, có vui mừng, có lo lắng. Một phần mẹ khao khát sớm tới ngày được nghe con cất tiếng khóc, được ôm lấy con vào lòng, hôn lên má con, nhìn nụ cười đầu tiên của con. Nhưng một phần mẹ cũng rất lo lắng không biết mẹ có bảo vệ con đủ tốt trong bụng mình.
Thu Hà với 'Đòi lại được không, trái tim ở trọ?'

Thu Hà với 'Đòi lại được không, trái tim ở trọ?'

Mời bạn đến với Bài dự thi số 20, cuộc thi đọc truyện "Hạnh phúc gia đình" do Báo PNVN tổ chức, với phần thể hiện tác phẩm "Đòi lại được không, trái tim ở trọ?" của tác giả Nguyễn Thị Thu Hà (cán bộ hưu trí, Q.3, TPHCM).