Hôn nhân - Gia đình

Sống trong bạo hành từ bé đến tận khi làm mẹ

Xem trên mobile
Ngày lên xe hoa, T. ao ước cuộc đời của mình sẽ được chuyển sang một trang mới. Cô nghĩ rằng những hình ảnh về sự chì chiết, đánh đấm sẽ không còn tái hiện nữa. Nhưng rồi cô lại phải đối diện với một thực tế phũ phàng...

Tuổi thơ thấm đầy bạo lực

Chị Nguyễn Thị T. (Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn, Hà Nội) sinh ra trong một gia đình có 3 anh chị em. Cha T. làm nghề thợ xây, mẹ cô buôn bán. Ngay từ khi nhận thức được mọi chuyện thì cũng là lúc T. nhận ra mái nhà của mình không hạnh phúc. Người cha thường xuyên đánh đập và chì chiết mẹ cô. Tiền kiếm ra được không bao giờ ông dùng để chăm lo cho gia đình. Họ chia tay nhau nhưng vì kinh tế khó khăn nên vẫn phải ở chung một nhà. Dù bố mẹ đã ly hôn nhưng bạo lực vẫn diễn ra, bố vẫn đánh mẹ.

6.jpg
Còn nhỏ, T. phải chứng kiến những trận đòn của bố giáng xuống đầu mẹ. Ảnh minh họa

 

T. là con gái duy nhất trong nhà. Cô cũng là người chứng kiến rõ ràng nhất những niềm đau, giọt nước mắt tủi buồn của mẹ. Tự bao giờ, T. trở thành người tự ti, luôn thui thủi một mình, không có bạn thân.

Xong lớp 9, mới tròn 16 tuổi, thương mẹ không thể cáng đáng thêm việc học của mình, T. nghỉ học và đi làm may công nghiệp để mong kiếm được tiền giúp mẹ. Sau gần 1 năm đi làm, cô được người quen dắt mối cho một người đàn ông xa lạ ở xã bên hơn cô 10 tuổi. Mẹ T. thương con gái, bà bảo: “Gia đình mình thế này, con đi lấy chồng đi. Người ta già dặn, chắc sẽ chín chắn và là chỗ dựa tốt cho con”. Mặc dù chưa đủ tuổi kết hôn, mặc dù không có cảm xúc cũng không cần tìm hiểu rõ ràng người ta, T. vẫn đồng ý đi làm dâu nhà người.

Tìm đường quang lại quàng bụi rậm

Ngày lên xe hoa, T. có ao ước cuộc đời của mình sẽ được chuyển sang một trang mới. Cô nghĩ rằng những hình ảnh về sự chì chiết, đánh đấm sẽ không còn tái hiện nữa. Nhưng, chỉ vài tuần sau khi cưới, chồng T. chuyển ra ở riêng một mình ngoài cửa hàng cách nhà khá xa - nơi anh  thuê để buôn bán. Thế là chỉ có một mình T. phải ở lại trong căn nhà xa lạ. Cô bắt đầu rơi vào cái nhìn “chăm chú” của người bố chồng. Cô bị chịu đựng những hành động kín đáo của ông khi va chạm vào người cô kiểu nửa sàm sỡ, vô tình, nửa uy quyền, chủ ý.

Quá sợ hãi nên khi vừa mang bầu, để lẩn tránh bố chồng, T. xin chồng được theo ra ở cùng ngoài cửa hàng. Chồng T. đồng ý tách vợ ra. Việc mang bầu, sinh con, sức khoẻ yếu, đã khiến cô không có khả năng kiếm ra tiền, chỉ biết sống dựa vào chồng. 

3.jpg
Thi thoảng, trong những cơn say, bực tức, người chồng chửi, mắng vợ là kẻ ăn bám... rồi đánh đập

Sau đó là những lời lẽ khinh bỉ gia đình nhà cô rồi tiến đến thượng cẳng chân, hạ cẳng tay. Càng ngày, tần số đánh đập ngày một tăng. Nó khiến T. tắt hẳn nguồn hy vọng về một gia đình không bạo lực...

4.jpg
Với người phụ nữ, bị tổn hại về sức khỏe tinh thần do tác động của bạo lực gia đình luôn nặng nề và khó khăn khi điều trị 

Rơi vào trầm cảm

Khi đứa con của T. tròn 1 tuổi cũng là lúc cô thấy mình bắt đầu có biểu hiện của sự thay đổi về tâm lý. Nhiều khi T. không kìm chế được bản thân. Cô đánh đập, cáu gắt ầm ĩ với con. Tim cô đập nhanh, mất ngủ, không ăn uống được. Nhưng sau đó T. lại rơi vào sự sợ hãi, bất ổn, lo lắng, buồn bã triền miên. Cô tự cảm thấy mình không có khả năng tự ra một quyết định gì, không muốn làm bất kỳ việc gì. Một lần u ám quá, T. còn nảy sinh ý định sẽ tự kết liễu đời mình nhưng không thành.

Khi ấy, người hàng xóm bên cạnh nhà T. vô tình kể cô nghe về một người quen của họ bị bạo lực gia đình dẫn đến mắc bệnh trầm cảm, u ám, phải đi bệnh viện điều trị. Bác sĩ nói bệnh đó nếu để lâu thì sẽ có hậu quả nặng nề. T. nghe, thấy sợ hãi và bắt đầu chú ý hơn đến tình trạng tâm lý của mình. Khó có thể kể chuyện mình cho ai nghe một cách trực tiếp nên cô đã dò tìm và có được số điện thoại tư vấn của nhà tạm trú chuyên hỗ trợ nạn nhân bị bạo lực ở nội thành rồi gọi ra và nhờ hỗ trợ.

Tại đây, chị T. đã phải trải qua 12 lần tham vấn về tâm lý thì mới có thể ngồi một cách “tạm tĩnh tâm” để nói về một số mong muốn của mình như muốn "giải thoát", muốn học nghề làm đầu và muốn có trách nhiệm cho việc nuôi con…

T.H

Bạn đang đọc bài viết Sống trong bạo hành từ bé đến tận khi làm mẹ tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Lỡ mang thai, nghe bạn rủ sang Trung Quốc sinh và cho con

Lỡ mang thai, nghe bạn rủ sang Trung Quốc sinh và cho con

Trở về nhà, Trần Thị Duyên (SN 1998) ở huyện Tương Dương, Nghệ An, vẫn ôm chặt đứa con gái bé bỏng vào người như sợ ai sẽ bắt mất nó lần nữa. Duy chỉ đôi mắt sáng và gương mặt ưa nhìn của Duyên cho thấy sức khỏe và tâm lý của cô đã ổn định hơn 3 tháng trước, ngày mới về đến quê nhà rất nhiều.
7 cách để cha mẹ 'làm bạn' cùng con

7 cách để cha mẹ 'làm bạn' cùng con

Dưới đây là một số gợi ý hữu ích để cha mẹ thêm hiểu và gần gũi hơn với các con, giúp tạo nên những niềm vui, hạnh phúc trong gia đình.
Bình tĩnh kéo người chồng đa tình trở về

Bình tĩnh kéo người chồng đa tình trở về

Chị đã từng phát điên lên khi phát hiện chồng mình đang có tình cảm ngoài luồng không chỉ 1 mà vài phụ nữ khác. Và trong lúc “cơn điên” lên đến đỉnh điểm, chị đã gửi đơn ly hôn và đưa con ra khỏi nhà. Vậy mà, khi bình tĩnh trở lại, chị đã kéo được người chồng đa tình quay trở về.
Tình yêu đến từ cuộc gặp gỡ định mệnh

Tình yêu đến từ cuộc gặp gỡ định mệnh

Hôm làm thủ tục đăng ký kết hôn xong, Hân bất ngờ khi nghe Trọng kể: “Thực ra, bức chân dung đầu tiên của em, anh vẽ cách đây đã 5 năm”. “Anh xạo à? Mình mới quen nhau được 3 năm!”. Trọng mở điện thoại và đưa cho Hân xem bức ảnh anh chụp cô.
Rưng rưng khi nhớ về người con trai đầu tiên mình thương mến

Rưng rưng khi nhớ về người con trai đầu tiên mình thương mến

Mối tình đầu thật đẹp và đáng nhớ, như một vùng ký ức mộng mơ của tuổi thanh xuân trong đời người. Tôi cũng vậy, nhớ lại năm tháng bồng bột đáng yêu của tuổi trẻ với người con trai đầu tiên mà mình thương mến, luôn khiến tôi rưng rưng.