Hôn nhân - Gia đình

Tha thứ khi đã ở "bên kia dốc" cuộc đời

Xem trên mobile
Có lẽ, khi đã ở "bên kia dốc" của cuộc đời, lòng người trở nên vị tha hơn. Tôi lâng lâng nghĩ đến giây phút được bố mẹ dắt tay vào hôn trường tràn ngập hoa và tiếng vỗ tay chúc mừng.
Ngày bé, mỗi lần bị bọn trẻ trong xóm mỉa mai là “đồ không có bố”, tôi lại nức nở chạy về gục đầu vào vai mẹ. Mẹ ôm tôi vào lòng, nước mắt mẹ mặn chát rơi xuống khuôn mặt non nớt của tôi...

Lớn lên một chút, tôi mới biết mình mang họ mẹ. Trong giấy khai sinh của tôi, phần họ tên cha được để trống. Mẹ luôn lảng tránh khi tôi thắc mắc tại sao mình không có cha như các bạn.

Nhưng mỗi lần tôi bần thần nhìn theo những đứa trẻ được cha âu yếm vỗ về, được vui đùa trong vòng tay yêu thương của cả cha lẫn me, khóe mắt mẹ lại rưng rưng. Dần dà, tôi đủ nhạy cảm để không “làm khó” mẹ bằng những câu hỏi về nguồn gốc nữa.

giadinh.jpg
Có lẽ, khi đã ở cái dốc bên kia của cuộc đời, lòng người trở nên vị tha hơn. Ảnh minh họa

Buổi tối trước ngày tôi nhập trường đại học, cả hai mẹ con đều thao thức. Sau khi dặn dò đủ thứ, mẹ bảo đã đến lúc mẹ cần giải đáp những vấn đề bấy lâu luôn là ẩn số với tôi bởi con gái đã đủ chín chắn, trưởng thành, có thể đối diện với thực tế.

Ngày mẹ nhận ra đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ cũng là ngày tột cùng đau khổ phát hiện ra chồng sắp cưới phản bội. Dù người đàn ông ấy nài nỉ, thanh minh đó chỉ là khoảnh khắc say xỉn, không làm chủ được dục vọng, mẹ vẫn quyết không tha thứ. Vẻ day dứt, hối hận của người đàn ông đó khi đón nhận lời từ hôn giúp mẹ hả hê trong niềm kiêu hãnh vẫn sống tốt dẫu chẳng có tình yêu.
 
Bị gia đình từ mặt, một thân một mình mẹ vào viện “vượt cạn”, khăng khăng đoạn tuyệt, không cho người đó nhận con và đứng tên cha trong giấy khai sinh. Mẹ còn thể hiện sự khinh bỉ, căm hận khi không thèm động đũa vào đồ ăn ông ta mang tới, không cho con dùng bất cứ thứ gì ông ta mua.

Tôi chưa đầy tháng, mẹ lẳng lặng ôm tôi rời đến vùng đất khác. Sau nhiều ngày tháng lặn lội đi tìm, có lần người đàn ông kia đã gặp được mẹ. Ông ấy không mong được mẹ mở lòng tha thứ nhưng  khẩn khoản xin được có trách nhiệm với giọt máu của mình. Mẹ đã xua đuổi bằng những lời cay nghiệt nhất, sau khi tuyên bố tôi chỉ là con của duy nhất của một mình mẹ.

Bao năm qua, mẹ luôn nỗ lực làm việc để lo cho tôi một cuộc sống đủ đầy. Sợ tôi khổ, mẹ không dám đi bước nữa dù rất nhiều người ngỏ ý được gắn bó dài lâu. Mẹ bảo, mẹ sẽ bù đắp những thiếu hụt tình cảm cho tôi bằng trọn vẹn yêu thương từ thẳm sâu trái tim mẹ.

Tôi không gặng hỏi cha mình là ai, ở đâu vì sợ chạm vào nỗi đau cùng những ẩn ức trong tâm trí mẹ. Tôi đã đủ vững vàng để thấy rằng, dù không cha, tôi vẫn có thể khôn lớn trưởng thành. Tình yêu bao la của mẹ đủ sức nâng bước tôi đi trên chặng đường sắp tới.

Xin được việc làm sau khi tốt nghiệp đại học, như bao cặp đôi khác, tôi và người yêu tính đến chuyện xa hơn. Gia đình anh thuộc hàng danh giá. Tuy không phản đối nhưng họ có vẻ không thoải mái khi dư luận bàn tán, suy diễn đủ kiểu quanh chuyện tôi mang họ mẹ. Mấy lần bố anh hỏi chuyện gia đình khiến tôi bối rối...

Một buổi tối, mẹ gọi tôi vào phòng riêng. Mẹ bảo đã hoàn tất các thủ tục cho tôi nhận cha và đổi họ. Tôi giật mình thảng thốt: “Mẹ không cần làm vậy đâu. Nếu chỉ vì chuyện đó mà nhà trai gây khó dễ, tạo áp lực cho mẹ thì con cũng chẳng tha thiết mối nhân duyên này”.

Mẹ điềm đạm nhìn tôi và giải thích rằng mẹ làm vậy không vì mục đích chiều lòng gia đình thông gia hay xoa dịu dư luận, mà vì tâm nguyện đau đáu của cha tôi. Ông ấy đã dằn vặt khổ sở, đã tự trừng trị mình bằng cuộc sống đơn độc mấy chục năm qua rồi.

Vả lại, ông ấy bây giờ đau ốm luôn, mẹ cũng lớn tuổi rồi, sống được bao nhiêu nữa đâu mà oán trách, làm khổ nhau thêm. Mẹ muốn tôi nhận cha và tận hưởng khoảnh khắc đoàn tụ gia đình trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân để biết nâng niu, trân trọng tổ ấm gia đình.

Mẹ còn bảo giá như ngày ấy mẹ đủ bao dung, rộng lượng để dẹp bỏ được những tự ái và kiêu hãnh cá nhân thì những thiệt thòi, tổn thương đã chẳng đeo bám tôi từ lúc chào đời đến tận bây giờ.

Bữa cơm đầu tiên, cha tôi rưng rưng lệ. Niềm xúc động xen lẫn hạnh phúc cũng hiện hữu trong mắt mẹ. Có lẽ, gánh nặng bấy lâu trong lòng đã được trút bỏ kể từ giây phút mẹ chủ động liên lạc với cha để nối lại tình cảm.

Có lẽ, khi đã ở cái dốc bên kia của cuộc đời, lòng người trở nên vị tha hơn. Tôi lâng lâng nghĩ đến giây phút được bố mẹ dắt tay vào hôn trường tràn ngập hoa và tiếng vỗ tay chúc mừng.

Hoàng Oanh

Bạn đang đọc bài viết Tha thứ khi đã ở "bên kia dốc" cuộc đời tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Đám cưới nhiều phá cách và truyền cảm hứng của Hoàng gia Anh

Đám cưới nhiều phá cách và truyền cảm hứng của Hoàng gia Anh

Trong lễ cưới, Hoàng tử Anh Harry và nữ diễn viên Mỹ Meghan Markle mỉm cười hạnh phúc, thề nguyện sẽ ở bên nhau “khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh tật cũng như lúc mạnh khỏe, yêu thương và trân trọng suốt đời tới khi cái chết chia lìa đôi ta”.
Vợ một nơi, chồng một nẻo vì sĩ diện hão

Vợ một nơi, chồng một nẻo vì sĩ diện hão

Từ ngày bà Loan đi ở với con, ông Tình ở nhà lủi thủi một mình, không người cơm nước, trò chuyện. Bấy giờ, ông mới thấy nhớ vợ, lại muốn bà về ở với mình. Ông quyết định đến nhà con trai xin lỗi bà Loan. Có điều lần này, bà Loan khăng khăng không chịu về.
Cởi bỏ nỗi oan bố làm con gái có bầu

Cởi bỏ nỗi oan bố làm con gái có bầu

Không chịu nổi tiếng đời, nghe lời khuyên của người họ hàng ở thành phố, Hương bán vội lứa lợn rồi lấy tóc của bố và con chị Linh đi xét nghiệm AND. Đúng như Hương vẫn thầm tin, bố mình và con chị Linh không hề có huyết thống cha con.
Chiêu cao tay con trai và con dâu trị tính ích kỷ của mẹ chồng

Chiêu cao tay con trai và con dâu trị tính ích kỷ của mẹ chồng

Ngày Thanh đi lấy chồng, mẹ nhẹ nhàng dặn dò: “Con ạ, giàu con út khốn khó cũng con út. Con về bên ấy còn mẹ già. Con cố gắng cư xử cho khéo để mẹ chồng con dâu sống vui vẻ, hòa thuận, đừng có để ý để tứ, bắt bẻ bà ấy làm gì kẻo tội”.
Đập tan điện thoại của vợ sau buổi họp lớp cấp 2

Đập tan điện thoại của vợ sau buổi họp lớp cấp 2

Về quê chơi, trước khi quay lại Hà Nội, nhớ ra, có vợ chồng đứa em họ lâu không gặp nên tôi bấm điện thoại gọi. Vậy mà số của đứa em dâu tút tút tràng dài báo không liên lạc được. Gọi cho chồng cũng không thấy nghe máy. Sốt ruột, tôi liền phi xuống nhà để xem có chuyện gì...
Chị dâu giúp em chồng bước ra khỏi vực thẳm ma túy

Chị dâu giúp em chồng bước ra khỏi vực thẳm ma túy

Chị Thu là người sống có trước sau. Chị ở lại một tay giúp mẹ tôi chèo lái con thuyền gia đình thoát khỏi cơn hoạn nạn. Chị quyết tâm vực lại kinh tế gia đình, lo cho mẹ chồng, em chồng và các con. Chính chị là người đã giúp tôi bước ra khỏi vực thẳm.
Cặp đôi xây 'lâu đài hạnh phúc' nhờ cùng mê phượt

Cặp đôi xây 'lâu đài hạnh phúc' nhờ cùng mê phượt

Cặp đôi Nguyễn Thị Thanh Loan (sinh năm 1987, quê Hải Dương) và Đinh Ngọc Thông (sinh năm 1983, quê Nam Định) đều mê du lịch. Đi cùng nhau vài chuyến, vẫn chỉ là “người dưng”, nhưng đồng hành với nhau hàng chục chuyến cả trong và ngoài nước, đến một ngày họ bỗng nên duyên vợ chồng.