Hôn nhân - Gia đình

Tha thứ khi đã ở "bên kia dốc" cuộc đời

Xem trên mobile
Có lẽ, khi đã ở "bên kia dốc" của cuộc đời, lòng người trở nên vị tha hơn. Tôi lâng lâng nghĩ đến giây phút được bố mẹ dắt tay vào hôn trường tràn ngập hoa và tiếng vỗ tay chúc mừng.
Ngày bé, mỗi lần bị bọn trẻ trong xóm mỉa mai là “đồ không có bố”, tôi lại nức nở chạy về gục đầu vào vai mẹ. Mẹ ôm tôi vào lòng, nước mắt mẹ mặn chát rơi xuống khuôn mặt non nớt của tôi...

Lớn lên một chút, tôi mới biết mình mang họ mẹ. Trong giấy khai sinh của tôi, phần họ tên cha được để trống. Mẹ luôn lảng tránh khi tôi thắc mắc tại sao mình không có cha như các bạn.

Nhưng mỗi lần tôi bần thần nhìn theo những đứa trẻ được cha âu yếm vỗ về, được vui đùa trong vòng tay yêu thương của cả cha lẫn me, khóe mắt mẹ lại rưng rưng. Dần dà, tôi đủ nhạy cảm để không “làm khó” mẹ bằng những câu hỏi về nguồn gốc nữa.

giadinh.jpg
Có lẽ, khi đã ở cái dốc bên kia của cuộc đời, lòng người trở nên vị tha hơn. Ảnh minh họa

Buổi tối trước ngày tôi nhập trường đại học, cả hai mẹ con đều thao thức. Sau khi dặn dò đủ thứ, mẹ bảo đã đến lúc mẹ cần giải đáp những vấn đề bấy lâu luôn là ẩn số với tôi bởi con gái đã đủ chín chắn, trưởng thành, có thể đối diện với thực tế.

Ngày mẹ nhận ra đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ cũng là ngày tột cùng đau khổ phát hiện ra chồng sắp cưới phản bội. Dù người đàn ông ấy nài nỉ, thanh minh đó chỉ là khoảnh khắc say xỉn, không làm chủ được dục vọng, mẹ vẫn quyết không tha thứ. Vẻ day dứt, hối hận của người đàn ông đó khi đón nhận lời từ hôn giúp mẹ hả hê trong niềm kiêu hãnh vẫn sống tốt dẫu chẳng có tình yêu.
 
Bị gia đình từ mặt, một thân một mình mẹ vào viện “vượt cạn”, khăng khăng đoạn tuyệt, không cho người đó nhận con và đứng tên cha trong giấy khai sinh. Mẹ còn thể hiện sự khinh bỉ, căm hận khi không thèm động đũa vào đồ ăn ông ta mang tới, không cho con dùng bất cứ thứ gì ông ta mua.

Tôi chưa đầy tháng, mẹ lẳng lặng ôm tôi rời đến vùng đất khác. Sau nhiều ngày tháng lặn lội đi tìm, có lần người đàn ông kia đã gặp được mẹ. Ông ấy không mong được mẹ mở lòng tha thứ nhưng  khẩn khoản xin được có trách nhiệm với giọt máu của mình. Mẹ đã xua đuổi bằng những lời cay nghiệt nhất, sau khi tuyên bố tôi chỉ là con của duy nhất của một mình mẹ.

Bao năm qua, mẹ luôn nỗ lực làm việc để lo cho tôi một cuộc sống đủ đầy. Sợ tôi khổ, mẹ không dám đi bước nữa dù rất nhiều người ngỏ ý được gắn bó dài lâu. Mẹ bảo, mẹ sẽ bù đắp những thiếu hụt tình cảm cho tôi bằng trọn vẹn yêu thương từ thẳm sâu trái tim mẹ.

Tôi không gặng hỏi cha mình là ai, ở đâu vì sợ chạm vào nỗi đau cùng những ẩn ức trong tâm trí mẹ. Tôi đã đủ vững vàng để thấy rằng, dù không cha, tôi vẫn có thể khôn lớn trưởng thành. Tình yêu bao la của mẹ đủ sức nâng bước tôi đi trên chặng đường sắp tới.

Xin được việc làm sau khi tốt nghiệp đại học, như bao cặp đôi khác, tôi và người yêu tính đến chuyện xa hơn. Gia đình anh thuộc hàng danh giá. Tuy không phản đối nhưng họ có vẻ không thoải mái khi dư luận bàn tán, suy diễn đủ kiểu quanh chuyện tôi mang họ mẹ. Mấy lần bố anh hỏi chuyện gia đình khiến tôi bối rối...

Một buổi tối, mẹ gọi tôi vào phòng riêng. Mẹ bảo đã hoàn tất các thủ tục cho tôi nhận cha và đổi họ. Tôi giật mình thảng thốt: “Mẹ không cần làm vậy đâu. Nếu chỉ vì chuyện đó mà nhà trai gây khó dễ, tạo áp lực cho mẹ thì con cũng chẳng tha thiết mối nhân duyên này”.

Mẹ điềm đạm nhìn tôi và giải thích rằng mẹ làm vậy không vì mục đích chiều lòng gia đình thông gia hay xoa dịu dư luận, mà vì tâm nguyện đau đáu của cha tôi. Ông ấy đã dằn vặt khổ sở, đã tự trừng trị mình bằng cuộc sống đơn độc mấy chục năm qua rồi.

Vả lại, ông ấy bây giờ đau ốm luôn, mẹ cũng lớn tuổi rồi, sống được bao nhiêu nữa đâu mà oán trách, làm khổ nhau thêm. Mẹ muốn tôi nhận cha và tận hưởng khoảnh khắc đoàn tụ gia đình trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân để biết nâng niu, trân trọng tổ ấm gia đình.

Mẹ còn bảo giá như ngày ấy mẹ đủ bao dung, rộng lượng để dẹp bỏ được những tự ái và kiêu hãnh cá nhân thì những thiệt thòi, tổn thương đã chẳng đeo bám tôi từ lúc chào đời đến tận bây giờ.

Bữa cơm đầu tiên, cha tôi rưng rưng lệ. Niềm xúc động xen lẫn hạnh phúc cũng hiện hữu trong mắt mẹ. Có lẽ, gánh nặng bấy lâu trong lòng đã được trút bỏ kể từ giây phút mẹ chủ động liên lạc với cha để nối lại tình cảm.

Có lẽ, khi đã ở cái dốc bên kia của cuộc đời, lòng người trở nên vị tha hơn. Tôi lâng lâng nghĩ đến giây phút được bố mẹ dắt tay vào hôn trường tràn ngập hoa và tiếng vỗ tay chúc mừng.

Hoàng Oanh

Bạn đang đọc bài viết Tha thứ khi đã ở "bên kia dốc" cuộc đời tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Nỗi khổ yêu người cứ đến lúc phải thanh toán là... ngồi im

Nỗi khổ yêu người cứ đến lúc phải thanh toán là... ngồi im

Có những người đàn ông rất vô tâm, thậm chí họ không nhận ra là mình đang hời hợt. Xét cho cùng, việc em chuẩn bị quà cáp cho gia đình bạn trai hoàn toàn là phép lịch sự và dựa trên sự tự nguyện của em, cậu bạn ấy không trực tiếp yêu cầu em, cũng như em chưa từng nhắc nhở để cậu ấy phải để ý, quan tâm đến những chi tiết đó.
Chiếc xe chồng bán để chữa ung thư cho vợ quay về với chủ sau 17 năm

Chiếc xe chồng bán để chữa ung thư cho vợ quay về với chủ sau 17 năm

Một người đàn ông ở Mỹ đã từng bán đi chiếc xe yêu thích nhất của mình mà anh đặt tên nó là Christine để lấy tiền trang trải hoá đơn chữa trị ung thư buồng trứng cho vợ. 17 năm sau, hai người con của anh đã tìm mọi cách để mua lại chính chiếc xe đó tặng cha mình. Kỳ lạ là chủ nhân của nó cũng bán xe để chữa trị bệnh ung thư cho mẹ.
Chuyện tình cổ tích lay động lòng người ở làng phong Quy Hòa

Chuyện tình cổ tích lay động lòng người ở làng phong Quy Hòa

Từng là cô gái xinh đẹp ở làng, thế nhưng bệnh phong bất ngờ ập đến khiến đôi bàn tay, đôi chân của bà co quắp, cơ thể đau đớn kéo dài. Dân làng xa lánh, bà rơi vào trầm cảm, buồn tuyệt vọng mặc cho tuổi xuân trôi theo thời gian. Năm 1995, bàn chân ngày càng lở loét, bà quyết định rời nhà đón xe vào nơi này chữa bệnh, rồi gặp ông.
Đòn chí mạng đánh vào chàng trai mới lớn

Đòn chí mạng đánh vào chàng trai mới lớn

Chính sự yên hòa vốn dĩ tôi vẫn thường nghe được từ những lần gọi điện về quê hỏi thăm, nên sự có mặt của thím ở đây lúc này, tôi biết chắc chắn xảy ra chuyện lớn. “Thằng Trí bị nghiện nặng rồi, cháu à!” - thím thở hắt ra, nặng nề nói từng lời. Tin tức thím đưa lại tôi nghe như sét đánh ngang tai.
Mẹ chồng bỗng chốc quay ngoắt 180 độ

Mẹ chồng bỗng chốc quay ngoắt 180 độ

Thấy mẹ chồng lên tôi mừng lắm, vui vẻ đón tiếp bà “Con mong mãi mới thấy mẹ lên, dạo này con cồng kềnh chẳng phụ giúp gì được cho chồng con cả”. Mươi ngày đầu, mẹ chồng tôi vẫn bình thường, vui vẻ nhưng rồi không khí giữa tôi và mẹ bỗng trở nên nặng nề dần.
Tình quê thấm đẫm hương vị những món ăn dân dã

Tình quê thấm đẫm hương vị những món ăn dân dã

Những cơn mưa khiến lòng người xao xuyến với bao nỗi nhớ về tuổi thơ sáng trong, về những món ăn từ ruộng đồng, bờ bãi để rồi khi xa quê, ta nhớ về hương vị, nghĩa tình của những món ăn dân dã thưở nào.
Thay đổi lớn của bà mẹ trẻ mang thai lần thứ hai

Thay đổi lớn của bà mẹ trẻ mang thai lần thứ hai

Nghĩ tới việc mang thai lần nữa, mẹ thấy lo lắng. Tất nhiên, thêm một đứa trẻ là điều vui vẻ, nhưng khi công việc đang tiến triển tốt thì đó cũng là một trong những lý do mẹ thấy rất ngại việc phải dành thời gian quay lại với bầu bí, bỉm sữa. Nhưng cuối cùng, mẹ đã đồng ý thực hiện một thay đổi lớn. Mẹ mang thai con.
Giận hờn của vợ chồng già

Giận hờn của vợ chồng già

Từ ngày bố nghỉ hưu ở nhà luôn với mẹ thì mẹ bỗng dưng trở nên khó tính kỳ lạ. Mọi người nói đó là sự thay đổi của người có tuổi, nhất là mẹ lại đang bước vào thời kỳ tiền mãn kinh. Hà quan sát mẹ chồng thì phát hiện ra tính bà rất trẻ con, chỉ cần không vừa lòng một chút là bà dằn dỗi.
Tuyết Mai đọc truyện 'Sống trong thế giới của nhau'

Tuyết Mai đọc truyện 'Sống trong thế giới của nhau'

Mời bạn đến với Bài dự thi số 76, cuộc thi đọc truyện "Hạnh phúc gia đình" do Báo PNVN tổ chức, phần thể hiện tác phẩm "Sống trong thế giới của nhau" của tác giả Bùi Thị Tuyết Mai (huyện Ba Vì, Hà Nội).