Hôn nhân - Gia đình

Nhật ký của người phụ nữ 6 năm bị chồng bạo hành

Xem trên mobile
“Quan hệ tình cảm vợ chồng ngày càng xa cách. Tôi không có nhu cầu và hứng thú gần chồng, thậm chí rất sợ mỗi khi chồng say, về đòi hỏi... Tôi cho rằng nguyên nhân do nghiện rượu nên chồng không kiểm soát được hành vi, song tôi nghi còn lý do khác nữa".

Chị là Lê Thị H, 30 tuổi, trú tại Thanh Nhàn, Q.Hai Bà Trưng, Hà Nội; Trình độ học vấn: Đại học; Nghề nghiệp: Kế toán. Chồng: N.M.T (33 tuổi); Nghề nghiệp: Kỹ sư xây dựng. Con: 2 con gái (4,5 tuổi và 22 tháng tuổi).
 

Chị kết hôn được 6 năm, hiện có 2 con gái. Chồng là người nghiện rượu và có tính vũ phu (từ trước khi cưới). Anh là con trai út trong gia đình có 8 chị em, được mẹ rất chiều chuộng.

Chị kể: "Quen và yêu nhau được khoảng 1 năm thì chúng tôi cưới. Một lần, 2 người đang đi chơi, có mâu thuẫn, anh T. đã dừng xe giữa đường rồi túm cổ áo tôi và đánh. Tôi đã quyết định chia tay nhưng anh T. vô cùng hối hận, đã đến nhà  quỳ trước mặt mẹ tôi cả 1 ngày sau đó để xin lỗi và tôi đã tha thứ.

Ngay sau khi cưới được 25 ngày, tôi đã bị chồng khóa trái cửa và đánh dã man. Nguyên nhân là do anh T. lúc đó đi làm ca ở 1 công ty nước, mãi 11h đêm mới về, khi về lại say rượu lè nhè đập cửa và làm toáng lên ở bên ngoài, tôi sợ vì tưởng người lạ nên không dám ra mở cửa. Khi tôi vừa mở cửa ra thì chồng xông vào nhà, khóa trái cửa lại và đánh tôi hết sức dã man, đánh đến rách cả quần áo tôi đang mặc trên người, khi tôi thay bộ quần áo khác thì anh tiếp tục đánh đến rách tiếp, cả mảng tóc trên đầu tôi bị anh giật đứt. Quá sợ hãi và đau đớn, nghĩ rằng mình có thể bị chồng đánh đến chết, tôi đã phải bám vào cột thu lôi của khu tập thể 5 tầng để tuột xuống đất (nhà tôi ở tầng 5). Sau khi sự việc xảy ra, tôi bỏ về nhà mẹ, anh T. hết sức ân hận, xin lỗi và tôi lại tha thứ.

baoluc-2_bofd.jpg 

Từ khi anh T. chuyển sang làm việc ở công ty xây dựng thì càng hay uống rượu hơn. Lý do anh đưa ra là anh phải tiếp khách, ngoại giao công việc. Sau mỗi trận rượu say về nhà, anh T. lại đánh vợ bất kể lý do gì: Có thể do anh say về nhà lúc 1-2h đêm tôi dậy chưa kịp pha nước chanh cho anh; hoặc bê mâm cơm ra nhưng bát canh đã nguội… Anh T. làm bên xây dựng nên những trận rượu say về nhà lúc nửa đêm diễn ra khá thường xuyên, tháng nào cũng vài lần.

Vợ chồng tôi sống cùng mẹ chồng (69 tuổi). Khi anh T. đánh tôi như vậy, mẹ chồng tôi chẳng những không can ngăn mà còn mắng thêm tôi là tại tôi thế này, tại tôi thế khác khiến anh T. càng đánh tôi hơn. Giữa tôi và mẹ chồng bình thường không có mâu thuẫn gì. Bà là người chiều con trai thái quá và có vẻ sợ con trai. Đã có lần chồng tôi quát mẹ và bảo mẹ về quê.

Việc tôi sinh 2 con gái cũng khiến tôi có thêm nhiều áp lực. Sau khi sinh con gái đầu, do chồng suốt ngày say xỉn và đánh đập vợ con như vậy, sợ ảnh hưởng đến sự phát triển của con nên tôi không muốn sinh thêm nữa. Đứa con gái thứ 2 được sinh ra là do hậu quả của những lần anh T. say rượu và ép tôi quan hệ, tôi không kế hoạch được. Anh T. rất mong có con trai. Đã có lần anh nói với tôi rằng kiểu gì cũng phải đẻ thêm để bao giờ có được con trai thì thôi. Mẹ chồng tôi cũng ủng hộ điều này và đôi khi gây áp lực với tôi.

Anh T. làm công trình ở Thái Nguyên, có một lần tôi giặt quần áo và phát hiện trong ví đựng card của chồng có ảnh một người phụ nữ kẹp trong đó. Tôi nghi ngờ nên đã hỏi nhưng anh bảo rằng đó là em gái anh bạn (!). Tôi không đôi co và tra cứu gì thêm.

Việc chứng kiến bố say rượu thường xuyên về nhà đánh mẹ đã bắt đầu ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm lý các con tôi. Mỗi lần như vậy các cháu vô cùng sợ hãi và khóc lặng đi. Con gái lớn mới 4,5 tuổi nhưng đã biết dặn mẹ: «Nếu bố về mà say rượu thì mấy mẹ con mình đi sang nhà bác hàng xóm»; hoặc hôm nào 7 - 8h tối mà chưa thấy bố về, con bé sẽ gọi điện cho bố và nói «bố đừng đi uống rượu nhé!». Cháu trở nên hay cáu gắt mỗi khi bực tức điều gì và đánh em. Còn đứa con bé của tôi mới 22 tháng tuổi thì trở nên lầm lì, ít nói.

bao_luc_tinh_duc_ghcm.jpg 

Lúc 2 - 3 giờ sáng, ngày 29/4... chồng lại đánh tôi một trận kinh khủng. Tôi chạy trốn xuống Công an phường và gọi Cảnh sát 113. Tuy nhiên, khi cảnh sát 113 đến thì chồng tôi nói là «không có việc gì» nên họ lại ra về.

Ngày 25/7... anh T. lại đánh vợ, hậu quả là đến giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn còn đau ở bên dưới ngực trái. Lần ấy tôi đã mời hàng xóm đến làm chứng và đề nghị anh T. làm cam kết không uống rượu và xâm phạm đến thân thể vợ nữa. Sau đó, mỗi khi tỉnh rượu, anh T. hết sức ân hận về hành vi của mình và tỏ ra hối cải. Mọi người trong gia đình như cha mẹ đẻ của tôi, các chị gái của anh T. cũng đã góp ý, yêu cầu anh cam kết bỏ rượu và không đánh vợ con nhiều lần và anh cũng xin lỗi, hứa hẹn nhiều lần… Nhưng cứ hễ say rượu là mọi chuyện lại tái diễn.

Sự việc vẫn cứ kéo dài, không có gì thay đổi. Đã nhiều lần tôi làm đơn ly hôn nhưng chồng không ký mà một mực xin lỗi. Nhiều lần do quá bực bội nên tôi không kiềm chế được nên đã nói lại chồng nhưng thường thì tôi biết dừng đúng lúc khi thấy chồng bực mình. Bình thường anh T. là người vô tâm do quen được chiều chuộng, chăm sóc từ nhỏ, không quan tâm gì đến người khác, kể cả vợ con nhưng rất yêu con, không thể sống xa con được. Quan điểm của anh là làm đàn ông thì chỉ cần ra ngoài xã hội làm việc lớn, kiếm tiền về cho gia đình.

Quan hệ tình cảm giữa 2 vợ chồng ngày càng xa cách. Tôi không có nhu cầu và hứng thú gần chồng, thậm chí rất sợ mỗi khi chồng say rượu về đòi hỏi, nhưng tôi vẫn phải chiều chồng. Tôi cho rằng nguyên nhân là do nghiện rượu nên chồng tôi không kiểm soát được hành vi của mình. Tuy nhiên tôi cũng có đôi chút nghi ngờ đây thực sự có phải là nguyên nhân chính gây nên bạo hành hay không. Tôi cũng biết nhưng chưa thực sự ý thức được rằng hành động của chồng là vi phạm pháp luật và cũng không biết rằng để người chồng bạo hành có thể bị xử lý thì tôi cần phải có đơn trình báo chính quyền. Giải pháp nhờ người thân can thiệp không mang lại hiệu quả. Tôi lo lắng một lúc nào đấy chồng tôi quá tay với mình. Tôi cũng nói điều này với chồng để cảnh báo nhưng anh ta không để tâm. Tôi cũng có nhắc đến luật Phòng chống bạo hành và cả Ngôi nhà bình yên chuyên hỗ trợ phụ nữ bị bạo hành với chồng nhưng anh ta gạt đi.

my_diary_by_yed77-d2zlmtw-e1473069043128max-600x600.jpg 

Tôi bị ốm vài ngày liền nhưng chồng không quan tâm, hỏi han gì. Mọi việc trong gia đình tôi vẫn phải làm như bình thường. Khi chồng đi làm về, bà mẹ chồng có kể lể gì đó với con trai, anh T. bực mình, không cần hỏi lại, không tìm hiểu lý do liền chửi mắng vợ. Buổi tối, chồng bị sốt do bệnh gout và thiếu kiềm chế nên tiếp tục chửi mắng, rỉa róc, xúc phạm vợ. Tôi không kiềm chế được đã cãi lại, anh T. lại đánh vợ thậm tệ.

bibaohanh-2-1482770033829.jpg 

Cho đến lúc này, tôi cảm thấy mình đã quá sức chịu đựng, nên quyết định muốn rời khỏi gia đình một thời gian. Tôi nói với chồng sẽ đến nhà hỗ trợ nhưng anh T. không cho. Lừa lúc anh ta đi vắng, tôi đã quyết định mang con đi ra khỏi nhà, tìm nơi dành cho phụ nữ bị bạo hành, để mong được giải thoát, được hỗ trợ". 

T.H

Bạn đang đọc bài viết Nhật ký của người phụ nữ 6 năm bị chồng bạo hành tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Con hư hỏng vì ‘Tây’ nửa vời

Con hư hỏng vì ‘Tây’ nửa vời

Cuộc sống của bạn chẳng có gì đáng nói nếu như bạn không áp dụng một cách bảo thủ, máy móc lối sống kiểu Tây mà bạn mang theo ở nước ngoài về, đặc biệt là trong cách nuôi dạy con. Khi con còn nhỏ, bạn đã để con phát triển tự do, thích gì làm nấy, thích gì chiều nấy.
Kết thúc hôn nhân sau 6 năm chịu đựng

Kết thúc hôn nhân sau 6 năm chịu đựng

Sau hơn 6 năm chung sống, tôi đã quyết định rằng cuộc hôn nhân của mình cần kết thúc. Nhất là khi tình yêu, sự tôn trọng của chồng dành cho tôi không còn và sau bao tổn thương mà tôi phải chịu đựng.
Giang Ngọc với 'Chúng ta là người một nhà'

Giang Ngọc với 'Chúng ta là người một nhà'

Mời bạn đến với Bài dự thi số 29, cuộc thi đọc truyện "Hạnh phúc gia đình" do Báo PNVN tổ chức, phần thể hiện tác phẩm "Chúng ta là người một nhà" của bạn Giang Ngọc (TPHCM).
Con gái vụng về khi lần đầu làm mẹ

Con gái vụng về khi lần đầu làm mẹ

Hãy tin tưởng ở con và chấp nhận con có thể không làm mọi việc khéo léo, hoàn hảo để con tự tin thực hiện thiên chức làm mẹ của mình tốt nhất.
2 bác sĩ cùng viết 'Thư gửi con - Bao giờ cho hết yêu thương?'

2 bác sĩ cùng viết 'Thư gửi con - Bao giờ cho hết yêu thương?'

“Thư gửi con - Bao giờ cho hết yêu thương?” là những lá thư chứa trọn tâm tình mà bác sĩ - nhạc sĩ Vũ Minh Đức và bác sĩ Trần Thị Hồng An dành cho tình yêu bé nhỏ trong cuộc đời họ, từ khi con còn là đứa trẻ bé bỏng mới chào đời cho đến lúc con đứng trước ngưỡng tuổi trưởng thành.
Cùng xây tổ ấm vì sự phát triển của trẻ em

Cùng xây tổ ấm vì sự phát triển của trẻ em

Đó nội dung cuộc hội thảo vừa diễn ra sáng 23/6 tại Trung tâm Phụ nữ & Phát triển (Hà Nội), với những chia sẻ, trải nghiệm, góc nhìn riêng thú vị về việc xây dựng gia đình hạnh phúc và nuôi dạy con của những người làm cha mẹ. Họ có thể là doanh nhân, mẹ đơn thân, người dẫn chương trình, nữ tri thức và chuyên gia về tâm lý trẻ em…
Buồn phiền của mẹ tan biến trong vòng tay con

Buồn phiền của mẹ tan biến trong vòng tay con

Mẹ bị nghễnh ngãng, đi lại không vững nên con trai lúc nào cũng lo cho mẹ. Ra đường với mẹ, con luôn để ý những chỗ vỉa hè mấp mô, sợ mẹ đi bị vấp ngã. Nhiều khi nhăn nhó, khó chịu nếu mẹ không chịu theo sự hướng dẫn của con.
Nhà báo Trần Việt Văn: 'Gia đình tạo động lực, cảm hứng để tôi tự tin'

Nhà báo Trần Việt Văn: 'Gia đình tạo động lực, cảm hứng để tôi tự tin'

Bộ ảnh “Nỗi nhớ” của nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Việt Văn thực hiện năm 2018 vừa đoạt giải nhất cuộc thi ảnh nghệ thuật quốc tế lần thứ 6 chủ đề “Ký ức” do Hội Nhiếp ảnh Hoàng gia Thái Lan tổ chức. “Nỗi nhớ” đã làm lay động trái tim người xem từ những kỷ vật còn cất giữ: Chiếc áo dài mặc ngày cưới của mẹ, lá thư tình thời chiến tranh, chiếc máy chữ thân quen… sáng tạo”.