Giải trí

Khoảng lặng cà phê bệt

Xem trên mobile
Không phải là những bộ bàn ghế đắt tiền sang trọng trong một không gian trang hoàng lộng lẫy, nơi đây giản đơn với một vỉa hè rộng, vài chục chiếc ghế mây nhỏ xinh đã ngả màu nâu bóng cùng những chiếc bàn gỗ mộc cũng nhỏ xinh, nép mình dưới những bóng cây xoan nâu nhìn ra phía lòng đường - nơi có hàng xà cừ cổ thụ chạy dài bốn mùa xanh tốt...

Nếu một ngày bạn cảm thấy mình cần phải có những phút sống chậm lại, muốn tách mình ra khỏi guồng quay hối hả của công việc, tìm cho mình một không gian thoáng hơn bốn bức tường chật hẹp thiếu ánh mặt trời thì hãy đến với một không gian bình yên ngay giữa lòng Hà Nội: Không gian cà phê bệt trước khu tập thể trên đường Giảng Võ, đối diện với Trung tâm giao dịch công nghệ thông tin và truyền thông Hà Nội. Từ lâu, nơi này đã được dân văn phòng chúng tôi coi là khoảng lặng hiếm hoi dành tặng cho mình trong ngày.

caphe.jpg
Ảnh minh hoạ

 

Không phải là những bộ bàn ghế đắt tiền sang trọng trong một không gian trang hoàng lộng lẫy, nơi đây giản đơn với một vỉa hè rộng, vài chục chiếc ghế mây nhỏ xinh đã ngả màu nâu bóng cùng những chiếc bàn gỗ mộc cũng nhỏ xinh, nép mình dưới những bóng cây xoan nâu nhìn ra phía lòng đường - nơi có hàng xà cừ cổ thụ chạy dài bốn mùa xanh tốt...

 

Tất cả giản đơn và gần gũi, làm nên một khoảng lặng thực sự bình yên cho những giờ nghỉ trưa hiếm hoi – khoảng thời gian duy nhất trong ngày được tự do tung cánh sổ lồng như loài chim giam cầm khao khát tự do, không còn cảm giác mắt mờ lưng mỏi trước màn hình laptop vô cảm trong tòa nhà cao đang nằm đối diện phía bên kia...

 

Tôi hay để lòng mình dan díu với không gian ấy sau bữa trưa cùng cậu bạn đồng nghiệp. Thường thì bao giờ cậu bạn tôi cũng gọi cho mình một ly nâu đá, dăm điếu thuốc, còn tôi khoái món dừa xiêm. Cả hai sẽ ngồi nhâm nhi và tâm sự, chia sẻ với nhau về nhiều điều trong cuộc sống, về những ngày đã qua và những ngày đang tới, nói với nhau về những dự định, ước mơ...

 

Tôi đã bật cười khi nghe bạn nói ước mơ của bạn đến năm 45 tuổi là được về quê chăn vịt, rồi lòng lại chợt chùng xuống mà nhận ra rằng: Ước mơ bình dị thế thôi nhưng có được nó thì lại không hề đơn giản. Thường những cái bình dị con người ta lại bỏ qua, không giữ được... Sự đòi hỏi để thỏa mãn của con người là không ngừng, như một cái cầu thang dốc, bước lên một bậc rồi là cứ muốn bước lên cao mãi, nên khó mà có thể rút chân ra khỏi cái cầu thang đó để quay lại và sống cùng những thứ bình dị nhường kia...

 

Cũng có hôm chúng tôi cứ ngồi như thế lặng im, không nói một câu chuyện gì. Lặng im hướng mắt ra lòng đường, nơi xe cộ ồn ào lại qua nhưng vẫn thấy lòng bình yên đến lạ, khi nắng và gió cứ đổ đầy, mơn man thổi và lao xao hát bằng một thứ ngôn ngữ mang tên bình thản và nhẹ nhàng trên những hàng cây, để rồi lòng chợt thấy cuộc sống không hề mệt mỏi như ta tưởng... Ta đã căng mình lên, triền miên với công việc, với nhịp ngày đều đặn trong không gian tù túng thiếu nắng gió và ánh sáng mặt trời, gọi tên cuộc sống bằng hai từ “hối hả” mà không nhận ra rằng cuộc sống vẫn dịu dàng và bình yên, gần gụi và thân thương đến lạ kỳ - nếu như ta biết tách mình ra khỏi không gian bận rộn kia...

 

Và dưới ánh mặt trời, cuộc sống ùa tới, thả vào hồn ta những rung cảm vọng lại từ sâu thẳm nơi trái tim, nghe những buồn vui lẫn lộn quyện trong hương cà phê nồng đượm hương đời...

 

ca-phe-coc-sai-gon-1200x750.jpg
Ảnh minh họa

 

Những chiếc ghế mây giản dị sẽ nói với ta về bà cụ già bán nước lầm lũi phía bên kia đường, với dăm túi lạc rang, vài cốc trà đá, ngày nào dù mưa hay nắng cũng đều đặn dọn hàng ra. Dẫu chẳng mấy người để ý hay dừng chân mua hàng nhưng đôi mắt bà vẫn bình thản nhìn vào dòng người đang hối hả lại qua, để thấy mình không cô đơn, vẫn còn được hòa nhập với nhịp sống này mà không bị gạt xô vào một bên lề nào đó của cuộc đời khi đã sang tuổi xế bóng...

 

Ngọn gió của một trưa dịu nắng sẽ hào hứng thì thầm trên những khóm lá, nói với ta về niềm mong mỏi của chú bé đánh giày mỗi buổi trưa từ phía văn phòng bên kia sẽ có nhiều anh chị, cô chú băng qua đường sang với không gian cà phê bệt này, vẫy tay gọi nó tới. Và lòng nó sẽ ngập tràn những hân hoan khi biết bữa tối hôm nay nó sẽ không phải nhịn đói, và nó lại để dư ra được một vài đồng bạc lẻ, tích cóp gửi về quê nghèo cho mẹ và các em...

 

Cứ như thế, cả không gian ấy như đang lên tiếng, ru lòng ta bình yên và lắng lại cùng những vui buồn của cuộc đời, để biết tâm hồn mình vẫn không hề vô cảm, sạn chai hay ngủ quên đi giữa bộn bề công việc từ nỗi lo cơm áo gạo tiền để bám trụ và khẳng định mình ở chốn Hà thành sôi động và phồn hoa.

 

Với một quỹ thời gian nghỉ trưa ít ỏi, chỉ cần ngồi lại nơi ấy, trên những vỉa hè rộng và giản đơn cùng những chiếc bàn gỗ và ghế mây nhỏ xinh chừng 15 phút thôi, nhưng đủ cho bạn và tôi tìm lại được những cảm xúc và nhiều điều giản đơn, ý nghĩa nhưng đã và đang bỏ lỡ, đánh mất hoặc để bị cuốn trôi đi trong nhịp sống bộn bề này...

Lương Đinhg Khoa

Bạn đang đọc bài viết Khoảng lặng cà phê bệt tại chuyên mục Giải trí của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Loading...
Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Loading...

Tin cùng chuyên mục

Nữ nhà báo 8x viết sách kể chuyện làm mẹ đơn thân

Nữ nhà báo 8x viết sách kể chuyện làm mẹ đơn thân

Việc một phụ nữ trở thành mẹ đơn thân, hoặc xây dựng gia đình là sự lựa chọn của họ. Sự lựa chọn đó được pháp luật công nhận. Hơn nữa, chuyện này không ảnh hưởng đến tư cách đạo đức hay lối sống của họ. Đó là điều mà nhà báo Diệu Hiền muốn gửi gắm ở cuốn sách "Bước qua ngày giông bão".
Khó kìm nước mắt khi xem MV ‘Chấp chới sông Lam’

Khó kìm nước mắt khi xem MV ‘Chấp chới sông Lam’

Câu chuyện về người mẹ đã hy sinh cả tuổi thanh xuân đầy giông bão để nuôi nấng, che chở đứa con thành người trong MV ‘Chấp chới sông Lam’ của ca sĩ Thanh Tài có thể khiến khán giả nghẹn ngào.
Diễn viên Lương Giang mong làm MC Ngày hội Mottainai 2019 tại Hà Nội

Diễn viên Lương Giang mong làm MC Ngày hội Mottainai 2019 tại Hà Nội

Từng dẫn chương trình Ngày hội Mottainai 2018, khi hay tin Báo PNVN tổ chức Ngày hội "Mottainai, Giáng sinh Trao yêu thương - Nhận hạnh phúc" 2019 vào ngày 8/12 tới tại Vườn hoa Lý Thái Tổ và phố đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), diễn viên-họa sĩ Lương Giang mong muốn tiếp tục là MC, góp một phần nhỏ để Ngày hội thành công.
Lương Nguyệt Anh tìm sự bình an trong tâm hồn với nhạc Phật

Lương Nguyệt Anh tìm sự bình an trong tâm hồn với nhạc Phật

Quán quân Sao Mai 2011 dòng dân gian Lương Nguyệt Anh vừa chính thức phát hành album CD nhạc Phật "Tìm về chốn thiêng". Album không mang tính thương mại mà được trao tặng cho các Phật tử và khán giả với mong muốn lan tỏa những giá trị tốt đẹp của đạo Phật đến với mọi người.