• Mới cập nhật:

Yêu

Kẻ trộm bông hoa dâm bụt

04/02/2016 - 08:57 (GMT+7)
Chuyện qua chuyện lại rất lâu khiến cả hai cùng vơi đi cảm giác cô đơn...
1. Hắn lững thững bước trên con đường đất đỏ, ghồ ghề. Một mình hắn lọt vào vòm cây xanh rậm lá tràm và nứa. Bạn bè đã rủ nhau ra quán cà phê hay quán nhậu, sau một ngày đi đường mệt mỏi vì nắng và bụi.

Còn hắn lại chọn một hướng đi hơi lập dị, lần tìm phía sau khách sạn và thật bất ngờ khi phát hiện một căn nhà gỗ xám xịt. Bỏ lại sau lưng vẻ nhộn nhịp của thị xã, trước mắt hắn không còn những tòa nhà cao tầng nằm đưa mặt ra đường nhựa.

Một lối đi với đầy xác lá khô, chính xác hơn là một ngõ hẹp và tối, hai bên cây che kín. Hắn bắt đầu hồi hộp và chuyển đổi cảm xúc. Vượt qua căn nhà gỗ đóng cửa im lìm, hắn quyết định sẽ đi hết con đường phía trước.

Nhìn con đường sâu hun hút đã thành một câu hỏi đặt ra trong đầu: Đi tiếp hay quay lại? Còn một khả năng nữa là không biết làm gì hết. Hắn đứng nhìn xuống một triền dốc. Địa hình ở đây khá lạ.

Atx---Ketrom.jpg

Cô gái kia có biết nụ bông bụp trước cổng nhà mình đã nở rất đẹp hay không? (Ảnh minh họa)

2. Sống ở thành phố cái gì cũng rõ ràng sòng phẳng, nên hắn chưa thể hòa nhập được với xứ lạ quê người. Vả lại chuyến đi chỉ vài ngày, nên hắn không muốn làm rắc rối cái đầu bị chứng rối loạn của mình.

Hắn lại tiếp tục đi, một ngã 3 vạch ra 2 đường vòng cung như đôi chân mày của hắn. Thoáng chút bối rối nhưng hắn đã quyết định chọn đường bên trái. Đơn giản vì hắn thuận tay trái, mà đường bên phải lại có một đoạn dốc khá dài.

Hắn nghe nhiều người nói rằng thuận tay chiêu sẽ có lắm tài, còn hắn thì tài đâu chẳng thấy mà chỉ gặp toàn chuyện thất bại. Bạn bè thường chọc hắn hơi yếu và có tính nghệ sĩ, hắn chỉ cười. Nhưng chuyện quan trọng bây giờ là hắn đang buồn thật, vì căn bệnh mãn tính là viêm màng túi.

Thất nghiệp, nỗi lo này hắn đã chuẩn bị đón nhận từ trước khi đi Bạc Liêu thực tập. Sinh viên Ngữ văn như hắn và gần hai trăm tân cử nhân văn chương đều canh cánh nỗi lòng, từ khi mới quyết định theo con đường văn chương này.

Khóa của hắn chỉ có ba đứa là theo nghiệp viết lách, một số đứa đi làm tư vấn bảo hiểm, có đứa lại học thêm chứng chỉ phương pháp sư phạm để về quê “gõ đầu trẻ”. Riêng hắn thì vừa bị thất bại trong đợt tuyển phóng viên của một tờ báo ở thành phố, ngoài ra hắn còn bị loại trong một cuộc thi sáng tác cho thiếu nhi (đề tài này hắn chưa viết bao giờ).

Thất bại không làm hắn buồn, mà chỉ hơi tiếc chút xíu vì hắn chưa đầu tư nhiều lắm. Sau chuyến đi này, hắn muốn thử lại trong ở một sân chơi khác, một cuộc thi mới ở An Giang dành cho các cây bút đồng bằng sông Cửu Long. Hắn phải tham gia, vì quê hắn ở miệt Cà Mau mà. Hắn cũng mơ hồ liên tưởng đến chuyện thất bại, nhưng điều đó không làm hắn nản lòng.

Đang nghĩ lung tung thì hắn bị chắn ngang bởi một hàng rào dâm bụt trước mặt, nhưng không thấy bông nào nở, hắn chau mày suy nghĩ và đưa tay hái một nụ hoa đưa lên mắt nhìn rồi bỏ vô túi.

3. Đi tiếp một đoạn khá dài, hắn cảm thấy chân đã mỏi, miệng cũng bắt đầu khát. Lại một ngã 3 hiện ra, nhưng hắn không chọn đường bên trái nữa, hắn quyết định quay lại.

Một cô gái đang với tay hái nụ hoa dâm bụt. Bụi cây nằm ngay sau lưng khách sạn mà hắn nghỉ đêm nay. Hắn khẽ đằng hắng, nói:

- Nè, người đẹp Bình Dương, hái bông chi vậy?

Cô gái quay đầu lại nhìn hắn, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác. Sau đó cô lại tiếp tục công việc của mình. Hắn bước tới sau lưng cô, lên tiếng:

- Ủa tui hỏi cô không nghe sao?

- Nghe chớ, nhưng ông đã lầm người rồi. Em không phải người đẹp Bình Dương và cũng không hái bông bụp.

- Vậy em là ai? Hái bông làm gì?

- Ông cứ gọi là em, còn nụ bông bụp này em hái về để đợi sáng mai bông sẽ nở.

Chuyện qua chuyện lại rất lâu khiến cả hai cùng vơi đi cảm giác cô đơn. Rồi cũng đến lúc cô gái ra về. Hắn đứng nhìn theo rồi thở dài: “Phải chi thời gian lui lại thì hay biết mấy”.

4. Sáng. Bông bụp nở bung ra, nhụy hoa màu đỏ thắm, tiếp đó là màu hường và màu hồng cam pha trộn vào nhau. Tiếng còi xe vang lên làm hắn vội vã thay quần áo để tiếp tục cuộc hành trình.

Chiều, hắn cùng đoàn khách chuyển chỗ ở. Chuyến đi kéo dài 4 ngày, sau đó mọi người trở về thành phố vào một đêm mưa. Người hắn ướt mèm, lạnh cóng. Lục quần áo ra, hắn chợt thấy một bông bụp đỏ sẫm trong túi áo.

Hắn chau mày suy nghĩ rồi thì thầm: “Nụ đã nở lúc nào mình cũng không biết. Cô gái kia có biết nụ bông bụp trước cổng nhà em cũng đã nở rất đẹp hay không. Mình phải đem bông bụp này đến cho em thấy. À, còn tập truyện "Tôi thương mà em đâu có hay nữa chứ".

Hắn đem ép bông bụp vào quyển lưu bút còn mới tinh, rồi cầm viết vẽ một trái tim màu xanh thật lớn bao quanh bông bụp đó…

Ý kiến của bạn
(*) Nội dung bắt buộc cần có
bình luận
Xem thêm bình luận

Nhập thông tin của bạn

Đọc thêm
Xem thêm