Nghe 'Kịch bản không hoàn hảo' qua giọng đọc Diệu Nghi

Tác giả: Lê Tường, Trường Lê
Danh mục: Giải trí
Mời bạn đọc câu chuyện "Kịch bản không hoàn hảo" của tác giả Thúy Kiều qua giọng đọc Diệu Nghi.

Thúy và Hưng kết hôn theo đúng "kịch bản" hoàn hảo của bà Láng. Vì cả hai đều đã ổn định công việc nên Hưng phải đi đi về về cả hai nơi. Đầu tuần anh về nhà để đi làm, cuối tuần mới lên được với vợ. Con gái đi lấy chồng nhưng không phải làm dâu, không phải xa bố mẹ, vẫn giữ được con gái bên mình, bà Láng vui như trúng số độc đắc. Yêu chiều con gái là thế nhưng sau vài năm chung sống với con rể và cháu ngoại, bà Láng bắt đầu cảm thấy "xì trét".

maxresdefault-1.jpg

Biết lương của con gái thấp nên bà Láng không nỡ thu tiền sinh hoạt phí, bà còn sẵn sàng nuôi cả cháu ngoại. Nhưng có những chuyện bà không thể nói ra mà chỉ có thể giữ ấm ức trong lòng. Ngay cả ông Láng, người lâu nay mát tính, không mấy khi quát mắng ai mà cũng phải tăng xông mỗi khi nghĩ đến con rể và con gái "quý hóa". Với bà Láng, con rể mãi là khách trong nhà, những ngày Hưng về, bà không thể thoải mái mặc váy nằm trên sofa xem tivi mà phải đau đầu nghĩ xem hôm nay đi chợ mua gì, nấu món gì.

Ngày cuối tuần, con gái, con rể và cháu ngoại thi nhau ngủ nướng, chỉ xuống nhà đúng lúc bà Láng đã cơm nước xong xuôi. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại, khi nhấc đũa lên, bà chẳng muốn ăn gì nữa. Tối muộn, khi đã về phòng ngủ, bà Láng mới dám thở hắt ra: "Cuộc sống không đơn giản tí nào ông ạ, tôi mệt quá. Con Thúy thật quá đáng, từ ngày ra trường chưa đưa được đồng nào cho bố mẹ thì đáng lẽ nó phải có động thái nào đó để làm bố mẹ vui lòng. Đằng này, đến việc rửa bát nó cũng phân công rạch ròi, trưa mẹ rửa, tối con rửa".

Ông Láng cũng bức xúc đỏ cả mặt: "Đúng là nồi nào úp vung nấy, thằng Hưng cũng lười chảy thây ra. Tôi chưa từng thấy trên đời có thằng con rể nào thấy bố vợ bưng chậu cây cảnh mà cứ trố mắt ra nhìn, không biết chạy lại đỡ một tay. Nó đang ở nhà mình mà cứ làm ra vẻ nó mới là ông chủ. Bực không chịu được". Bà Láng được thể trút nốt ấm ức: "Đúng là cái thằng... không biết điều, nó không đưa cho mình đồng nào mà cái mặt lúc nào cũng vênh vênh lên. Cái Thúy cũng láo lắm, từ mai tôi phải nói chuyện thẳng thắn với nó mới được".

Một hôm, nhân lúc con rể không có nhà, bà Láng góp ý con gái: "Mày không đóng góp gì cho bố mẹ thì ít nhất, khi thấy mẹ vất vả nấu nướng, mày cũng phải xuống giúp mẹ chứ". Thúy phụng phịu: "Nhưng con có thích ăn cơm đâu". Bà Láng quát: "Không ăn cơm thì mày ăn gì?". Thúy gân cổ lên cãi: "Con có thể ăn xúc xích, gà rán... bây giờ đầy thức ăn sẵn, vừa ngon vừa bổ, cần gì phải vất vả nấu nướng".

Không nói lại được con gái, tối đó bà Láng lại trút ấm ức lên chồng: "Ông nạt con Thúy hộ tôi với, nó láo lắm rồi". Ông Láng thở dài: "Tôi còn đang bực thái độ của thằng Hưng đây này, nó không biết chúng nó đang phải sống nhờ vào mình, nó lại còn vênh váo với mình". Bà Láng bỗng hạ giọng: "Tôi bảo, thật ra tôi mới phát hiện chuyện này, tháng nào thằng Hưng cũng đưa cho con Thúy 8 triệu. Chắc nó nghĩ con Thúy cũng phải trích ra một phần để gửi mình nên nó mới tự tin khi ở nhà mình như thế. Nhưng vấn đề là con Thúy chưa bao giờ đưa đồng nào cho mình, nó gửi tiết kiệm hết. Con Thúy mà không nói thì cả đời thằng Hưng không bao giờ biết chuyện này, nó sẽ tiếp tục nghĩ nó ghê gớm lắm". Ông Láng lắc đầu: "Bà dạy con gái bà kiểu gì thế?". Bà Láng quả quyết: "Tôi nghĩ ra kế này hay lắm, tôi sẽ cho con Thúy biết tay".

Theo đúng "kịch bản" của bà Láng, bà Năm, một người bạn thân đến chơi vào chiều tối thứ 6, canh đúng lúc Hưng bước chân vào phòng khách, bà Năm hỏi: "Thế mỗi tháng cái Thúy đóng góp cho bà bao nhiêu?". Bà Láng cố tình trả lời thật to: "Gớm, từ ngày đi làm nó chưa đưa tôi được đồng nào". Bà Năm chép miệng: “Thế bà định làm dâu cho con gái bà đến bao giờ?".

Chẳng biết Hưng có nghe được những gì 2 bà nói với nhau không nhưng xem ra “độc chiêu” của bà Láng không thay đổi được tình hình. Thúy vẫn không chịu đưa một đồng nào cho bà. Cơn “xì trét” của bà Láng càng tăng lên, đến mức bà phải đưa ra một quyết định táo bạo: “Này Thúy, mẹ định mua cho mày một cái nhà riêng, mày thấy thế nào?”. Tưởng Thúy phải nhảy lên sung sướng vì bỗng dưng được mẹ cho hẳn 1 gia tài, không ngờ mặt Thúy xị ra, cô quàng tay quanh bụng rồi gác cằm lên vai mẹ, giọng nũng nịu: “Chúng con không thích ở riêng đâu, con thích sống cùng bố mẹ cho tình cảm”.

“Nó không bao giờ chịu ở riêng đâu, nó cứ ở đây để còn được bà nuôi. Giờ bà tống nó ra ở riêng, chi phí sinh hoạt hàng ngày nó phải lo, chưa kể tốn tiền sắm nội thất cho nhà mới. Không đời nào nó chịu đi đâu bà ơi”, dường như ông Láng quá hiểu lòng dạ con gái mình khi lạnh lùng “phán” như vậy.

Ý kiến của bạn