Hôn nhân - Gia đình

3 năm chung giường mà tôi chẳng thể yêu anh

Xem trên mobile
Tôi muốn có một quãng thời gian xa cách để nhìn lại cuộc hôn nhân, sắp xếp cuộc sống để có một quyết định thật chín chắn. Tôi không muốn lần nữa lại sai lầm.
Tôi lấy anh vì lỡ dính bầu. Trong một lần đi chơi, uống rượu ngà ngà say tôi đã theo anh vào khách sạn.

Ban đầu tôi muốn bỏ cái thai đi. Vì tôi thấy mình không thực sự có tình cảm với anh, hơn nữa vừa ra trường, chưa xin được việc làm nên tôi chưa đủ tự tin làm mẹ. Anh ngăn cản, bảo rằng đó là ý trời. Đám cưới diễn ra khi cả anh vào tôi chưa ai có sự chuẩn bị cả về tinh thần lẫn kinh tế cho cuộc hôn nhân này.

Anh nói giờ chỉ cần anh yêu em, sau này anh sẽ làm cho em cũng yêu anh. Tôi hy vọng như thế vì qua một thời gian tiếp xúc, tôi thấy anh cũng là người đàn ông có trách nhiệm, sống tình cảm.
sau-nay-me-cam-con-khong-duoc-nhac-den-nguoi-dan-ong-vo-tam-do.jpg
Tôi muốn có một quãng thời gian xa cách để nhìn lại cuộc hôn nhân, sắp xếp cuộc sống. Ảnh minh họa: Internet

Đang bầu bí nên sau khi cưới, tôi ở nhà chờ ngày sinh con. Hàng ngày anh đi làm, tôi ở nhà với bố mẹ anh và các em. Mâu thuẫn cuộc sống lúc này mới bắt đầu và ngày càng nặng nề. Bố mẹ anh cho rằng vì chuyện có thai ngoài ý muốn mà con trai họ sớm vướng chuyện gia đình, không lo được cho bố mẹ và các em.

Tôi vốn mặc cảm, lại không tình cảm mặn mà nên gần như giữa tôi và những người trong gia đình anh không có sự giao tiếp. Tôi vốn là người vui tính, cởi mở, dễ nói chuyện nhưng giờ trở nên như cái bóng câm lặng.

Đêm ngủ bên cạnh anh, tôi lấy cớ ốm nghén, co mình lại, quay mặt vào tường, không muốn anh chạm vào người mình. Về nhà bố mẹ, đi thăm bạn bè, tôi chỉ thích đi một mình. Dù là vợ chồng nhưng cảm giác vẫn thật xa cách.

Mỗi ngày tôi gượng ép mình cười, hỏi han anh những câu lấy lệ. Anh đủ nhạy cảm để nhận ra sự gượng ép đó từ phía tôi, có lẽ lòng cũng buồn. Tôi biết vậy là không nên nhưng không khác được. Mỗi lần nghĩ đến cuộc hôn nhân, tôi thấy cả anh và mình đều thật đáng thương.

Đến nay con trai chúng tôi đã 3 tuổi nhưng tình cảm vợ chồng không cải thiện được. Mọi câu chuyện giữa chúng tôi chỉ xoay vào con. Những lúc biết anh có nhu cầu tâm sự hay ham muốn, tôi lại tìm cớ né tránh.

Đêm tỉnh dậy, nhìn anh ngủ, tôi không có chút cảm xúc nào. Nghĩ đến tình cảnh vợ chồng cứ buồn tẻ thế này kéo dài cả đời là lòng tôi héo mòn. Anh cũng chán vì biết mức độ tình cảm của tôi bao năm qua. Anh nhậu nhẹt triền miên, không muốn về nhà sau giờ làm việc. Có những đợt anh đi công tác cả tuần liền tôi cũng không mong, không nhớ, chỉ gọi vài cuộc điện thoại lấy lệ.

Cách đây nửa năm, anh có mối quan hệ tình cảm với một người phụ nữ khác. Biết chuyện đó tôi không trách anh. Lý do là tại tôi. Thực lòng, tôi còn muốn anh và người đó quyết tâm đến với nhau để tôi và anh sớm giải thoát cho nhau.

Chi nhánh cơ quan tôi trong phía Nam cần tuyển thêm nhân sự. Nhân dịp này tôi xin cơ quan chuyển vào đó nhận công việc mới. Anh đồng ý để hai mẹ con đi. Tôi muốn có một quãng thời gian xa cách để nhìn lại cuộc hôn nhân, sắp xếp cuộc sống để có một quyết định thật chín chắn. Tôi không muốn lần nữa lại sai lầm.

Minh Hiền

Bạn đang đọc bài viết 3 năm chung giường mà tôi chẳng thể yêu anh tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Tá hoả vì những món quà quê 'khó đỡ' của thông gia

Tá hoả vì những món quà quê 'khó đỡ' của thông gia

Nghỉ lễ, bác hàng xóm sang nhà Thanh Tâm chơi, mặt mày nhăn nhó. Thanh Tâm vừa pha trà vừa lựa lời hỏi thăm. Hóa ra bác hàng xóm bực bội vì bà thông gia ở quê lên chơi nhưng có nhiều chuyện khiến bác phật lòng, không vừa ý.
Cái kết ngọt ngào của chuyện tình lính đảo

Cái kết ngọt ngào của chuyện tình lính đảo

Từng có 17 năm gắn bó với đảo Phú Quý (Bình Thuận), trung tá Đoàn Ngọc Bảy, Chính trị viên Ban chỉ huy Quân sự huyện Phú Riềng, khiến đồng đội nể phục bởi câu chuyện tình có cái kết ngọt ngào như cổ tích.
Cuộc chiến thầm lặng với người chồng mất việc

Cuộc chiến thầm lặng với người chồng mất việc

Thanh Tâm thấy cô đã quá ôm đồm mọi việc. Cũng có thể tính cách của Thư vốn lo xa nhưng việc cô bao quát và điều khiển chồng cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến anh ta thụ động và ỷ lại.
7 người Seoul mới có 1 người cho rằng nam nữ cần chia sẻ việc nhà

7 người Seoul mới có 1 người cho rằng nam nữ cần chia sẻ việc nhà

Một khảo sát mới nhất với 42.687 người vừa đưa ra kết quả, phụ nữ ở Seoul (Hàn Quốc) đang phải làm việc nhà nhiều hơn nam giới. Bên cạnh đó, vẫn còn nhiều người giữ quan niệm rằng phụ nữ chỉ nên tập trung vào công việc nội trợ hơn là xây dựng sự nghiệp.
'Rể chảnh' với giọng đọc Tuyết Mai

'Rể chảnh' với giọng đọc Tuyết Mai

Mời bạn đến với Bài dự thi số 48, cuộc thi đọc truyện "Hạnh phúc gia đình" do Báo PNVN tổ chức, phần thể hiện tác phẩm "Rể chảnh" của tác giả Bùi Thị Tuyết Mai (huyện Ba Vì, Hà Nội).
Vượt qua cú sốc con sinh đôi tự kỷ

Vượt qua cú sốc con sinh đôi tự kỷ

Gia đình chị Nga - anh Minh (Q.Ba Đình, Hà Nội) đã lấy lại cân bằng và có cuộc sống vui vẻ nhẹ nhõm như hôm nay là một hành trình đẫm nước mắt, suốt 7 năm trời chăm bẵm 2 con trai tự kỷ.
2 lần mẹ chồng gieo tiếng ác

2 lần mẹ chồng gieo tiếng ác

Thời gian thấm thoát thoi đưa, lại 5 năm có lẻ, bà vẫn không thể có cháu bồng cháu bế. Không thể chờ đợi hơn được nữa, bà liền lên thành phố bắt con trai và người vợ hờ đi khám bệnh. Kết quả thật bất ngờ, cả hai đều không có khả năng sinh con.