PNVN Bà con người Mông bắt đầu ăn Tết từ ngày mùng 1 tháng 12 âm lịch. Tây Bắc những ngày này, nhà nhà đều nhấp rượu ngô, thưởng thức thịt trâu gác bếp chấm mắc khén rồi cùng nghiêng ngả theo điệu khèn trầm bổng.

Đây là thời điểm nắng vàng như rót mật trải khắp miền sơn cước. Bầu trời trong xanh và sâu thăm thẳm tựa mắt người sơn nữ. Cây cối hai bên đường như hồi sinh sau một giấc ngủ đông dài. Sức sống của cả vùng núi non trập trùng như được bà Tiên vung cây đũa thần đánh thức.

15801261_732225676927636_1207555239_n.jpg
Hoa mơ, hoa mận nở là lúc bà con người Mông bắt đầu đón Tết.

Dọc hai bên đường lên Hang Kia – Pà Cò (thủ phủ của người Mông ở Hòa Bình) nhuộm trắng bởi màu hoa mơ, hoa mận. Thứ màu trắng tinh khôi đã khiến bao người say đắm. Trên từng kẽ lá màn sương giăng lấp lánh. Cạnh bờ rào đá những thân đào sù si, mốc thếch cũng bắt đầu hé nụ. Khí Xuân trong lành, khung cảnh đậm chất hoang sơ, người lữ khách như lạc vào một miền cổ tích đẹp đến mê hồn. Bao mệt mỏi của chặng đường dài tan biến thay vào đó là cảm giác yên bình và tự tại. 

15750316_732225670260970_968369182_n.jpg
Con đường Xuân.

Cảnh Xuân nơi bản Mông đẹp tựa như một miền cổ tích. Trăm hoa đua nở, lòng người hân hoan. Những ngày vui Xuân ở bản Mông dường như kéo dài không dứt. Già trẻ gái trai hồ hởi, nhiệt tình tham gia hội xuân. Đám trẻ trâu thì đánh cù, lớp thanh niên say đắm bên điệu khèn, các cụ thăm hỏi, động viên nhau làm ăn.

Những thiếu nữ Mông với sắc phục rực rỡ, ngồi bên gốc đào mà cất lên những điệu dân ca Mông. Các bà, các mẹ tất bật với mẻ bánh dày được làm từ gạo nương còn thơm mùi lúa mới. Tất cả những âm thanh của miền sơn cước như lời hiệu triệu mọi người hãy gác lại những tháng ngày vất vả trên nương, trên rẫy mà vui xuân đón năm mới.

Giữa nền trời trong xanh, bà con người Mông ai cũng khoác lên mình bộ quần áo đẹp nhất để vui xuân. Tiếng nói, tiếng cười rộn rã xua tan cái tĩnh mịch nơi miền sơn cước. Với bà con người Mông, khách đến chơi nhà luôn là niềm vinh hạnh, khách đến thăm vào dịp Tết thì càng quý. Tính phóng khoáng của người miền núi như đã ăn vào tiềm thức của từng người Mông.

Gặp nhau giữa bốn bề mây núi là mời nhau vào nhà uống rượu, chia sẻ những buồn vui của một năm cày cấy vất vả. Thứ rượu ngô, men lá được ủ ướp cẩn thận, gia chủ mang ra mời và rót vào chiếc bát sóng sánh rồi cùng uống, cùng ăn và cùng nắm tay nhau mà múa hát. Khách đã đến là phải ăn, uống thực bụng. No, say thì ngủ lại. Chăn ấm, nệm êm… tốt nhất được gia chủ trải sẵn mời khách nghỉ.

157n.jpg
Bà con người Mông làm bách dày đón Tết.

Đêm giữa bản Mông, trăng sao sáng vằng vặc. Ngày Tết ở nơi đây dường như mọi người không ngủ. Tết cũng là dịp trai gái người Mông tìm hiểu, hẹn hò và cũng là mùa uyên ương xây tổ ấm. Sau cả tháng vui xuân, vui hội, đôi trai gái nào “ưng cái bụng” là cùng nhau kéo về nhà xin phép bố mẹ hai bên. Tình yêu của các đôi trai gái giản dị và chân thành là vậy. Tiếng khèn tìm bạn tình của các chàng trai Mông chẳng dứt. Cả bản Mông được bao phủ bởi những âm thanh trong trẻo của khèn môi, kèn lá. Bên bờ rào đá, các chàng trai vẫn kiên trì dầm sương thổi khèn đợi cho cô gái mà mình đã cảm mến từ lâu ra mở cửa cho mình. 

1581.jpg
Cả vùng núi non như bừng tỉnh bởi màu trắng tinh khôi của hoa mận.

Xuân Tuấn