Hôn nhân - Gia đình

Nhớ mãi kỉ niệm nhận kết quả báo thi Đại học

Xem trên mobile
Điều khiến tôi bất ngờ hơn là chuyện tôi trèo cây mít khóc lại biến thành chuyện “con bé buồn quá định tự tử”. Trong đầu tôi lúc ấy không có ý nghĩ tự tử nhưng nếu tôi làm vậy, chẳng phải tôi đã đóng lại cánh cửa cuộc đời mình.
Cách đây hơn 10 năm, tôi thi đại học. Với tôi, đại học lúc ấy là một điều gì đó thật xa vời, khó mà với tới. Cộng thêm tivi ngày nào cũng đưa tin thi đại học nghiêm túc ra sao, những người gian lận tinh vi bị phát hiện như thế nào và rất nhiều người đã trượt, khiến tôi chẳng có lòng tin vào mình.

Đi thi với tâm thế dạo chơi thử sức, năm sau ôn lại mới là chính thức thi, tôi hoàn toàn bất ngờ khi đề thi không hề quá khó đối với khả năng của mình. Lúc này, tôi cảm thấy hối hận khi mình đánh giá sai và đi thi với suy nghĩ như vậy. Tôi đã dốc toàn lực “ứng chiến”.

Trở về, tôi chắc mình làm được khoảng 50%. Dù chuẩn bị trước tâm lý trượt nhưng trong lòng lại vẫn luôn có hi vọng là mình sẽ đỗ. Ngày báo kết quả càng đến gần, tôi lại càng hồi hộp đến mất ăn mất ngủ. Ở một vùng quê hẻo lánh như nhà tôi, thi đỗ đại học, lại ở tận thủ đô thì hãnh diện biết bao.
9881720140814224113_pngo_qjao.jpgỞ một vùng quê hẻo lánh như nhà tôi, thi đỗ đại học, lại ở tận thủ đô thì hãnh diện biết bao. Ảnh minh họa: Internet

Kết quả rồi cũng tới. Hai đứa bạn thân của tôi, một đứa đỗ Học viện Ngân hàng, một đứa Đại học sư phạm Hà Nội, còn tôi thì chưa có giấy báo kết quả. Tôi càng căng thẳng hơn. Hai đứa đã đỗ rồi, nếu mình trượt thì không biết phải làm sao?

Trưa hôm ấy, khi tôi đang nhặt rau nấu cơm thì thấy cái Thủy bạn tôi đạp xe đến nhà. Trông nó ấp úng, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng, nó báo tôi đã có điểm nhưng chỉ được 11,5 điểm. Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Ngành tôi đăng ký năm trước lấy 20 điểm, điểm sàn cũng là 15. Kết quả thi của tôi còn thấp hơn điểm tôi tự chấm. Tôi cố gượng cười rồi đuổi bạn về.

Cảm giác trượt đại học thật tệ. Tôi thấy tinh thần của mình như biến mất. Biết rằng thi đại học rất khó nhưng tôi đã được bố mẹ tập trung bồi dưỡng, lại có tiếng học giỏi. Tôi lẳng lặng đi ra vườn, trèo tít lên ngọn cây mít ngồi khóc. Khóc mãi cho đến khi đầu óc trống rỗng thì bố mẹ gọi vào ăn cơm.

Tôi không muốn xuống nhưng thấy bố mẹ tha thiết quá nên đành xuống ăn ít cơm cho các cụ vui lòng. Trong bữa cơm, nghe bố mẹ động viên, nước mắt tôi tuôn rơi. Thấy tôi buồn, bố tôi bảo để chiều bố đưa ra quán có internet tra lại kết quả, dù gì đây chỉ là bạn bè tra hộ.

Và điều kỳ diệu đã tới, hóa ra bạn tôi nhầm thật. Một người cùng họ tên và ngày tháng năm sinh với tôi nhưng khác trường thi. Tôi như gào lên trong sung sướng và về nhà tiếp tục chờ. Chẳng bao lâu kết quả đến, tôi đỗ.

Điều khiến tôi bất ngờ hơn là chuyện tôi trèo cây mít khóc lại biến thành chuyện “con bé buồn quá định tự tử”. Trong đầu tôi lúc ấy không có ý nghĩ tự tử nhưng nếu tôi làm vậy, chẳng phải tôi đã đóng lại cánh cửa cuộc đời mình. Dù có chuyện gì không hay xảy ra, hãy tìm cách mở một cánh cửa khác cho mình, thay vì buông tay hoặc ngồi đó đổ lỗi cho hoàn cảnh.

Lan Anh

Bạn đang đọc bài viết Nhớ mãi kỉ niệm nhận kết quả báo thi Đại học tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của phunuvietnam.vn. Bạn có thể Cùng làm báo với chúng tôi bằng cách gửi tin, bài, ảnh, video hoặc ý kiến chia sẻ, phản hồi về

Email: pnvnonline@phunuvietnam.vn; Đường dây nóng: 094.170.7373;

Fanpage: https://www.facebook.com/baophunuvn/

Ý kiến của bạn

* Xin vui lòng viết tiếng Việt có dấu!

Tin cùng chuyên mục

Chiếc xe chồng bán để chữa ung thư cho vợ quay về với chủ sau 17 năm

Chiếc xe chồng bán để chữa ung thư cho vợ quay về với chủ sau 17 năm

Một người đàn ông ở Mỹ đã từng bán đi chiếc xe yêu thích nhất của mình mà anh đặt tên nó là Christine để lấy tiền trang trải hoá đơn chữa trị ung thư buồng trứng cho vợ. 17 năm sau, hai người con của anh đã tìm mọi cách để mua lại chính chiếc xe đó tặng cha mình. Kỳ lạ là chủ nhân của nó cũng bán xe để chữa trị bệnh ung thư cho mẹ.
Chuyện tình cổ tích lay động lòng người ở làng phong Quy Hòa

Chuyện tình cổ tích lay động lòng người ở làng phong Quy Hòa

Từng là cô gái xinh đẹp ở làng, thế nhưng bệnh phong bất ngờ ập đến khiến đôi bàn tay, đôi chân của bà co quắp, cơ thể đau đớn kéo dài. Dân làng xa lánh, bà rơi vào trầm cảm, buồn tuyệt vọng mặc cho tuổi xuân trôi theo thời gian. Năm 1995, bàn chân ngày càng lở loét, bà quyết định rời nhà đón xe vào nơi này chữa bệnh, rồi gặp ông.
Đòn chí mạng đánh vào chàng trai mới lớn

Đòn chí mạng đánh vào chàng trai mới lớn

Chính sự yên hòa vốn dĩ tôi vẫn thường nghe được từ những lần gọi điện về quê hỏi thăm, nên sự có mặt của thím ở đây lúc này, tôi biết chắc chắn xảy ra chuyện lớn. “Thằng Trí bị nghiện nặng rồi, cháu à!” - thím thở hắt ra, nặng nề nói từng lời. Tin tức thím đưa lại tôi nghe như sét đánh ngang tai.
Mẹ chồng bỗng chốc quay ngoắt 180 độ

Mẹ chồng bỗng chốc quay ngoắt 180 độ

Thấy mẹ chồng lên tôi mừng lắm, vui vẻ đón tiếp bà “Con mong mãi mới thấy mẹ lên, dạo này con cồng kềnh chẳng phụ giúp gì được cho chồng con cả”. Mươi ngày đầu, mẹ chồng tôi vẫn bình thường, vui vẻ nhưng rồi không khí giữa tôi và mẹ bỗng trở nên nặng nề dần.
Tình quê thấm đẫm hương vị những món ăn dân dã

Tình quê thấm đẫm hương vị những món ăn dân dã

Những cơn mưa khiến lòng người xao xuyến với bao nỗi nhớ về tuổi thơ sáng trong, về những món ăn từ ruộng đồng, bờ bãi để rồi khi xa quê, ta nhớ về hương vị, nghĩa tình của những món ăn dân dã thưở nào.
Thay đổi lớn của bà mẹ trẻ mang thai lần thứ hai

Thay đổi lớn của bà mẹ trẻ mang thai lần thứ hai

Nghĩ tới việc mang thai lần nữa, mẹ thấy lo lắng. Tất nhiên, thêm một đứa trẻ là điều vui vẻ, nhưng khi công việc đang tiến triển tốt thì đó cũng là một trong những lý do mẹ thấy rất ngại việc phải dành thời gian quay lại với bầu bí, bỉm sữa. Nhưng cuối cùng, mẹ đã đồng ý thực hiện một thay đổi lớn. Mẹ mang thai con.
Giận hờn của vợ chồng già

Giận hờn của vợ chồng già

Từ ngày bố nghỉ hưu ở nhà luôn với mẹ thì mẹ bỗng dưng trở nên khó tính kỳ lạ. Mọi người nói đó là sự thay đổi của người có tuổi, nhất là mẹ lại đang bước vào thời kỳ tiền mãn kinh. Hà quan sát mẹ chồng thì phát hiện ra tính bà rất trẻ con, chỉ cần không vừa lòng một chút là bà dằn dỗi.
Tuyết Mai đọc truyện 'Sống trong thế giới của nhau'

Tuyết Mai đọc truyện 'Sống trong thế giới của nhau'

Mời bạn đến với Bài dự thi số 76, cuộc thi đọc truyện "Hạnh phúc gia đình" do Báo PNVN tổ chức, phần thể hiện tác phẩm "Sống trong thế giới của nhau" của tác giả Bùi Thị Tuyết Mai (huyện Ba Vì, Hà Nội).
Cha mẹ Mỹ bất mãn với chuỗi cafe bikini

Cha mẹ Mỹ bất mãn với chuỗi cafe bikini

Chuỗi cafe bikini Pink Pantherz Espresso đang dự tính bành trướng ra nhiều nơi ở miền Bắc California (Mỹ) nhưng họ đã vấp phải sự phản đối dữ dội từ cộng đồng địa phương, đặc biệt là ở phía các bậc cha mẹ. Nhiều người không thể chấp nhận được việc tiệm cafe bikini là nơi tất cả các trẻ em đi qua và nhìn thấy vào buổi sáng.