Vượt lên số phận
Mới đây, Robaba Mohammadi đã có chuyến đi tới Abu Dhabi (Các tiểu vương quốc Arab thống nhất - UAE) để dự triển lãm Made in Afghanistan. Cô gái khuyết tật trước kia vốn chỉ loanh quanh ở góc nhà, không hiểu gì về nghệ thuật, nay lại có tác phẩm được trưng bày tại thành phố chỉ trưng bày tác phẩm của các nghệ sĩ giỏi nhất và đó là những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời nhất.
Tác phẩm của Robaba đã được trưng bày cùng tác phẩm của 10 họa sĩ Afghanistan khác, bao gồm Nabila Horakhsh - Người phụ trách triển lãm, Shamsia Hassani -Nữ họa sĩ vẽ tranh lên tường phố đầu tiên của Afghanistan và Jahan Ara Rafi - Người có các tác phẩm nghệ thuật hiện đại và cũng là người ủng hộ cho vai trò của phụ nữ trong các ngành sáng tạo...
Robaba Mohammadi bị khuyết tật bẩm sinh từ nhỏ. Cô không thể sử dụng tay, cánh tay hoặc chân của mình. Vì Afghanistan còn nạn phân biệt đối xử với phụ nữ khuyết tật, Robaba không thể đến trường khi đến tuổi đi học. Robaba chia sẻ, cô đã không gặp ai và cảm giác như mình không tồn tại trong xã hội. Cô luôn cảm thấy ngột ngạt, mỗi tháng cô ra ngoài sân chỉ một lần. Những ngày cô đơn dài lê thê đã thúc đẩy cô tìm mọi cách để có thể khiến mình bận rộn, để rồi tìm thấy niềm say mê của mình. Cô tự học cách đọc và viết chữ tại nhà với sự giúp đỡ của bố mẹ.
Vì khuyết tật nên tôi không bao giờ có thể đến trường. Đôi lúc, tôi khá ganh tị với các anh chị em của mình vì họ có thể đi học
Robaba Mohammadi
Tay chân đều bị liệt nhưng điều đó không thể ngăn cản cô bé thực hiện ước mơ của mình. Lần đầu tiên Robaba nhặt một cây bút chì, cô đã dùng chân để vẽ nhưng cô thấy việc đó thật khó khăn. Với sự động viên của cha, cô đã dùng miệng và thấy rằng dễ dàng hơn. "Tôi đã từ bỏ rất nhiều lần", cô bộc bạch về những nỗ lực ban đầu của mình. Mohammadi tiếp tục luyện tập cho đến khi có thể vẽ một đường thẳng.
Cô bắt đầu học từ một cuốn sách hướng dẫn nghệ thuật được một người bạn tặng và cô cảm thấy mình nổi trội về lĩnh vực này. Cô bắt đầu luyện tập hàng giờ mỗi ngày. Những bức vẽ bằng chì mô tả về con người, đồ vật, động vật và hoa của cô dần giúp cô nổi tiếng từ năm 16 tuổi. Tự học vẽ tại nhà nhưng với năng khiếu của mình trong hội họa, tranh của cô được trưng bày tại nhiều triển lãm quốc tế, thu hút nhiều người chú ý.
Robaba đã cố gắng dùng lưỡi, miệng và đầu để vẽ tranh dù khó khăn và nhiều lúc đớn đau
"Tôi vẽ tranh chủ yếu về phụ nữ Afghanistan, vẽ sức mạnh và vẻ đẹp của họ. Tôi cũng vẽ về vẻ đẹp của hội họa, tình yêu và những thách thức mà phụ nữ phải đối mặt", Robaba chia sẻ.
Robaba sau đó bắt đầu được đào tạo với các họa sĩ chuyên nghiệp và cải thiện kỹ thuật của mình. Hiện nay, Robaba sử dụng sơn dầu để miêu tả các đường phố ở Afghanistan và người dân đất nước này. Cô cũng vẽ những người khuyết tật bằng màu đậm và thường lồng trong phong cảnh.
Phá vỡ rào cản
Ở Afghanistan, có hơn 1,5 triệu người bị khuyết tật trong tổng số 35 triệu dân, trong đó có hàng chục nghìn người bị thương do bom mìn. Tuy nhiên, Afghanistan là một nơi cực kỳ bảo thủ, từ lâu được coi là một trong những nơi tồi tệ nhất thế giới phân biệt đối xử với phụ nữ, đặc biệt là với những người phụ nữ bị khuyết tật. Sự phân biệt đối xử cùng những xung đột xã hội nhiều năm qua khiến cho những người khuyết tật luôn sống trong u tối và bế tắc.
"Tôi đã từng cảm thấy mệt mỏi và phát ốm vì không thể rời khỏi nhà. Khi người thân đến thăm nhà, họ sẽ thì thầm rằng cha mẹ tôi đã phạm phải tội lớn là sinh ra đứa con gái khác biệt như tôi", Robaba kể.
Ngậm cọ vẽ trong miệng và điều khiển nó để tạo ra bức tranh tuyệt đẹp
Nghị lực và khao khát của Robaba được người dân hy vọng là sự đánh tiếng lan rộng để mọi người có thể chú ý. Từ đó sẽ có sự chung tay giúp đỡ, giải thoát cho những số phận bị đàn áp, đối xử tồi tệ tại nơi đây, cho họ hy vọng sống và theo đuổi ước mơ của cuộc đời.
Robaba đã trở thành nguồn cảm hứng cho những người khuyết tật khác. Không chỉ vẽ tranh, chính cô là người dạy nghệ thuật và khuyến khích những người khuyết tật khác tìm ra tiếng nói của mình. Cô đã sử dụng số tiền bán tranh để mở trung tâm đào tạo nghệ thuật dành cho người khuyết tật. Robaba, cùng với anh trai Ali Reza và một trong những em gái của cô là Shakila, thành lập Trung tâm văn hóa và nghệ thuật Robaba ở Kabul để tập trung cho công việc của họ tại vùng này.
Trung tâm tổ chức các lớp học và các hoạt động để giúp mở rộng nghệ thuật và văn hóa trong một cộng đồng đã chịu đựng xung đột trong 4 thập kỷ qua, với sự tập trung vào người khuyết tật. Tuy nhiên, Robaba cũng muốn nó trở thành một trung tâm có thể giúp chống lại cảm giác trầm cảm ngày càng tăng của giới trẻ sống ở thủ đô Afghanistan.
Chúng tôi rất tự hào về Robaba, cô ấy là nguồn cảm hứng cho những người khuyết tật khác. Tôi hy vọng sẽ có một khóa học xóa mù chữ cho những người khuyết tật không thể đến trường
Ali Mohammadi (24 tuổi), anh trai Robaba
Giờ đây, cô có thể sử dụng phương tiện truyền thông xã hội trên điện thoại di động của mình một cách lão luyện như bất kỳ thiếu niên nào khác bằng cách gõ bằng lưỡi. Robaba là một diễn giả thường xuyên ở trung tâm và với cô, người Afghanistan trẻ là chìa khóa để thay đổi nhận thức truyền thống về người khuyết tật.
"Mục tiêu của chúng tôi là giúp những người không có hy vọng hay kế hoạch cho tương lai của họ và tôi luôn chú trọng vào những người khuyết tật. Trong xã hội, nếu những người trẻ tuổi không năng động, nếu họ không thể tạo ra những thay đổi trong văn hóa và trong cộng đồng của họ, hoặc họ không thể khiến thay đổi nhận thức của mọi người, vậy thì ai sẽ là người tạo ra những thay đổi đó?", cô nói.
Robaba quyết tâm phá vỡ các rào cản về giới và người khuyết tật. Cô đã thuyết phục các bậc cha mẹ đưa con gái của họ đến trung tâm để học nhạc và hát, một điều gần như chưa từng thấy ở những vùng khác trong nước. Cô tự chi trả cho trung tâm trong khi cô thừa nhận các hóa đơn thực sự là lớn, cô hy vọng rằng tiền hoa hồng trong tương lai sẽ đủ để giúp cho trung tâm tiếp tục hoạt động. Mặc dù vậy, họa sĩ cho phép những người có thu nhập thấp được hưởng mức giá giảm hoặc thậm chí miễn phí.
Gặp gỡ những chính trị gia, tham dự các sự kiện để xóa bỏ sự kỳ thị đối với người khuyết tật, tổ chức nhiều hội thảo truyền động lực, tổ chức giảng dạy và sáng tạo nghệ thuật, học hát và gần đây nhất là học tiếng Anh chỉ là một trong những hoạt động khiến Robaba bận rộn. Cô còn muốn làm nhiều hơn nữa. Một trong những ước mơ của cô là một ngày nào đó sẽ mở một trường đại học và trường học cho người khuyết tật.
Bên những mâm cơm hòa bình
Xã hội 14:40 22/07/2026Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trên nhiều mâm cơm vẫn còn những chiếc ghế bỏ trống. Giữa những mất mát ấy, tình làng nghĩa xóm, sự tri ân của cộng đồng và những “bữa cơm nghĩa tình” đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm tuổi già của những người mẹ, người vợ, người phụ nữ có công với cách mạng, làm đầy thêm ý nghĩa của hai tiếng gia đình.
Lắng nghe Nhân dân nói: Thước đo của nền quản trị hiện đại - Kỳ cuối: Để tiếng nói của người dân đi đến cùng
Thời cuộc 21:13 17/07/2026Tiếng nói của người dân không dừng ở hội trường tiếp xúc cử tri, không dừng ở nghị trường Quốc hội, mà đi đến cùng bằng những thay đổi trong cuộc sống.
Hà Nội thí điểm "xã, phường xã hội chủ nghĩa": Người dân sẽ được gì?
Thời cuộc 15:49 17/07/2026Một xã, phường trong tương lai sẽ không chỉ là nơi người dân sinh sống, mà còn là nơi có thể đáp ứng tốt hơn nhu cầu học tập, khám chữa bệnh, việc làm, giải quyết thủ tục hành chính và tiếp cận các dịch vụ thiết yếu ngay trên địa bàn. Đó là mục tiêu Hà Nội hướng tới khi lần đầu tiên lựa chọn hai xã Phúc Thịnh và Thư Lâm để thí điểm mô hình "xã, phường xã hội chủ nghĩa".
Lắng nghe Nhân dân nói: Thước đo của nền quản trị hiện đại - Kỳ 2: Đồng thuận xã hội: "Nguồn lực mềm" của kỷ nguyên phát triển mới
Thời cuộc 21:08 16/07/2026Tấm biển nhỏ với dòng chữ "Trân trọng cảm ơn Nhân dân đã bàn giao mặt bằng" dựng ở khu vực triển khai Vành đai 2,5 (đoạn qua phường Thanh Xuân, Hà Nội) khiến nhiều người dừng lại. Đằng sau lời cảm ơn ấy không chỉ là những mét vuông đất được bàn giao đúng tiến độ, mà là hơn 4 tháng đối thoại, hàng nghìn lượt gặp gỡ và sự kiên trì của cả hệ thống chính trị để tìm tiếng nói chung với người dân.
Lắng nghe Nhân dân nói: Thước đo của nền quản trị hiện đại - Kỳ 1: Để không một tiếng nói nào của người dân bị bỏ quên
Thời cuộc 20:50 15/07/2026Một người dân quét mã QR để gửi kiến nghị về phương án bồi thường khi ngôi nhà của mình nằm trong diện giải tỏa. Một cán bộ Hội Phụ nữ tra cứu dữ liệu để tìm đúng em nhỏ cần chương trình "Mẹ đỡ đầu" hỗ trợ. Hai hình ảnh ấy đang cho thấy một sự thay đổi lớn của hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam sau khi mô hình chính quyền địa phương 2 cấp đi vào vận hành.
Nữ thủ lĩnh hồi sinh nghề muối truyền thống bằng du lịch cộng đồng
Giới & Phát triển 22:04 12/07/2026Từ những cánh đồng muối trắng trải dài giữa ấp đảo Thiềng Liềng (xã Thạnh An, TP.HCM), bà Nguyễn Thị Bạch Tuyết đã cùng những người phụ nữ địa phương mở ra một hướng đi mới: Biến nghề làm muối truyền thống thành sản phẩm du lịch cộng đồng, góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa của vùng đất nằm giữa rừng ngập mặn và trở thành một trong những nữ thủ lĩnh tiêu biểu của kinh tế tập thể do phụ nữ tham gia quản lý.
Trao yêu thương, vun đắp điểm tựa cho phụ nữ đơn thân cao tuổi
Vì cộng đồng 18:07 02/07/2026Ngôi nhà của các phụ nữ cao tuổi đơn thân thuộc hộ nghèo ở phường Vân Hà, tỉnh Bắc Ninh ấm áp hơn nhờ sự đồng hành chăm sóc của Hội LHPN, để tuổi xế chiều của được sưởi ấm bằng sự sẻ chia của cộng đồng.
Kỳ nghỉ hè đáng nhớ ở Đồn Biên phòng
Xã hội 07:38 01/07/2026Tôi ấn tượng mãi với gương mặt rạng rỡ, nụ cười trong trẻo của những đứa trẻ lên thăm cha ở Đồn Biên phòng Nậm Nhừ, tỉnh Điện Biên. Kỳ nghỉ hè của các em không có khu vui chơi, không có rạp chiếu phim, cũng chẳng có những trò chơi hấp dẫn ở nơi danh lam thắng cảnh sôi động. Thay vào đó là tiếng mưa rừng, những con đường đất đỏ lầy lội, những luống rau xanh, ao cá, sân đơn vị... sẽ là kỳ nghỉ hè đáng nhớ khi các em lên Đồn Biên phòng thăm bố...



