60 NĂM THẢM HỌA DA CAM Ở VIỆT NAM: 4 THẬP KỶ CHĂM 2 CON CẢ NGÀY CƯỜI NÓI VU VƠ
"Tôi nguyện với lòng mình, dù còn nhiều khó khăn, sức khỏe ngày càng kém đi, vợ chồng tôi vẫn động viên nhau phải cố gắng lo cho các con thật tốt", bà Trần Thị Chanh (ngoài 70 tuổi, xã Trường Long, huyện Phong Điền, TP Cần Thơ) nghẹn lòng khi chia sẻ về 2 người con bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam.
CĂN NHÀ ẤM ÁP
Ngồi trước sân nhà, dưới tán cây trứng cá xanh mát, bữa cơm trưa đạm bạc của gia đình 4 người nhà bà Chanh chỉ có đĩa rau muống luộc, bát nước rau luộc, thêm chút mắm tép. Bà Trần Thị Chanh, vừa ăn vội miếng cơm, lại nghẹn ngào nhìn 2 đứa con "to xác" mà ngô nghê cười cùng ánh nhìn vô cảm. Thi thoảng bà lại tranh thủ xúc cơm cho cô con gái ngồi cạnh. Mâm cơm lâu nay vẫn có 4 người trong gia đình bà Chanh đoàn tụ, ấm áp như thế. Có điều, 2 người con của bà chỉ biết cười, nói vu vơ.
Cậu con trai lớn (SN 1982) ngượng nghịu xúc từng thìa cơm ăn, những hạt cơm rơi vãi quanh chỗ cậu ngồi, nhưng rồi cũng hết veo 2 bát cơm. Còn người con gái (SN 1985) lại yếu hơn, nên vẫn cần phải có bà Chanh bón giúp. "Cha mẹ nào sinh con cái ra cũng muốn các con khôn lớn, khoẻ mạnh nhưng không may 2 con chúng tôi lại bị nhiễm chất độc da cam. Mọi nỗi vất vả, đau đớn rồi cũng trôi qua theo năm tháng, giờ niềm an ủi cho vợ chồng tôi là từ những cái nắm tay thân thiết và nụ hôn của các con dành cho bố mẹ. Những lời nói vu vơ, câu hát không rõ lời, lạc điệu của 2 con cũng là niềm động viên tinh thần cho vợ chồng tôi cố gắng vượt mọi khó khăn" - ông Trần Văn Sơn (chồng bà Chanh) vừa từ chốt chống dịch ghé về nhà ăn vội bát cơm trưa, chia sẻ.
Người dân ở Ấp Trường Phú A, xã Trường Long ai cũng nể phục và cảm thương với gia đình bà Chanh. Gia đình có 4 người thì bà Chanh và 2 con đều là nạn nhân chất độc da cam. Thế nhưng vợ chồng bà Chanh vẫn nhiệt tình tham gia công tác xã hội. "Tôi có thâm niên 27 năm tham gia công tác xã hội của địa phương còn nhà tôi cũng có 25 năm công tác ở Chi hội phụ nữ, Hội dân số kế hoạch hoá gia đình. Cách đây hơn 2 năm bà ấy mới nghỉ do sức khoẻ yếu, mắt kém hơn và 2 con cũng cần có người chuyên tâm hơn" - ông Trần Văn Sơn bộc bạch. Trong căn nhà tuềnh toàng không có đồ vật gì đáng giá lại sáng lên bởi những bằng khen, kỷ niệm chương ghi nhận kết quả công tác nhiều năm của ông bà...
Vợ chồng bà Chanh - ông Sơn và 2 người con
NỖI ĐAU HẬU CHIẾN
Nói về hậu quả của chiến tranh mà 2 con nhiễm phải, bà Chanh cho biết: "Lúc mới 14 tuổi, tôi thoát ly gia đình theo bộ đội làm hậu cần. Năm 16 tuổi tôi tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong tại U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang, thuộc Tiểu đoàn 1C, làm nhiệm vụ chuyển hàng, đưa bộ đội thương binh, bệnh binh về căn cứ để chăm sóc điều trị. Đến năm 1975, tôi lập gia đình và về quê xã Trường Long, huyện Phong Điền và nhiệt tình tham gia công tác xã hội, sinh sống từ đó đến nay".
Năm 1982, vợ chồng bà Chanh sinh con trai đầu lòng tên Trần Văn Sang. Mong ngóng đứa con chào đời suốt 9 tháng 10 ngày bao nhiêu, khi sinh con ra cả 2 vợ chồng bà và các y tá, bác sỹ đỡ đẻ cho bà bàng hoàng bấy nhiêu. Bởi ngay khi vừa chào đời, Sang đã không thể mở mắt, đến nửa tháng sau Sang mới hé mắt ra được, nhưng cả 2 mắt lại có màu đỏ sậm, càng lớn lên, mắt Sang càng bị mờ và không mở mắt to để nhìn rõ được. Hai chân của Sang rất yếu nên cậu không thể đi, mà chỉ bò khắp nhà, thần kinh không ổn định nên cứ lúc cười, lúc khóc tự nhiên. Cho đến nay đã 40 tuổi, Sang vẫn chỉ bò từ chỗ này tới chỗ khác và không tự phục vụ được việc vệ sinh cá nhân. "Khi con còn nhỏ, vợ chồng tôi cũng không biết con bị bệnh gì, nên vay tiền khắp họ hàng chạy chữa cho con ở nhiều bệnh viện thành phố, nhưng bệnh của con vẫn không giảm" - bà Chanh kể.
Đến năm 1985, bà Chanh tiếp tục sinh con gái thứ hai tên Trần Thị Sương. Không may, Sương cũng bị bệnh giống như anh trai ngay từ lúc lọt lòng. Thể trạng của Sương còn nặng hơn anh, mắt mờ, không đi được, thần kinh không ổn định, chân tay yếu không tự cầm nắm được đồ vật gì. Lúc đó, các bác sĩ chẩn đoán có thể bà Chanh bị nhiễm chất độc hoá học khi còn tham gia kháng chiến (giai đoạn 1968-1975). Vậy là vợ chồng bà quyết định gác lại chuyện sinh thêm con, để chuyên tâm chăm sóc cho 2 đứa con tội nghiệp mà không có tia hy vọng nào ở ngày mai khi các con lớn khôn.
"Trước đây do thất lạc đơn vị mọi người đều nghĩ tôi đã hy sinh, do hoàn cảnh quá khó khăn, tôi cũng không có điều kiện liên lạc tìm đồng đội, nên 2 con tôi chỉ được hưởng trợ giúp xã hội (đối tượng người khuyết tật nặng). Mãi đến năm 2016 gia đình tôi may mắn gặp đồng chí tiểu đoàn trưởng 1C cũ, từ đó tôi được xác nhận thời gian tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, nhờ Ủy ban nhân dân xã và Hội Nạn nhân chất độc da cam giúp đỡ về thủ tục, nên 3 mẹ con tôi mới được hưởng chính sách ưu đãi người có công với cách mạng từ đó" - bà Chanh tiếp tục chia sẻ.
Thời điểm khó khăn nhất là lúc 2 con nhỏ bệnh tật thường xuyên đau yếu, bệnh viện huyện lại xa, cách nhà gần 40 km, nên mỗi lần con ốm, vợ chồng bà đều phải 1 người đưa con đi viện, 1 người chăm con ở nhà. Để đưa con đi viện lại cần đi mướn xe tự chế 4 bánh, vì nếu đi xe máy lại không có người ngồi sau bế con, mướn xe ô tô thì vợ chồng tôi không đủ tiền. Cứ năm bữa, nửa tháng lại 1 lần vợ chồng tôi thay nhau đưa con đi viện cho đến ngày con được về nhà mới thôi.
Nguồn sống của gia đình bà Chanh bao năm qua không có ruộng vườn, trước đây ông Sơn ngoài công tác ở địa phương, vẫn phải đi làm thuê, chài lưới kiếm cá, trồng rau bán từng mớ để cải thiện bữa ăn gia đình. Hơn 2 năm nay, do bà Chanh tuổi cao, sức khỏe kém, nên cả nhà bà chủ yếu nương nhờ vào chính sách trợ cấp của Nhà nước và các đoàn thể địa phương.
Dù đã hơn 70 tuổi, bà Trần Thị Chanh luôn phải theo sát 2 con kể cả trong bữa ăn hàng ngày
Năm 2004, Hội Chữ thập đỏ huyện đã hỗ trợ vợ chồng bà xây dựng nhà cấp 4, đến năm 2019 Hội Nạn nhân chất độc da cam thành phố Cần Thơ đã hỗ trợ bà sửa chữa nhà. "Các dịp lễ, tết Hội Nạn nhân chất độc da cam của huyện và xã đều có quà động viên gia đình và hỗ trợ chăm sóc 2 con tôi, lúc con tôi bị ốm đau các cán bộ Y tế xã cũng đã tận tâm giúp chữa trị" - bà Chanh cho biết.
"Tôi nguyện với lòng mình, dù còn nhiều khó khăn, sức khỏe ngày càng kém đi nhưng vợ chồng tôi vẫn động viên nhau phải cố gắng lo cho các con thật tốt. Tôi chỉ lo lắng, đến lúc cuối đời, không biết các con tôi sẽ nhờ cậy ai giúp cuộc sống vô vàn khó khăn của 2 đứa trẻ không bao giờ lớn này có thể sống tiếp..." - bà Chanh nghẹn ngào nhìn 2 con cười vu vơ trong ánh chiều chạng vạng.
Khánh Linh
Cải tạo đô thị - Xu hướng tất yếu của phát triển
Xã hội 15:01 17/05/2026Thời gian gần đây, Hà Nội bước vào một cuộc chuyển mình chưa từng có tiền lệ. Nhưng nhìn ra thế giới, những cuộc "lột xác" của các đô thị lớn đã từng diễn ra. Báo PNVN đã có cuộc trao đổi với Tiến sĩ, Kiến trúc sư Nguyễn Minh Đức về chủ đề này.
Những kết quả nổi bật của Hội LHPN Việt Nam trong triển khai Chương trình hành động của MTTQ Việt Nam
Giới & Phát triển 08:29 12/05/2026Tham luận của Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam
"Đừng chê học nghề" - Bài cuối: Cần xác định lại tầm quan trọng của học nghề
Giáo dục 06:37 07/05/2026Bao giờ học nghề mới thoát khỏi định kiến “học kém đi đường cùng”? Đáp án của câu hỏi này cũng là lời giải bài toán giảm áp lực căng thẳng cho cuộc đua vào lớp 10 công lập hay đại học. Mặt khác, bối cảnh AI đang dần thay thế nhiều công việc văn phòng, học nghề lại “Viral” - nổi lên một cách giàu tiềm năng và khẳng định: những công việc đòi hỏi tay nghề cao thì còn lâu AI mới làm được.
Cô gái 9X "nghiện" đi du lịch một mình
Thế giới phụ nữ 08:00 05/05/2026Tôi gặp Lê Thị Nhung trong một buổi chiều trải nghiệm đi thuyền trên sông Nho Quế (Tuyên Quang), khi cô gái 9X mặc váy trắng đang tỉ mỉ đặt chiếc điện thoại lên chân máy, lùi lại vài bước để căn chỉnh góc hình rồi nhẹ nhàng bước vào khuôn hình của chính mình. Phía sau mỗi khung hình ấy là những hành trình nơi cô gái trẻ đã chọn đi một mình để cân bằng cuộc sống.
Đừng chê học nghề - Bài 1: Học nghề chủ động, không phải “học kém đi đường cùng”
Giáo dục 07:47 04/05/2026Không có nghề nào cao quý hơn nghề nào, chỉ có con người làm nên giá trị cao quý của nghề. Có nhiều con đường để đi đến thành công và học nghề là một trong những con đường ngang bằng với tất cả con đường khác. Học nghề là chủ động đi con đường thực tế không phải “học kém đi đường cùng”.
Thời trang và cuộc cách mạng tôn vinh tuổi tác
Thế giới phụ nữ 18:16 03/05/2026Tạp chí Vogue đã tạo một tiền lệ chưa từng có khi đưa hai người phụ nữ ở tuổi 76 lên trang bìa số tháng 5: Diễn viên Meryl Streep và Anna Wintour, Tổng biên tập của Vogue. Động thái này nằm trong xu hướng tôn vinh vẻ đẹp của "tuổi xế chiều" đang lan tỏa từ sàn catwalk đến đời sống. Đúng như Anna Wintour khẳng định: “Tuổi tác hiện nay thực sự là một lợi thế”.
Hơn 840.000 ca tử vong tại nơi làm việc mỗi năm liên quan đến sức khỏe tinh thần
Sức khỏe 11:14 01/05/2026Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), mỗi năm có khoảng 12 tỷ ngày làm việc bị mất do trầm cảm và lo âu, gây thiệt hại tới 1.000 tỷ USD cho nền kinh tế toàn cầu vì suy giảm năng suất lao động. Chủ đề của Ngày Quốc tế lao động 1/5 năm nay được xác định là “Sức khoẻ tinh thần và phẩm giá tại nơi làm việc” nhằm nêu bật tính cấp thiết của vấn đề này.
Chuyển đổi số & yêu cầu phát triển bao trùm - Bài cuối: Thể chế hóa bình đẳng giới trong chuyển đổi số
Giới & Phát triển 20:00 27/04/2026Với tỉ lệ phụ nữ chiếm một nửa dân số và 63% tham gia lực lượng lao động, công cuộc chuyển đổi số ở nước ta sẽ chỉ thực sự thành công khi phụ nữ tích cực tham gia vào tất cả các trụ cột của chuyển đổi số.

