Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
29/01/2026 - 22:02 (GMT+7)

Chồng vung 1 tỷ sắm loa, chi tiền triệu "cấp cứu" cá Koi nhưng nói vợ nằm viện là "phí phạm"

G.Linh
Chồng vung 1 tỷ sắm loa, chi tiền triệu "cấp cứu" cá Koi nhưng nói vợ nằm viện là "phí phạm"

Ảnh minh họa

Suốt 4 năm hôn nhân, tôi gồng gánh toàn bộ chi phí sinh hoạt để chồng thỏa mãn những thú vui tiền tỷ và tích lũy tài sản riêng.

Cứ ngỡ sự tận hiến ấy sẽ đổi lấy chân tình, nào ngờ ngày tôi nằm viện, câu nói "phí phạm" của anh trước đề nghị nằm phòng dịch vụ 3,9 triệu đồng đã dập tắt mọi hy vọng cuối cùng. Hóa ra, trong mắt chồng, sức khỏe của vợ còn không đáng giá bằng một lần thăm khám cho con cá cảnh hay bộ loa đắt tiền.

4 năm chung sống, tôi như một con thiêu thân dốc hết ruột gan cho gia đình. Với mức thu nhập khá, tôi tự nguyện gánh vác 100% sinh hoạt phí, từ tiền bỉm sữa của con, tiền điện nước hằng tháng đến những khoản đối nội đối ngoại phức tạp. Chồng tôi, một công chức luôn khoác lên mình vẻ ngoài đạo mạo, sang trọng, chưa bao giờ phải lo lắng về việc hôm nay ăn gì hay tiền học của con đã đóng chưa. Anh ta giữ khư khư tiền lương của mình như một "bí mật quốc gia".

Đỉnh điểm của sự mù quáng là khi anh ta bảo thiếu 200 triệu để mua mảnh đất ở Hòa Bình làm "của để dành" cho con cái sau này. Chẳng một chút đắn đo, tôi vét sạch những đồng tiền tích lũy cuối cùng đưa cho chồng. Để rồi hôm nay, nằm trên giường bệnh, tôi rụng rời khi biết mảnh đất ấy lại "hiên ngang" đứng tên chị gái anh ta. Lời giải thích "Anh là công chức, đứng tên sợ bị kê khai tài sản rắc rối" nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng thực chất là gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tin bấy lâu nay của tôi.

Chồng vung 1 tỷ sắm loa, chi tiền triệu "cấp cứu" cá Koi nhưng nói vợ nằm viện là "phí phạm"- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Bi kịch thực sự lộ diện khi tôi gục ngã vì bạo bệnh. Giây phút nằm trên giường cấp cứu, đối mặt với những thủ tục bảo hiểm trục trặc, tôi chỉ tha thiết mong được nằm phòng riêng giá 3,9 triệu/ngày để được yên tĩnh hồi sức. Thế nhưng, người chồng thường ngày vẫn khoe khoang "có điều kiện" lại nhìn tôi bằng "ánh mắt hình viên đạn", cau mày mạt sát: "Em nằm phòng đấy làm gì cho phí phạm! Tiền chứ có phải vỏ hến đâu!".

Hai chữ "phí phạm" thốt ra từ miệng người đàn ông vừa chi cả tỷ bạc để sắm dàn âm thanh nghe nhạc cho "sướng tai" khiến tôi uất nghẹn đến mức không thở nổi. Anh ta sẵn sàng nâng niu những thiết bị âm thanh vô tri hơn cả người vợ đầu ấp tay gối. Thậm chí, hồ cá Koi của anh ta còn có đặc quyền cao hơn cả tôi. Con cá chỉ cần bơi lờ đờ một chút, anh ta sốt sắng gọi bác sĩ thú y đến tận nhà thăm khám với giá 800 nghìn/lần mà không hề chớp mắt. Trong cái thế giới vương giả ấy của anh ta, mọi thứ đều có giá trị, trừ tôi.

Nằm giữa căn phòng chung ồn ào, ngột ngạt, nhìn những chai nước biển lạnh lẽo nhỏ giọt, tôi cay đắng nhận ra mình đã bị lợi dụng một cách tàn nhẫn suốt bao năm qua. Anh ta dùng tiền của tôi để trang trải cuộc sống, dùng sự hy sinh của tôi để làm bàn đạp cho những thú vui xa xỉ và âm thầm xây dựng đế chế tài sản riêng đứng tên người thân.

Anh ta yêu dàn loa hi-end, anh ta xót con cá Koi bệnh, nhưng anh ta lại tiếc từng đồng viện phí để vợ được chăm sóc tử tế. Sự thật trần trụi này đau đớn hơn bất kỳ loại bệnh tật nào: Tôi không phải là vợ, tôi chỉ là một "cỗ máy in tiền" và một người giúp việc không công được gắn mác "vợ đại gia".

Ý kiến của bạn
Bình luận
Xem thêm bình luận