NSƯT Chí Trung bồi hồi khi đóng phim về khu tập thể cũ ở Hà Nội
NSƯT Chí Trung bồi hồi khi nhắc về kỷ niệm trong khu tập thể xưa
Góp mặt trong bộ phim khai thác đời sống tại khu tập thể cũ ở Hà Nội, NSƯT Chí Trung cho biết anh không khỏi xúc động khi ký ức một thời dường như ùa về qua từng bối cảnh quen thuộc.
Chiều ngày 6/5, họp báo ra mắt bộ phim truyền hình Dưới ô cửa sáng đèn được diễn ra với sự góp mặt của dàn diễn viên như: NSND Bùi Bài Bình, NSƯT Chí Trung, Quang Sự, Quỳnh Châu, Tuấn Tú, Thanh Hương, Ngọc Huyền, Du Ka…
Bộ phim khai thác đời sống của thế hệ trung niên trong xã hội hiện đại, đặt trong bối cảnh một khu tập thể cũ đang chờ giải tỏa. Không gian này vừa gợi cảm giác hoài niệm, vừa chứa đựng nhiều biến động, nơi những con người bình thường phải đối diện với những thử thách không hề bình thường.
Giữa vòng xoáy của tiền bạc, danh dự và tình cảm, các nhân vật buộc phải đối diện với giới hạn của bản thân để trưởng thành. Những cú vấp ngã, phản bội và mất mát không khiến họ gục ngã, mà trở thành chất xúc tác để mỗi người tìm lại giá trị sống, tình thân và niềm tin.

Dàn diễn viên phim "Dưới ô cửa sáng đèn" tại họp báo
Tuy nhiên, bộ phim lựa chọn góc nhìn tích cực, đề cao khả năng vượt qua nghịch cảnh, chữa lành và tiếp tục sống. Các tình huống được xây dựng với những "cú bẻ lái" bất ngờ nhưng hợp lý, tạo nên chiều sâu tâm lý và sự đồng cảm.
Không gian khu tập thể với những "ô cửa luôn sáng đèn" trở thành biểu tượng xuyên suốt, nơi chứng kiến mọi vui buồn và cũng là điểm tựa tinh thần cho những con người tưởng chừng xa lạ. Đây là yếu tố tạo nên màu sắc "đời" đậm nét văn hoá Việt cho bộ phim.
Là người gắn bó với Hà Nội đã lâu, NSƯT Chí Trung bày tỏ: "Khi đến với bộ phim về khu tập thể cũ, tôi thật sự xúc động. Là người sinh ra, lớn lên và gắn bó với Hà Nội, tôi cảm nhận rất rõ những đổi thay đang diễn ra từng ngày. Những khu tập thể như Giảng Võ tuy chưa phải là cũ kỹ nhất nhưng lại chứa đựng cả thanh xuân, ký ức và đời sống của rất nhiều thế hệ.

NSƯT Chí Trung phát biểu
Tôi nghĩ bộ phim này giống như một dấu mốc khép lại một giai đoạn cũ để chuẩn bị cho sự chuyển mình của Hà Nội. Sau này, khi nhiều khu tập thể được di dời, có thể sẽ có tới hàng trăm nghìn người thay đổi nơi ở. Vì vậy, bộ phim không chỉ là câu chuyện cá nhân, mà còn phản ánh một thời điểm rất "đúng và trúng".
Khi quay trong những căn phòng chật hẹp, cũ kỹ, tôi thấy mọi thứ vô cùng quen thuộc: từ cách bài trí đồ đạc, những nhà vệ sinh đã ngả màu, đến những cầu thang hẹp và thiếu ánh sáng. Tất cả đều được tái hiện rất chân thực, như mang cả một thời quá khứ trở lại.Về cá nhân, đây cũng là một vai diễn đặc biệt với tôi. Khán giả thường quen thấy tôi ở những vai hài, vai nhẹ nhàng, nhưng nhân vật lần này có chiều sâu nội tâm, có những góc khuất trong đời sống gia đình và con cái. Có lẽ chính đạo diễn Lê Phong đã nhìn thấy điều đó và tin tưởng giao cho tôi.
Tôi nhớ có một kỷ niệm với bạn diễn Quỳnh Châu. Ban đầu, bạn ấy có chút lo lắng khi diễn cảnh cảm xúc cùng tôi, vì vẫn nghĩ tôi là một nghệ sĩ hài. Nhưng đến cảnh quay thứ hai, khi bạn ấy ôm tôi và bật khóc, đó là những giọt nước mắt thật xuất phát từ cảm xúc chân thành. Khoảnh khắc đó khiến tôi nhận ra rằng mình không chỉ là "ông Táo" quen thuộc, mà thực sự là một diễn viên có thể chạm đến cảm xúc của bạn diễn và khán giả. Tôi hy vọng khi xem phim, khán giả sẽ cảm nhận được điều đó".
Đạo diễn Trịnh Lê Phong cho biết đã lâu lắm không có phim lấy bối cảnh khu tập thể, không gian từng rất quen thuộc nhưng nay dần biến mất. Dù khu tập thể không còn những ồn ào, bếp than tổ ong như trước nhưng tình cảm con người dành cho nhau vẫn vậy. Đạo diễn Trịnh Lê Phong cũng chia sẻ, trong vài năm nữa nếu khu tập thể không còn thì bộ phim sẽ giữ lại được một góc ký ức ấy.