Theo dấu hệ sinh thái AKG - Bài 2: Đi mua "sổ đỏ"
Sau nhiều ngày tiếp cận, phóng viên Báo Phụ nữ Việt Nam quyết định đăng ký trở thành thành viên Câu lạc bộ Phúc An với khoản phí 1 triệu đồng.
Bên trong Câu lạc bộ Phúc An
Theo thông tin và địa chỉ chị Tr. cung cấp, chúng tôi tới một biệt thự tại khu đô thị Gleximco An Khánh. Nhìn từ bên ngoài, khó tìm được điểm chung giữa biển hiệu và câu lạc bộ Phúc An hoặc các thông tin liên quan đến công ty như thường thấy. Theo biển hiệu lớn treo ngay lối vào biệt thự là dòng chữ: "Đơn vị liên kết đào tạo. Viện khoa học công nghệ giáo dục nguồn mở". Lúc đầu, tôi còn nghĩ mình đến nhầm địa chỉ.
Sau khi quan sát, chúng tôi phát hiện thêm 1 biểu hiệu nhỏ, gắn ở cổng với dòng chữ: "Công ty TNHH VN Phúc An", lúc này mới bắt đầu mường tượng ra mối liên hệ giữa công ty Phúc An và CLB Phúc An mà mẹ chị Tr. tham gia.

Bên ngoài CLB Phúc An chỉ ghi Đơn vị liên kết đào tạo, Viện Khoa học Công nghệ Giáo dục Nguồn mở, bên trong ngay tầng 1 là cửa hàng. Ảnh cắt từ clip
Chúng tôi có nhiều ngày quan sát các hoạt động ở đây. Chỉ trong một buổi sáng, có hàng chục ông, bà ước chừng khoảng 65 – 70 tuổi, thậm chí có người có thể lớn tuổi hơn. Họ đi từng tốp 2-3 người, có trường hợp một mình đi xe ôm tới rồi đi thẳng vào văn phòng.
Đến trưa sẽ có lác đác vài tốp rời văn phòng đi bộ về. Nhưng cũng có nhiều trường hợp tới 4-5h giờ chiều mới về. Điều khá giống nhau, những người rời văn phòng trên đa phần đều tay xách nách mang, mang theo khá nhiều đồ đạc như bao gạo loại 10kg và những hàng hóa được để trong túi nilon đen mà chúng tôi không quan sát được cụ thể là gì.
Lúc này, tôi chợt nhớ đến những chia sẻ của chị Tr. về việc mỗi lần xuống câu lạc bộ về, mẹ chị thường mang theo rất nhiều hàng hóa, bánh kẹo.
Chúng tôi trò chuyện với một người đàn ông lớn tuổi, có nhiệm vụ bảo vệ, trông xe tại văn phòng này. Người này giới thiệu tên là Đ., 76 tuổi, làm bảo vệ tại câu lạc bộ Phúc An. Trong quá trình nói chuyện, ông Đ. không ít lần chia sẻ về một mô hình câu lạc bộ, có nhiều người tham gia và có thể dùng các đồng tiền kỹ thuật số (theo cách gọi của ông Đ.) để mua hàng hóa thông dụng như gạo, nước mắm, thực phẩm…
Sau mấy lần nghe ông Đ. kể về câu lạc bộ. Tôi đánh bạo nhờ ông giới thiệu mình vào hệ thống, trở thành thành viên. Ông hẹn chúng tôi hôm sau, vì hôm đó câu lạc bộ đang rất đông, họ đang tổ chức sinh nhật cho các thành viên trong tháng 7.
Hơn 9h sáng hôm sau, tôi có mặt và gọi cho ông Đ. "Chờ chú ra đón vào nhé", ông Đ. nói trong điện thoại.
Dẫn tôi tầng 1 là một cửa hàng giống siêu thị mini với đầy đủ các hàng hóa như gạo, nước uống, bánh kẹo, một số thực phẩm chức năng và có cả các tủ đông để hàng thực phẩm. "Đây là cửa hàng mà cháu có thể dùng AKG để mua, nhưng phải thêm 50% tiền mặt nữa", ông Đ. nói.
Phía sâu bên trong của tầng 1 là một căn phòng làm việc khá sang trọng, luôn mở cửa, tôi quan sát nhanh thấy một người phụ nữ đang ngồi ở bàn làm việc. "Đây là phòng giám đốc", người này giới thiệu và dẫn tôi lên tầng 2.
Khi cửa phòng mở ra, tôi quan sát bên trong có khoảng hơn 10 người lớn tuổi, trong đó chủ yếu là phụ nữ, có 2-3 người đàn ông. Ông Đ. dẫn tôi tới 1 người phụ nữ lớn tuổi ở bên tay trái, người này đang trò chuyện với 1 người phụ nữ lớn tuổi khác. Ông rót cho tôi một cốc nước và giới thiệu: "Đây là cháu Tr. cháu đến tìm hiểu tham gia CLB. Còn đây là cô Th. Cô sẽ hướng dẫn cho cháu tham gia vào CLB".

Tại tầng 2 bên trong trụ sở CLB Phúc An và Công ty TNHH VN Phúc An, rất đông người đến tìm hiểu, tham gia CLB, đa phần trong đó là những người lớn tuổi. Ảnh: Hà Khê
Người phụ nữ khoảng 65 tuổi ngước lên nhìn tôi, mỉm cười: "Cháu chờ cô một chút nhé".
Bà tiếp tục câu chuyện đang dở với người phụ nữ ngồi cạnh. Vài phút sau, bà kéo chiếc ghế bên cạnh rồi ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
Điều khiến tôi bất ngờ là suốt những phút đầu tiên, bà gần như không hỏi tôi là ai, làm nghề gì hay vì sao muốn tham gia câu lạc bộ.
Bà chỉ lấy một tờ giấy, cầm bút và bắt đầu vừa nói, vừa viết những dòng minh họa trước mặt tôi...
"Sổ đỏ" trên ví điện tử
Ít phút sau, bà Th. kéo chiếc ghế sát lại rồi lấy ra một cuốn sổ đã cũ cùng hai tờ giấy A4 được in sẵn.
Vừa viết lên tờ giấy trước mặt, bà vừa giới thiệu: "Tham gia câu lạc bộ chỉ mất 1 triệu đồng thôi. Cháu sẽ được 100 AKG. Một trăm đồng này không mất đi đâu cả. Cháu có thể dùng để mua hàng ở tầng một, sau này còn mua được nhiều thứ khác. Nếu chưa dùng thì cứ để trong ví, giá trị sẽ tăng theo thời gian".
Trong lúc nói chuyện, bà Th. liên tục dùng bút ghi, vẽ những mũi tên, những con số để minh họa cho lời giải thích của mình.
Khi mở cuốn sổ đặt bên cạnh, tôi chú ý thấy bên trong đã kín đặc những dòng ghi họ tên, số điện thoại của người tham gia. Đến lượt ghi thông tin của tôi, bà nói thêm: "Đợt này công ty đang có chương trình bốc thăm nhân dịp 10/10. Mã số của cháu là 1300."
Con số ấy khiến tôi thoáng giật mình.
Sau khoảng mười phút giới thiệu, bà đưa cho tôi hai tờ đơn đăng ký tham gia Câu lạc bộ Phúc An. Các nội dung đã được đánh máy sẵn, người đăng ký chỉ cần điền thông tin cá nhân. Phía cuối đơn có hai ô ký tên, gồm người đăng ký và người giới thiệu.
Người giới thiệu trong trường hợp của tôi là ông Đ.
Tôi chợt nhớ đến lời ông chia sẻ trước đó: mỗi người được giới thiệu tham gia, ông sẽ nhận 60.000 đồng tiền mặt. Chi tiết này cũng trùng khớp với thông tin chị Tr. từng cung cấp.
Lúc này, ở bàn bên cạnh (đối diện bàn bà Th.), một người phụ nữ lớn tuổi đang tiếp và làm thủ tục gia nhập CLB cho 5-7 người lớn tuổi khác. Họ nói chuyện khá rôm rả và liên tục nói về lợi ích của việc tham gia câu lạc bộ.
Sau khi điền đầy đủ thông tin, tôi đưa cho bà Th. cầm lấy tờ giấy, bà bảo tôi đưa điện thoại để bà kết bạn zalo và bà hướng dẫn cài app, mở ví và cách thức nhận AKG.
Tôi hỏi: "Thế giờ cháu nộp tiền cho ai?", bà Th. bảo: "Cháu cứ chuyển vào tài khoản của cô, rồi cô sẽ chuyển AKG vào ví của cháu". Sau đó, người phụ nữ này gửi số tài khoản vào zalo cho tôi. "Cháu chuyển khoản có cần ghi nội dung gì không cô?", tôi hỏi. "Cháu cứ chuyển đi, không cần ghi nội dung gì cả, xong gửi bill chuyển khoản vào zalo cho cô nhé".
Thấy tiền đã về tài khoản, bà Th. cầm lấy điện thoại tôi và hướng dẫn tôi tải app OKX Wallet (Ví web3 OKX). Tải xong app này, bà Th. bắt đầu thao tác, cài đặt cho tôi. Tôi khá bất ngờ khi app hiển thị 2 hàng với 12 dãy số bắt đầu từ tape và kết thúc là food.
Thực sự lúc này tôi không hiểu lắm, nhưng bà Th. bảo tôi phải lấy giấy ra ghi đầy đủ 12 chữ này theo thứ tự như trên app hiển thị. Tôi lặng lẽ làm theo. "Cháu phải giữ cái này thật cẩn thận, nó sẽ là "sổ đỏ" của cháu sau này đấy", bà Th. dặn tôi.
Thấy tôi cặm cụi ghi lại, một phụ nữ lớn tuổi khác đang ngồi chờ liền rút ra một cuốn sổ tay rồi bảo tôi: "Cô cứ ghi vào đây cho chắc ăn. Cháu đừng làm mất tờ giấy đấy nhé. Tốt nhất cứ ghi vào một cuốn sổ như cô". Lúc này bà Th. mới giới thiệu thêm, bà này vừa nhận lương đấy, cứ đến kỳ lương bà lại lên mở thêm một ví. "Nhưng chị cầm theo người thế đi đường nhỡ mất thì sao. Phải cất vào trong két chứ", bà Th. cảnh báo với người phụ nữ kia.

Đây là mã code để đăng nhập ví lần đầu tiên, mà bà Th. dặn tôi phải cất két, vì nó như là "sổ đỏ" sau này (ảnh Hà Khê)
Phải nói thêm, trước khi tải app cho tôi, bà Th. còn chia sẻ, sắp tới ngày thương binh liệt sĩ 27/7 nên công ty có chương trình tri ân cho các gia đình thương binh liệt sĩ. "Nhà cháu có ai là thương binh, liệt sĩ không?" Khi tôi bảo có, bà Th. vội nói ngay, "vậy thì cháu sẽ được công ty tặng thêm 200 AKG. Như vậy, cháu bỏ 1 triệu đồng, lẽ ra chỉ được 100 AKG, nhưng công ty tri ân các thương binh, liệt sĩ nên cháu sẽ được thưởng thêm 200 AKG nữa. Tha hồ cháu mua nhé. Không phải dịp nào cũng có như vậy đâu. Cháu thấy nhân văn không?".
"Hào phóng" tặng 200% điểm thưởng, nhưng không ai kiểm tra hay bắt chứng minh là thân nhân liệt sĩ. Tôi tự hỏi, điểm thưởng AKG là thế nào, từ đâu ra, được ai định giá mà hào phóng cho, tặng như vậy?
Sau khi tôi tải và cài app thành công, bà Th. thực hiện việc chuyển đồng AKG từ điện thoại (tôi đoán từ ví của bà) vào ví điện tử của tôi. Từ hướng dẫn của bà Th., tôi truy cập lại vào ví của mình thì thấy hiện con số 300. Nhưng lúc này không hiển thị AKG như bà Th. nói lúc đầu mà là wAKG.
Lúc này có thêm một số người phụ nữ lớn tuổi khác có mặt tại phòng này. Họ nói chuyện khá rôm rả với bà Th., cách nói chuyện cho thấy họ đã quen nhau từ lâu.
Những người này hỏi và rủ tôi ở lại đây ăn cơm trưa, họ có nhà bếp nấu ăn tươm tất. Nếu ở lại ăn, tôi chỉ phải đóng 25.000 đồng/suất cơm. Tôi đồng ý.
Mua hàng: 50% tiền mặt, 50% AKG
Có được AKG (wAKG) trong ví, tôi xuống tầng 1 để mua sắm. Bây giờ, tôi mới có điều kiện để quan sát toàn bộ cửa hàng ở tầng 1. Ở đây có khá nhiều mặt hàng, nhưng chủ yếu là đồ khô như trái cây khô, các loạt hạt, một số loại bánh kẹo, thực phẩm chức năng, bột sắn, gạo… và vài cái tủ đông để thực phẩm như giò, chả… nhưng không có mặt hàng nào niêm yết giá như siêu thị.
Lúc này có mấy phụ nữ vào đây mua hàng. Họ đều là những người có ví wAKG giống tôi thì mới mua được hàng hóa ở đây. Thu ngân kiêm bán hàng ở đây cho biết, tất cả các sản phẩm ở đây đều mua theo công thức: 50% tiền VNĐ và 50% điểm thưởng AKG. Ví dụ một bao gạo Bắc Hương người mua sẽ trả 140 nghìn tiền Việt và 50% điểm AKG. Thời điểm này, tỉ giá quy đổi như sau: 1 AKG tương đương 80.000 đồng.

Những người này mua hàng nhưng không nhớ mất khẩu ví, loay hoay mãi chưa thanh toán được. Ảnh: Hà Khê
Sau một hồi chọn hàng, 2 người phụ nữ lấy ra khá nhiều đồ, chủ yếu là đồ khô để thanh toán. Nhân viên thu ngân lập 2 hóa đơn bán hàng để khách ký vào, trong hóa đơn cũng thể hiện được họ tên người mua, tên người giới thiệu tham gia hệ thống, tổng số tiền, số tiền mặt phải thanh toán và số AKG phải chuyển.
Đến lượt tôi. Tôi mua 1 số hàng với trị giá 160.000 đồng. Tôi thanh toán 80.000 đồng qua chuyển khoản nhưng lúc này, ví AKG của tôi còn quá mới nên không thể giao dịch được. "Ví của anh mới quá, chưa thể thanh toán", người này nói.
Ngay sau đó, bà Th. xuất hiện và bảo sẽ hỗ trợ tôi thanh toán phần AKG kia từ ví của bà.
Lúc này, cũng đến giờ ăn trưa, tôi được mọi người hướng dẫn lên tầng 4 là nhà ăn của câu lạc bộ. Để lên tầng 4, chúng tôi đi qua tầng 3, nơi đào tạo, giới thiệu về sự tăng giá mặc định của AKG, với tỉ lệ tăng trưởng vài trăm lần.
Ra về, tôi không chỉ cầm trên tay một tờ hướng dẫn hay một mã thành viên. Tôi mang theo một câu hỏi lớn hơn: điều gì khiến hàng nghìn người sẵn sàng tin rằng những con số trên màn hình điện thoại rồi sẽ trở thành tài sản có giá trị?
Bài 3: 1 AKG trị giá 10 ngàn đồng sẽ tăng đến nghìn đô?