Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
15/02/2026 - 15:24 (GMT+7)

Tiệc tất niên không còn là "cuộc chiến" của dâu trưởng U50

Kim Anh
Tiệc tất niên không còn là "cuộc chiến" của dâu trưởng U50

Ảnh minh hoạ

Những ngày cận Tết, chị Trần Thị Huệ (46 tuổi, Ninh Bình) thong thả cùng bạn bè chọn vài cành đào, vài chậu hoa mang về nhà. Không vội vã, không căng thẳng, gương mặt chị nhẹ nhõm khác hẳn hình ảnh của chính chị vài năm trước, người phụ nữ từng “đếm ngược” từng ngày vì những mệt mỏi mang tên… tiệc tất niên.

Nếu là chị Huệ của những năm trước đây, thời điểm này chị đã tất bật từ sáng sớm 30 Tết, lo toan từng mâm cỗ cho bữa tất niên đông đủ họ hàng. Với chị khi đó, Tết không phải là mùa sum vầy mà là chuỗi ngày mệt mỏi kéo dài.

20 năm trước, chị Huệ về làm dâu trưởng của một gia đình ở Nam Định (cũ). Tiệc tất niên cuối năm vốn do bố mẹ chồng chị đứng ra tổ chức và là dịp họ hàng tụ họp, với khoảng 15 mâm cỗ mỗi năm. Đến hẹn lại lên, chị Huệ và người em dâu trở thành "trụ cột hậu cần", gánh trọn việc sắm sửa, nấu nướng.

Công việc bắt đầu từ sáng 30 Tết, kéo dài đến khi khách tan và thường đã qua giao thừa. Khi mọi người nghỉ ngơi, hai chị em vẫn loay hoay với núi bát đĩa chưa dọn xong. Sáng mồng Một, chưa kịp hồi sức, chị lại tiếp tục chuẩn bị mâm cúng theo thông lệ của gia đình chị là 5 mâm. Niềm vui đón Tết với chị vì vậy dần trở thành điều xa xỉ.

Các mâm cỗ đủ đầy ấy đã để lại không ít thức ăn thừa. Bởi có những món bắt buộc phải có trong mâm cúng nhưng hầu như không ai đụng đũa. Có năm trời lạnh thì việc bảo quản còn đỡ vất vả nhưng năm nào thời tiết nắng nóng, thực phẩm hỏng phải bỏ đi, vừa tiếc của vừa xót công. Để hạn chế lãng phí, chị Huệ phải sắm thêm hai tủ đông lớn để trữ đồ ăn ngày Tết, rồi mang cho bớt những người cần sau đó.

Tiệc tất niên không còn là "cuộc chiến" của dâu trưởng U50- Ảnh 1.

Ảnh minh hoạ

Quyết định táo bạo của nàng dâu trưởng

Sau quãng thời gian mấy năm gián đoạn vì dịch bệnh, bố mẹ chồng chị mong muốn khôi phục tiệc tất niên như cũ. Nhưng với chị Huệ, ý nghĩ quay lại vòng xoáy mệt mỏi ấy khiến chị thực sự chùn bước.

Ở tuổi trung niên, sức khỏe đã không còn dẻo dai như trước. Những đêm thức khuya, dậy sớm liên tục khiến chị thường xuyên ốm vặt. Lần đầu tiên sau nhiều năm, chị Huệ quyết định nghiêm túc nói ra mong muốn của mình đó là thay đổi cách tổ chức tất niên.

Điều ấy không hề dễ dàng bởi bố mẹ chồng của chị vốn là những người coi trọng nề nếp truyền thống nên phản đối ngay lập tức. Với họ, bữa tất niên đông đủ, linh đình là "nét đẹp" của gia đình, là thể diện với họ hàng. "Nhà có điều kiện, sao phải làm đơn giản, mất mặt lắm", bố chồng chị thẳng thắn.

Không chọn "đối đầu", chị Huệ tìm cách làm mọi thứ chậm rãi. Chị tìm đến một người bạn thân, người vẫn được bạn bè gọi vui là "chuyên gia tâm lý gia đình" để xin lời khuyên. Theo gợi ý của "chuyên gia" thì chị Huệ cần bắt đầu từ người bạn đời.

Hành trình thay đổi quan niệm trong gia đình

Chị Huệ trò chuyện với chồng mỗi ngày, nhẹ nhàng chia sẻ những áp lực chị đã gánh suốt nhiều năm. Thực tế, chồng chị cũng nhìn thấy sự vất vả của vợ và em dâu mỗi dịp Tết, chỉ là chưa từng đối diện trực diện với cảm giác ấy. Các con đã lớn, mong muốn được đi chơi, trải nghiệm những ngày giáp Tết nhưng thường bị "kẹt" vì không khí chuẩn bị căng thẳng trong nhà.

Chị Huệ cũng chia sẻ suy nghĩ dùng một phần tiền tổ chức tiệc tất niên để làm thiện nguyện. Một lần, chị rủ chồng cùng tham gia chuyến thăm hỏi các gia đình khó khăn ở vùng cao, hình ảnh những đứa trẻ co ro trong cái rét với manh áo mỏng khiến anh thực sự thay đổi. Từ đó, chồng đồng ý cùng chị Huệ bàn bạc lại với bố mẹ.

Ban đầu, bố mẹ chồng chị vẫn phản đối và giận dỗi chị Huệ suốt hai tháng. Nhưng bằng sự kiên trì, chị Huệ dần thuyết phục được họ. Chị đề xuất một giải pháp dung hòa đó là tổ chức những mâm cỗ chay đơn giản, đủ để họ hàng quây quần, không quá tốn sức. Còn số tiền tiết kiệm được dành cho việc sẻ chia với những hoàn cảnh khó khăn và ciệc tổ chức cũng không còn là "lệ bắt buộc" mỗi năm.

Nhớ lại, chị Huệ kể: Năm đầu tiên thực hiện, bữa tất niên có phần khiêm tốn nhưng ấm áp. Cả gia đình cùng nhau chuẩn bị mâm cỗ chay, không khí nhẹ nhàng hơn hẳn. Số tiền còn lại, gia đình chị dành để mua 100 suất quà Tết tặng trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.

Những năm sau đó, cách tổ chức mới dần trở thành một "truyền thống" khác của gia đình. Không còn cảnh kiệt sức sau tiệc tất niên, thay vào đó là sự gắn kết và đồng thuận. Khi hiểu rõ ý nghĩa, họ hàng và bạn bè đều ủng hộ.

"Ngày trước, cứ sau tiệc tất niên là tôi mệt rã rời. Giờ đây, ở tuổi trung niên, tôi biết lắng nghe sức khỏe của mình hơn. Tôi có thể tận hưởng trọn vẹn Tết bên gia đình mà vẫn thấy lòng nhẹ nhõm vì làm được điều có ích", chị Huệ chia sẻ.

Nhìn lại hành trình ấy, chị Huệ nhận thấy Tết không nằm ở những mâm cỗ đầy mà ở cảm giác được sống trọn vẹn trong sự đoàn tụ và sẻ chia.

Ý kiến của bạn
Bình luận
Xem thêm bình luận