Truyện ngắn: Yêu màu áo xanh
Chiều Sài Gòn nắng ươm màu mật ong. Nhìn lên những chiếc áo xanh của các bạn, lòng Miên lại hân hoan…
Miên thả điện thoại xuống bàn, lòng nặng trĩu. Một lời hứa lúc này, cô cũng không dám chắc chắn. Miên biết năm nào cũng đến thời điểm này các bé đều mong chờ các anh, các chị Đoàn thanh niên lên thăm bản.
Những hoạt động vui chơi, trao quà, những buổi lên lớp, đi thăm các cụ già… Tự lúc nào, Miên thấy yêu màu áo xanh của Đoàn. Yêu những ngày ngồi trên chuyến xe chất đầy hàng hóa, lắc lư qua những con đường ngoằn nghoèo đi vào bản. Ở đó, có những bước chân lẽo đẽo sau mỗi khi nhóm sinh viên của Miên tụ tập lại và bày trò chơi cho đám trẻ… Nghĩ tới thôi, lòng Miên lại khao khát muốn được tạm gác công việc để đến với lũ nhóc. Cô nhớ ánh mắt lưu luyến của con bé Huyền. Nó mới 8 tuổi, học lớp 2 nhưng đã biết trông em cho cha mẹ đi rẫy. Có hôm Miên còn thấy con bé gùi em sau lưng. Đứa em nhỏ xíu, mặc độc một chiếc áo, quần không có, ngồi im trong chiếc gùi, ngủ ngon lành. Chị nó thì cứ cặm cụi bên những trang sách. Rồi cái ôm của thằng bé Huy, thằng bé Đạt. Chúng bảo chỉ có những ngày các chị, các anh thanh niên lên, chúng em mới được ăn bánh mỳ chấm sữa đặc, được hát ca nhảy múa mà chẳng sợ bị cha mẹ mắng.
Mỗi khi được nghỉ, Miên lại cùng các bạn đi một vòng thành phố, gom quần áo, giầy dép và những thứ có thể sử dụng được mang lên miền ngược cho lũ trẻ. Lâu dần thành quen, cứ mấy tháng không có bóng dáng của Miên và các bạn, y rằng sẽ có một đứa nhỏ điện thoại về máy của Miên hoặc các thành viên trong nhóm. Chúng ngây thơ bảo, anh chị chỉ cần lên với chúng em thôi, không cần có quà cũng được, dạy cho tụi em mấy môn phụ đạo. Thường những cuộc gọi đó là những câu dang dở, không đầu không cuối bởi có lúc đang nghe, chúng sẽ bị cha mẹ mắng om sòm vì nói chuyện điện thoại lâu, tốn tiền. Miên biết ý tắt máy, gọi lại để được nói chuyện lâu hơn.
Hôm nay cũng thế, khi nghe con bé Huyền thổn thức đầu phía bên kia, cô đang đứng ở lan can nhà trường. Miên thấy nóng ruột quá. Hình như sau cuộc điện thoại, có chuyện gì đó không ổn với nó. Lâu nay, con bé là đứa rất ít khi liên lạc với cô. Cha Huyền làm rẫy, thường xuyên ở trong rừng. Lâu lâu ông nói đi vào sâu tìm trầm hương, cả tuần vẫn chưa về nhà. Ông cũng chẳng cho con bé cầm điện thoại bao giờ. Không hiểu sao nó nhớ số của Miên.
Lâu nay, Miên dị ứng với những số điện thoại lạ, gọi tới để trêu chọc, hẹn hò. Nhưng từ khi lên với bản, thấy số điện thoại lạ trên màn hình, cô đều bấm nút nghe. Cô luôn hy vọng ở đầu dây bên kia là tiếng một đứa trẻ.
Tiếng tin báo messenger làm Miên chợt tỉnh:
- Nè bà cụ non, mùa tình nguyện tới rồi sắp tới rồi. Cậu có định lên với tụi nhỏ không?
Là Thanh, một thành viên
trong nhóm thiện nguyện của
Miên. Miên trả lời ngay:
- Có chứ, tớ đã gom được một ít sữa và quần áo rồi. Bên cậu như thế nào? Đợi đỡ bận hơn một chút, chúng ta có thể liên hệ xe và đi ngay.
- Khi nào thì cậu đỡ bận hơn vậy?
Câu hỏi của Thanh khiến Miên tần ngần một hồi lâu.
Chợt Miên sực nhớ:
- À, con bé Huyền, mắt bồ câu ý. Nãy điện cho tớ, bảo nhớ các anh chị lắm rồi. Mà tớ nghe giọng nó khá run. Cậu có cách nào liên hệ lại với nó hỏi xem có chuyện gì hay không? Tớ thấy hơi lo lo.
- Ok, để tớ tìm hiểu cho, gửi số điện thoại hồi nãy con bé gọi qua đây!
Một lúc sau, đèn ô chat lại nhấp nháy:
- Không ổn rồi, nó bị cha nó đánh lên bờ xuống ruộng kìa.
Miên nhìn màn hình máy tính, hoảng hốt thực sự. Cô cầm điện thoại gọi ngay cho Thanh. Thanh kể, con bé Huyền được nghỉ lễ mấy ngày ở nhà nhưng hình như nó tự ý địu em lên trường để ngóng các anh, các chị thanh niên. Trên đường về, gặp mấy chú công an, mấy chú nói lên xe chú chở về, không được đi lang thang ngoài đường, lỡ có chuyện gì không ổn. Vậy mà về tới nhà, chưa nghe rõ đầu đuôi ngọn ngành, cha nó đã trút cơn giận lên con bé. Mẹ nó cũng chẳng dám can ngăn.
Miên ngồi thụp xuống ghế khóc nức nở. Hình ảnh đứa nhỏ bầm tím mình mẩy ám ảnh Miên trong cả giấc mơ.
***
Lễ tốt nghiệp diễn ra chóng vánh. Cầm trong tay tấm bằng, Miên nghĩ về thành phố nơi có bố mẹ mình đang sống. Ở đó, bố đang công tác trong một sở, có thể xin việc cho Miên ngay tức thì. Nhưng hình ảnh những đứa nhỏ nơi bản xa cứ thôi thúc Miên. Hay là cô sẽ về nơi ấy cùng các em? Cô yêu màu áo xanh tình nguyện, yêu những tháng ngày vất vả trên vùng đất khô cằn sỏi đá ấy. Có những hôm, bàn tay, đôi môi đã rướm máu vì thời tiết khắc nghiệt. Rồi những hôm cả nhóm vào bản sâu động viên các em tới trường gặp mưa lớn, núi lở, chỉ biết chui vào gốc cây lớn, đứng chờ đợi và mò mẫm tìm đường trở về…
Miên cầm máy điện cho bố. Giọng bố hồ hởi:
- Sao rồi con gái, tốt nghiệp xong tính ở trong Sài Gòn lập nghiệp luôn à?
- Dạ, con chưa định hướng được đường đi của mình, có thể con lên bản một thời gian được không bố? - Giọng Miên chợt ngập ngừng.
Đầu dây bên kia chợt im lặng một lúc, rồi giọng trầm ấm của bố lại vang lên:
- Được thôi con gái, bố tin ở con và đội tình nguyện của con. Cánh cửa ở nhà luôn rộng mở đón chào đón khi con trở về.
Miên thở phào nhẹ nhõm. Khép tấm bằng Đại học vào bộ hồ sơ, cô nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc, liên hệ với từng thành viên trong nhóm, chuẩn bị chia nhau ra để tiếp tục đi vận động quỹ và sẵn sàng cho mùa tình nguyện mới.
Miên gọi cho các bạn trong nhóm, điện thoại trực tiếp cho các mạnh thường quân ở mấy công ty quần áo, sữa, xin hỗ trợ thêm. Tuy nhiên, điều Miên không mong đợi đã xảy ra. Những cuộc điện thoại nhiều dần lên nhưng số người từ chối cũng theo đó mà tăng lên. Lý do là năm nay mọi thứ đều bị ảnh hưởng bởi xung đột trên thế giới, các công ty bị đội chi phí, giảm lợi nhuận, việc chăm lo cho chính công nhân viên của họ cũng khó nên quỹ thiện nguyện đều giảm bớt. Quay sang mấy bạn trong nhóm, Miên cũng nhận được những tiếng thở dài. Gọi điện cả buổi nhưng chỉ được một vài nơi nhận lời và san sẻ số lượng quà ít hơn so với những năm trước.
Miên mạnh dạn chia nhóm ra nhiều ngả. Bởi vì Miên biết, nơi vùng đất xa xôi ấy, các em đang mong chờ đội tình nguyện như thế nào. Cuối ngày, cả nhóm tụ tập lại thống kê số quà, tiền mặt đã vận động được. Sau đó cùng nhau vào chùa để xin sư thầy thêm một ít đồ.
Đón nhóm ở cửa, sư thầy cười hiền hậu:
- Đã đến mùa tình nguyện rồi sao, nhanh quá các con nhỉ.
Năm nay sẽ vẫn lên vùng cao cùng các em nhỏ chứ?
Cả nhóm đồng thanh:
- Dạ, tụi con sẽ đi thầy ạ! Thầy kéo các bạn vào trong. Bên trong các sư cô đã chuẩn bị 2 mâm cơm chay thịnh soạn cho các bạn. Thầy bảo:
- Sáng Miên gọi rồi, thầy biết kiểu gì các con cũng sẽ ghé chùa nên làm cơm cho mấy đứa. Ăn uống cho no, lúc nữa còn có sức vác quà lên xe nghen các con!
Nhóm thiện nguyện vâng dạ rối rít. Sau một ngày rong ruổi, những chiếc áo xanh chụm lại bên mâm cơm. Cô cậu nào cũng hồ hởi, vui vẻ, nhiệt tình với món cơm chay thầy soạn sẵn.
Xong đâu đấy, thầy đưa cả nhóm xuống kho. Ở đó thầy đã để sẵn các phần quà như gạo, mì tôm, nước tương, sữa và rất nhiều nhu yếu phẩm, quần áo. Thầy dành từ đợt Tết cho đội của Miên.
Miên nhìn ánh mắt hiền từ của thầy. Cảm động dâng trào. Tháng thanh niên tình nguyện đến dịu dàng như thế. Những tiếng chim lảnh lót, vang xa nơi đầu con phố nhỏ. Chiều Sài Gòn nắng ươm màu mật ong. Nhìn lên những chiếc áo xanh của các bạn, lòng Miên lại hân hoan…