• Mới cập nhật:

Yêu

Ăn hỏi 3 tráp, đón dâu bằng taxi, sáng đầu tiên ngỡ ngàng với món quà mẹ chồng tặng

Quỳnh Chi (ghi) 25/09/2020 - 09:30 (GMT+7)
Ngày ăn hỏi, gia đình Vinh mang 3 tráp sơ sài đến. Khách khứa nhìn vào đều xì xào em ăn phải bùa mê thuốc lú của Vinh, mới chấp nhận “hạ giá” bản thân đến vậy.

Khi em yêu Vinh ai cũng bảo em dại. Em có nhan sắc, lại là con nhà gia giáo, được ăn học đàng hoàng, kể cả gia đình em không bề thế thì em cũng dễ dàng kiếm được một anh chàng ngon lành, giàu có. 

Nhưng Vinh chỉ là một chàng trai bình thường, làm công ăn lương giống như em. Gia đình anh chỉ thuộc dạng tầm tầm, nếu không muốn nói là có phần khó khăn. Bố mẹ anh hiện tại không có thu nhập, chỉ sống bằng đồng lương hưu của mình bố anh. Căn nhà cấp 4 đang ở đã cũ, chẳng có giá trị gì đáng kể.

Thế nhưng em lại rất vui vẻ và thỏa mãn với sự lựa chọn của mình. Ở bên Vinh, em được cưng chiều hết mực. Anh ấy là người đàn ông dịu dàng, chu đáo, sống mẫu mực và biết quan tâm đến người khác. Bố mẹ Vinh quý em lắm, lần nào em tới chơi hai bác cũng xởi lởi tiếp đón, coi em chẳng khác gì con gái ruột. Cho dù điều kiện vật chất không được thừa thãi nhưng cuộc sống yên bình, êm ả như vậy mới là thứ em mong muốn. 

Thế nhưng em lại rất vui vẻ và thỏa mãn với sự lựa chọn của mình. Ảnh minh họa

Ngày ăn hỏi, gia đình Vinh mang 3 tráp sơ sài đến. Khách khứa nhìn vào đều xì xào em ăn phải bùa mê thuốc lú của Vinh, mới chấp nhận “hạ giá” bản thân đến vậy. Mẹ em nắm chặt tay em, bà quay mặt cố nén giọt nước mắt chực trào. Em biết bà thương em, cô con gái bà nâng niu, dành bao công sức nuôi dạy, giờ lại phải chịu cảnh thế này.  

Nhất là cô bạn học của em ở cách đấy có mấy nhà, vừa cưới một anh chàng nhà giàu, lễ ăn hỏi và lễ cưới rình rang lắm. Em cũng đến dự, ăn hỏi hẳn 9 tráp rồng phượng khiến ai cũng choáng hợp. Em nào có thua kém gì cô ấy, vậy mà hai đám hỏi lại khác nhau một trời một vực. 

Đến hôm cưới thậm chí nhà Vinh còn không thuê xe hoa mà thuê một chiếc taxi đón dâu. Nói em không chạnh lòng là nói dối. Em hỏi Vinh có biết chuyện tráp ăn hỏi và xe hoa hay không. Anh bảo anh cũng rất bất ngờ. Bố mẹ không cho anh can thiệp, tự tay ông bà sắp xếp tất cả, cũng không cần anh đưa tiền. Ông bà bảo lo cho đám cưới của con trai duy nhất là trách nhiệm của họ. Ông bà có bao nhiêu thì sẽ tổ chức ở mức độ ấy, các con cấm được phàn nàn.

Ngồi trên chiếc taxi về nhà chồng, em thở hắt ra, gạt bỏ mọi ưu phiền trong lòng. Thôi suy cho cùng cưới xin cũng chỉ là thủ tục. Miễn Vinh và bố mẹ chồng đối xử tốt với em, coi em như người thân trong gia đình là được.

Phòng tân hôn bố mẹ chồng thiết kế cho chúng em cũng đơn giản lắm, chẳng có món đồ nào đắt tiền. Em nghĩ cả đời ông bà vất vả thiếu thốn, đã quen tính tiết kiệm, nên ông bà có sắp xếp như vậy cũng là bình thường. 

Sau đêm tân hôn, trong bữa sáng đầu tiên cả nhà quây quần bên nhau, mẹ chồng đột ngột cầm tay em dúi vào hai cuốn sổ đỏ. Em tròn mắt nhìn bà, bà thấy thế thì bật cười:

- Bố mẹ không định sống chung với hai đứa đâu. Hai ông bà già này sống một mình cho thoải mái. Đây là hai mảnh đất, các con bán một mảnh đi mà cất cái nhà tử tế, số tiền còn lại thì để tiết kiệm hoặc làm vốn đầu tư kinh doanh gì tùy thích. Sau này có con thì bố mẹ sang trông cho hoặc đưa cháu về đây. 

Mẹ chồng đột ngột cầm tay em dúi vào hai cuốn sổ đỏ. Ảnh minh họa

Em nhìn vị trí và diện tích hai mảnh đất thì thấy chúng giá trị không hề nhỏ chút nào, sơ sơ cũng phải 2, 3 tỷ một mảnh. Em kinh hãi vì bố mẹ chồng có số tài sản lớn như thế, càng ngạc nhiên hơn khi ông bà sẵn sàng cho chúng em không chút tính toán.

Mẹ chồng vỗ tay em nói tiếp:

- Mẹ rất quý con vì con là một người phụ nữ lương thiện, không tham lam của cải vật chất. Mẹ chỉ mong con gìn giữ được nét đẹp ấy không bao giờ đổi thay. Và hai đứa có thể sống thật hạnh phúc, luôn bên cạnh nhau bất kể cuộc đời có sóng gió thế nào. Bố mẹ già rồi, ở căn nhà này cũng đủ, bố mẹ còn một sổ tiết kiệm để dưỡng già gửi ngân hàng nữa nên hai đứa cứ yên tâm, không cần lo lắng cho bố mẹ.

Lúc sau em hỏi chồng thì anh lúng túng nói rằng bố mẹ không cho anh tiết lộ với em. Đến lúc này em đã rõ, màn ăn hỏi và đón dâu úi xùi kia là do bố mẹ chồng cố ý thiết kế để thử lòng em. Hóa ra nhà chồng em giàu ngầm, hồi xưa ông bà cũng ngược xuôi làm ăn, tích góp được số vốn kha khá. Ông bà chẳng bao giờ phô trương nên không mấy ai biết.

Đến bây giờ khi vợ chồng em đang chuẩn bị khởi công xây nhà rồi mà em vẫn ngỡ mình đang nằm mơ. Cuộc đời thật sự không nói trước được gì các chị nhỉ. 

Ý kiến của bạn
(*) Nội dung bắt buộc cần có
bình luận
Xem thêm bình luận

Nhập thông tin của bạn

Đọc thêm
Xem thêm