Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
15/01/2026 - 08:21 (GMT+7)

Buông tay để chọn bình yên

Hiếu An
Buông tay để chọn bình yên

Ảnh minh họa

Buông tay không phải đầu hàng số phận mà là một lựa chọn trưởng thành: Chọn bình yên thay vì bão tố, chọn chính mình thay vì níu giữ một hình hài đổ nát.

Không giữ lại vỏ rỗng hôn nhân

Trong mắt bạn bè, Ngọc Mai từng là người phụ nữ có hạnh phúc viên mãn khi có chồng thành đạt, 2 con ngoan ngoãn, sống trong căn biệt thự ngập tràn ánh sáng. Thế nhưng đằng sau cánh cửa ấy là những tiếng thở dài nối tiếp nhau qua từng ngày.

Cơn bão của Mai không ồn ào. Nó là sự im lặng lạnh lẽo của người chồng sau những chuyến công tác dài ngày, là những vết son lạ trên cổ áo, là cảm giác mình trở nên vô hình ngay trong chính tổ ấm của mình. Suốt 5 năm, Mai cố gắng "sửa chữa" cuộc hôn nhân ấy. Cô học nấu thêm những món anh thích, tìm cách trẻ hóa bản thân, thậm chí bao biện cho những sai lầm của anh trước mặt hai bên gia đình. Cô sợ đổ vỡ, sợ điều tiếng, sợ các con lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn.

Cho đến một buổi chiều mưa tầm tã, đứng trước gương và nhìn thấy một người phụ nữ với đôi mắt thâm quầng, gầy guộc và vô hồn, Mai bỗng tự hỏi: "Mình đang giữ gìn điều gì? Một cái vỏ rỗng hay một nỗi đau được bọc kín?".

Khoảnh khắc ấy, Mai hiểu rằng một cuộc hôn nhân không thể cứu vãn nếu chỉ có sự nỗ lực từ một phía. Cô quyết định buông tay. Ngày đặt chùm chìa khóa căn biệt thự lên bàn, dắt hai con ra đi với vài chiếc vali quần áo, Mai không khóc. Cô cảm nhận một luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực, cảm giác mà đã rất lâu rồi cô quên mất cách hít thở.

Mai bắt đầu lại ở tuổi 38 với một tiệm hoa nhỏ nơi góc phố. Cô không còn khoác lên mình những bộ đồ hiệu gò bó để giữ thể diện cho chồng. Giờ đây, Mai hạnh phúc trong chiếc tạp dề lấm lem nhựa hoa, nở nụ cười rạng rỡ với khách hàng. Cô nhận ra, bình yên không nằm ở diện tích căn nhà mà ở việc lòng mình không còn dậy sóng khi nghĩ về quá khứ.

Rũ bỏ "chiếc áo" quá chật

Khác với Mai, "cơn bão" của Thùy An đến từ áp lực kỳ vọng. Ở tuổi 32, An có những gì mà nhiều người mơ ước - vị trí giám đốc sáng tạo với mức lương nghìn đô và những chuyến du lịch sang chảnh. Nhưng cái giá phải trả là những đêm thức trắng bên cà phê, những cơn đau dạ dày co thắt và sự cô đơn cùng cực khi trở về nhà lúc đêm muộn.

An sống để làm hài lòng mọi người: Làm đứa con hiếu thảo đều đặn gửi tiền về quê, làm người sếp gương mẫu không bao giờ cho phép mình gục ngã, làm người yêu hoàn hảo luôn có mặt khi đối phương cần... Cô sợ rằng nếu dừng lại, mình sẽ trở thành kẻ thất bại.

Cho đến một ngày, cơ thể An "biểu tình". Cô ngất xỉu ngay giữa cuộc họp quan trọng và tỉnh dậy trong mùi thuốc sát trùng của bệnh viện. Bác sĩ kết luận cô bị kiệt sức và trầm cảm nhẹ. Nằm trên giường bệnh, An chợt nhận ra mình đã sống một cuộc đời "đi mượn" quá lâu. Cô đang mặc một chiếc áo quá chật, lộng lẫy nhưng khiến cô không thể thở.

An quyết định buông bỏ. Cô xin nghỉ việc, dành 6 tháng để học gốm và sống ở một vùng quê yên tĩnh. Ban đầu, An thấy tội lỗi vì sự "rảnh rỗi" của mình. Nhưng khi đôi tay chạm vào đất sét, cô dần tìm lại sự kết nối với chính mình.

Không còn chạy đua với deadline hay những lời tán dương ảo trên mạng xã hội, An bắt đầu lại với công việc tự do. Thu nhập chỉ bằng một phần ba trước đây nhưng đổi lại, cô có thời gian nấu một bữa cơm tử tế, nghe một bản nhạc yêu thích vào mỗi buổi sáng. An hiểu rằng, mạnh mẽ không phải là gồng mình gánh vác cả thế giới mà là biết khi nào nên đặt gánh nặng xuống để đôi vai được nghỉ ngơi.

Điều Mai và An cùng nhận ra, không ai có thể gánh giùm nỗi buồn của mình nếu chính mình không tự đứng dậy. Đôi khi, sự từ bỏ không mang nghĩa tiêu cực. Mỗi người phụ nữ đều xứng đáng có một nơi để dừng lại, không phải vì mỏi mệt hay thất bại mà vì họ đã đủ trưởng thành để chọn cho mình một vùng trời bình yên nhất.

Ý kiến của bạn
Bình luận
Xem thêm bình luận