Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
10/05/2026 - 11:25 (GMT+7)

Diễn đàn "Xin đừng đánh con!": "Biết mà không nói" là hành vi vi phạm

Kim Thanh
Diễn đàn "Xin đừng đánh con!": "Biết mà không nói" là hành vi vi phạm

Theo số liệu mới nhất từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và UNICEF, tình trạng ngược đãi trẻ em đang diễn biến phức tạp với những con số gây sốc.

Từ đầu năm 2026, một quy định mới ở Hồng Kông (Trung Quốc) đã chính thức coi việc "biết mà không nói" là một hành vi vi phạm; ở Úc, người sống cùng nhà (như mẹ đẻ hoặc cha dượng) nếu để mặc cho bạn đời hành hạ con mà không can thiệp cũng bị coi là đồng lõa và có thể chịu mức án tù lên tới 15 năm… Đây là những cách các nước trên thế giới dùng luật pháp và những chiến lược ngăn ngừa để "siết" chặt an toàn cho trẻ nhỏ.

Những con số biết nói và hồi chuông báo động toàn cầu

Theo báo cáo tổng hợp mới nhất từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và UNICEF tính đến giữa năm 2026, bức tranh về quyền trẻ em trên toàn cầu vẫn còn những mảng tối đáng sợ. Ước tính có khoảng 400 triệu trẻ em dưới 5 tuổi thường xuyên phải chịu đựng các hình thức bạo lực về thể xác hoặc tinh thần ngay tại gia đình, nơi đáng lẽ phải là pháo đài an toàn nhất.

Đáng báo động hơn, số liệu thống kê chỉ ra một thực tế nghiệt ngã về sự chuyển giao bạo lực giữa các thế hệ: Cứ 5 phụ nữ thì có 1 người, và cứ 7 nam giới thì có 1 người thừa nhận từng bị lạm dụng tình dục khi còn nhỏ. Những con số này không chỉ là thống kê khô khan; chúng là bằng chứng về một "đại dịch thầm lặng" đang bào mòn nhân phẩm và tương lai của nhân loại.

Bạo hành trẻ em không đơn thuần là những vết bầm tím trên da thịt. Theo định nghĩa chuyên môn của WHO, đó là sự lạm dụng và bỏ mặc xảy ra đối với người dưới 18 tuổi, bao gồm tất cả các hình thức ngược đãi thể chất, cảm xúc, lạm dụng tình dục và bỏ mặc. Điều nguy hại nhất chính là tính "ẩn danh" của loại tội phạm này, khi những tổn thương tâm lý kết tinh thành mầm mống bạo lực, khiến một đứa trẻ bị bạo hành có xu hướng trở thành kẻ bạo hành trong tương lai, tạo nên một vòng lặp độc hại di truyền.

Khoa học hiện đại đã chứng minh bạo hành trẻ em gây ra những tổn thương không thể đảo ngược. Về mặt sinh học, căng thẳng kéo dài (toxic stress) do bị ngược đãi làm gián đoạn sự phát triển sớm của não bộ, gây tổn thương hệ thần kinh và miễn dịch. Thống kê cho thấy trẻ bị bạo hành có nguy cơ bỏ học cao hơn 13% so với bạn bè cùng trang lứa và khả năng nhận thức kém hơn hẳn.

Về lâu dài, các nạn nhân thường tìm đến rượu, ma túy như một cơ chế đối phó tâm lý, dẫn đến các bệnh không lây nhiễm như tim mạch và ung thư khi trưởng thành. Xét về góc độ kinh tế, gánh nặng từ chi phí y tế, điều trị tâm lý và tổn thất năng suất lao động do hệ lụy bạo hành gây ra là một rào cản lớn đối với sự phát triển bền vững của bất kỳ quốc gia nào.

Khi pháp luật không còn đứng ngoài cửa mỗi gia đình

Trong nỗ lực bảo vệ trẻ em, thay đổi suy nghĩ của các bậc phụ huynh là việc phải làm hàng ngày, nhưng chính những quy định pháp luật rõ ràng mới là điểm tựa vững chắc nhất để tạo ra thay đổi thực tế. Bước sang năm 2026, nhiều quốc gia đã có những bước đi rất cụ thể để bảo vệ trẻ nhỏ ngay trong chính ngôi nhà của các em.

Tại Anh, một thay đổi lớn trong luật vừa được áp dụng vào tháng 3/2026 đã làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn về quyền của cha mẹ. Trước đây, người ta thường mặc định rằng để cha mẹ ở bên cạnh con cái luôn là điều tốt nhất. Nhưng nay, sự an toàn của đứa trẻ mới là điều được ưu tiên số một. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy trẻ đang bị ngược đãi, tòa án có quyền tách đứa trẻ ra ngay lập tức để bảo vệ. 

Trong những trường hợp nghiêm trọng, người có hành vi bạo lực có thể bị tước quyền nuôi con vĩnh viễn và bị phạt tù lên đến 5 năm nếu tìm cách tiếp cận trẻ trái phép. Đáng chú ý, luật mới cũng nhắc nhở các bậc cha mẹ rằng bạo hành không chỉ là đánh đập; việc quát mắng, cô lập hay gây áp lực tâm lý quá mức cũng bị coi là vi phạm pháp luật.

Ở Hong Kong (Trung Quốc), cách làm lại tập trung vào việc tạo ra một "mạng lưới" giám sát lẫn nhau. Từ đầu năm 2026, một quy định mới đã chính thức coi việc "biết mà không nói" là một hành vi vi phạm. Không chỉ những người trực tiếp ra tay bị phạt nặng, mà ngay cả những người xung quanh như giáo viên, bác sĩ hay nhân viên xã hội nếu thấy trẻ có vết bầm tím hay biểu hiện lạ mà không báo cáo cũng sẽ gặp rắc rối với pháp luật. Họ không chỉ đối mặt với án tù ngắn hạn mà còn có nguy cơ mất việc và không bao giờ được quay lại làm nghề. Cách làm này buộc xã hội phải quan tâm đến nhau hơn, thay vì coi chuyện cha mẹ dạy con là "chuyện riêng" của mỗi nhà.

Diễn đàn "Xin đừng đánh con!": "Biết mà không nói" là hành vi vi phạm- Ảnh 1.

Theo khuyến nghị của WHO, các quốc gia cần ban hành luật cấm tuyệt đối mọi hình thức trừng phạt thân thể ở cả trường học lẫn gia đình.

Còn tại Úc, các quy định mới từ năm 2025 đã xóa bỏ hoàn toàn cái cớ "thương cho roi cho vọt". Luật pháp nước này xác định rất rõ: Không có trận đòn nào được gọi là dạy dỗ nếu nó gây ra thương tích trên cơ thể trẻ. Đặc biệt, người sống cùng nhà (như mẹ đẻ hoặc cha dượng) nếu để mặc cho bạn đời của mình hành hạ con cái mà không can thiệp cũng bị coi là đồng lõa và có thể chịu mức án tù rất nặng, lên tới 15 năm. 

Với những người có tính cách hung hãn, thường xuyên tái phạm, tòa án thậm chí có thể giữ họ lại trong trại giam cho đến khi đảm bảo họ không còn là mối nguy hiểm. Những hình phạt này cho thấy một thông điệp rất rõ: Gia đình không phải là nơi nằm ngoài tầm mắt của pháp luật, và mọi hành vi gây đau đớn cho trẻ nhỏ đều phải trả giá bằng sự tự do của chính người lớn.

Phòng bệnh hơn chữa bệnh

Nếu pháp luật là ranh giới cuối cùng để trừng phạt, thì các giải pháp phòng ngừa lại chính là cách tốt nhất để nỗi đau không xảy ra. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) vừa đưa ra một khung giải pháp mang tên INSPIRE với thông điệp rất rõ ràng: Chúng ta không thể đợi đến khi đứa trẻ bị thương rồi mới can thiệp. Thay vào đó, một môi trường an toàn cần được xây dựng từ nhiều phía.

Trước hết, đó là câu chuyện của niềm tin và thói quen. Xã hội cần thay đổi những quan niệm cũ kỹ như "thương cho roi cho vọt" để thay bằng các phương pháp dạy con tích cực hơn. Ở đó, các bậc cha mẹ không bị bỏ mặc với áp lực cuộc sống mà được hỗ trợ bằng các chương trình đào tạo kỹ năng, giúp họ biết cách kiểm soát cơn nóng nảy và thấu hiểu con mình. Đồng thời, việc giảm bớt những khó khăn về kinh tế cho các gia đình nghèo cũng là cách trực tiếp nhất để bớt đi những căng thẳng vốn là mầm mống của đòn roi.

Bên cạnh đó, môi trường xung quanh đứa trẻ cũng cần được làm sạch bằng cách kiểm soát chặt chẽ rượu bia, ma túy và xây dựng những địa điểm tạm lánh an toàn. Quan trọng không kém là việc trang bị cho chính các em những kỹ năng sống cần thiết để biết cách tự bảo vệ mình và nhận diện những nguy hiểm từ sớm. Cuối cùng, một hệ thống y tế và tư vấn tâm lý luôn sẵn sàng ứng phó sẽ là điểm tựa cuối cùng, đảm bảo rằng mọi tổn thương, nếu lỡ xảy ra, đều được chữa lành kịp thời.

Việc kết hợp giữa những quy định pháp luật nghiêm minh và một hệ thống bảo vệ từ xa chính là cách duy nhất để mái nhà thực sự trở thành nơi bình yên nhất cho mỗi đứa trẻ trưởng thành.

Diễn đàn "Xin đừng đánh con!": "Biết mà không nói" là hành vi vi phạm- Ảnh 2.

Trong cuộc chiến chống bạo hành trẻ em, các chế tài pháp lý nghiêm khắc đóng vai trò là "khung xương" vững chắc, nhưng sự hỗ trợ từ xã hội mới là "da thịt" để tạo nên một hệ thống bảo vệ toàn diện.

Cuộc chiến chống bạo hành trẻ em là một hành trình dài hơi, đòi hỏi sự phối hợp đa ngành từ y tế, giáo dục đến tư pháp. Việc thực thi pháp luật nghiêm minh không chỉ để trừng trị những kẻ vi phạm, mà quan trọng hơn là để răn đe và thiết lập một chuẩn mực đạo đức mới cho xã hội: Trẻ em là đối tượng để yêu thương và bảo vệ, không phải nơi để trút giận hay bóc lột.

Đối với Việt Nam, những vụ việc đau lòng vừa qua là hồi chuông thúc giục chúng ta không thể chậm trễ trong việc học hỏi, nội hóa những quy định pháp lý từ thế giới để bổ sung những lỗ hổng. Mỗi chữ ký vào luật cấm bạo lực, mỗi cuộc gọi báo cáo hành vi ngược đãi, và mỗi nỗ lực dạy con bằng sự thấu hiểu chính là một viên gạch xây nên bức tường vững chãi bảo vệ tương lai của xã hội. Đừng để tiếng khóc của trẻ em bị vùi lấp trong sự im lặng của cộng đồng.

Nguồn: who.int
Ý kiến của bạn
Bình luận
Xem thêm bình luận