Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
23/04/2026 - 21:25 (GMT+7)

Làm dâu xứ người từ con số 0

Thanh Tâm
Làm dâu xứ người từ con số 0

Cuộc sống làm dâu của cô từng là chuỗi ngày thiếu thốn, lạc lõng, không ngôn ngữ, không chỗ dựa. Hình minh họa

Vay tiền đi lấy chồng nơi đất khách, cô từng nghĩ mình sẽ có tương lai dễ thở hơn. Nhưng cuộc sống làm dâu xứ người của cô từng là chuỗi ngày thiếu thốn, lạc lõng, không ngôn ngữ, không chỗ dựa…

Chị Thanh Tâm thân mến!

Em đã suy nghĩ rất lâu mới đủ can đảm viết những dòng này. Có lẽ bởi câu chuyện làm dâu của em không phải là một cú sốc bất ngờ, mà là chuỗi ngày dài dằng dặc của những điều không như mình từng nghĩ, từng hy vọng.

Em lấy chồng qua mai mối, làm dâu Hàn Quốc khi tuổi đời còn trẻ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: đi lấy chồng xa thì vất vả, nhưng ít ra cũng có cơ hội đổi đời, có cuộc sống ổn định hơn để giúp đỡ gia đình. Em chấp nhận bỏ lại tất cả, vay mượn tiền để "đi tuyển chồng".

Nhưng chỉ khi đặt chân sang bên đó, em mới biết mình gần như bắt đầu từ con số không. Gia đình chồng em không khá giả như em từng hình dung. Mẹ mất sớm, bố ở với anh cả, trong nhà nhiều anh chị em nhưng mỗi người một hoàn cảnh. Chồng em hiền, nhưng lại thiếu ý chí, không có công việc ổn định, không có tích lũy gì. Sau khi cưới, hai vợ chồng phải ở nhờ nhà chị gái chồng.

Làm dâu xứ người từ con số 0- Ảnh 1.

Làm dâu xứ người từ con số 0 - Ảnh minh hoạ

Những ngày đầu, em không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Em thấy chồng hay đi vắng, sau này mới biết anh nghiện game. Em lại không biết tiếng, không quen ai, không biết đi đâu, chỉ biết làm theo những gì người ta bảo. Em không có tiền, không có chỗ dựa. Điều duy nhất em có lúc đó là ý nghĩ: mình phải cố sống, phải chịu đựng, phải làm việc chăm chỉ thì mới có cơ hội tồn tại.

Em đi hái dâu thuê, công việc vất vả, xa nhà, có khi đi cả chục ngày. Em không nghĩ nhiều đến việc chồng mình có gì, chỉ nghĩ đơn giản là mình phải kiếm tiền, phải trả nợ cho gia đình ở Việt Nam. May mắn là sau hơn một tháng, em được anh chồng cho tiền để gửi về trả nợ. Đó là lần đầu tiên em cảm thấy mình có thể thở được một chút.

Rồi em có bầu. Đó lại là một giai đoạn khó khăn. Em nghén nặng, không ăn được, nhưng bữa cơm hằng ngày rất đạm bạc. Người Hàn ở quê ăn rất tiết kiệm, chủ yếu là rau, kim chi, củ cải. Những lúc thèm một miếng thịt, em cũng không dám nói. Có những lúc nghĩ lại, em thấy mình tủi thân ghê gớm.

Em không biết cách chăm sóc thai kỳ, không có ai hướng dẫn. Đi khám phải đi xe buýt, đổi nhiều chuyến. Chị chồng đưa đi nhưng lại không muốn ngồi cạnh em, có lẽ vì ngại người ngoài biết có em dâu người Việt. Lúc đó em vừa không hiểu, vừa buồn, vừa thấy mình như một người không được thừa nhận.

Em không bị mắng nhiều, vì em luôn cố gắng làm việc, quan sát và học rất nhanh. Nhưng cái khổ của em không phải là lời nói, mà là sự thiếu thốn, sự cô đơn và cảm giác không có giá trị.

Ở Việt Nam, mọi người nghĩ em lấy chồng Hàn là sướng. Không ai biết em đã sống như thế nào. Có lần em nhờ gia đình gửi đồ ăn sang, mẹ em đứng ở cổng khóc khi gửi đồ mà em không có mặt. Em nghe kể lại mà chỉ biết khóc một mình.

Sau khi sinh con, em càng cảm nhận rõ hơn trách nhiệm của mình. Em không thể sống như vậy mãi. Em phải thay đổi. May mắn là sau một biến cố trong gia đình chồng, chị chồng cho em mượn đất vườn. Từ đó, em bắt đầu tự gây dựng lại cuộc sống của mình. Từng chút một, em làm việc, học hỏi, tích góp.

Nhưng chị ạ, dù đã đi được một đoạn đường, trong lòng em vẫn còn rất nhiều điều chưa giải tỏa. Em vẫn hay tự hỏi: mình đã sai ở đâu khi chọn con đường này? Những gì em đã chịu đựng có đáng không? Em có đang cố gắng vì một điều đúng đắn, hay chỉ đang cố bám víu vì không còn đường lui? Em cũng không biết phải làm sao để sống nhẹ lòng hơn. Có những lúc em thấy mình mạnh mẽ, nhưng cũng có lúc em thấy mình rất yếu đuối, rất cô đơn.

Em muốn được nghe một lời khích lệ em tiếp tục cố gắng, không còn cảm thấy tủi thân khi nhớ lại những ngày tháng đã qua. Em cảm ơn chị vì đã lắng nghe.

Em xin được giấu tên

Em gái thân mến!

Thanh Tâm đọc câu chuyện của em với sự trân trọng. Vì điều hiện ra rõ nhất trong những dòng em viết không phải là khổ đau, mà là sức chịu đựng và khả năng đứng dậy của em.

Điều khiến Thanh Tâm thương nhất khi đọc câu chuyện của em chính là nỗi cô đơn âm thầm mà em đã phải chịu đựng. Ở một đất nước xa lạ, không rành ngôn ngữ, không hiểu phong tục, mỗi ngày trôi qua giống như đi trong sương mù, không biết bấu víu vào đâu, không biết hỏi ai, cũng không biết mình đang đúng hay sai. Sự cô đơn ấy không chỉ là không có người bên cạnh, mà là cảm giác mình "không thuộc về đâu cả". Và chính điều đó mới là thử thách lớn nhất mà em đã vượt qua.

Thanh Tâm cũng cảm nhận rất rõ trong em một khát khao âm thầm nhưng bền bỉ: phải gây dựng được điều gì đó cho riêng mình. Để tồn tại và để một ngày nào đó, khi quay về, em có thể ngẩng đầu, không xấu hổ, không tiếc nuối. Đằng sau mong muốn ấy còn là tình thương dành cho bố mẹ, là nỗi lo không muốn gia đình phải day dứt vì quyết định của em. Chính khát khao ấy đã trở thành động lực giúp em đi tiếp.

Trước hết, Thanh Tâm muốn nói rõ một điều, em không sai khi đã lựa chọn. Ở thời điểm đó, em chọn trong những gì em thấy tốt nhất, với mong muốn cải thiện cuộc sống cho bản thân và gia đình. Đó là một lựa chọn rất con người, rất thực tế.

Nhưng hiện thực khác xa kỳ vọng. Và sự chênh lệch đó gây ra cảm giác hụt hẫng, thậm chí là mất niềm tin. Dẫu vậy, em đã không gục ngã. Em đã học cách thích nghi, làm việc, kiếm tiền, trả nợ, sinh con và từng bước tạo dựng cuộc sống. Không phải ai trong hoàn cảnh đó cũng làm được như vậy.

Điều em cần lúc này không phải là thêm sức chịu đựng, mà là niềm tin vững vàng vào chính mình. Hãy nhìn lại chặng đường em đã đi qua: từ một người không biết gì, không có gì, em vẫn đứng vững và từng bước tạo ra cơ hội cho mình. Đó không phải là may mắn, đó là năng lực. Đừng vội nghi ngờ. Chỉ cần em tiếp tục kiên trì, giữ sự tử tế và chủ động học hỏi, em hoàn toàn có thể tạo ra cuộc sống mà em mong muốn.

Vấn đề của em bây giờ không còn là "sống sót", mà là "sống có giá trị và bình an". Để làm được điều đó, Thanh Tâm nhận thấy:

Thứ nhất, hãy nhìn lại quá khứ với một góc nhìn khác. Những gì em trải qua không phải là sự thất bại, nó là "vốn sống". Nó giúp em hiểu con người, hiểu hoàn cảnh và quan trọng hơn là hiểu chính mình mạnh đến đâu.

Thứ hai, em cần xây dựng lại cảm giác giá trị bản thân. Em không phải là "người bị coi thường", em là người đã đi qua những điều mà nhiều người không dám đối diện.

Thứ ba, hãy bắt đầu nghĩ đến tương lai theo hướng chủ động hơn. Em có nền tảng là kinh nghiệm, sự chăm chỉ và cả cơ hội từ mảnh vườn em đang làm. Từ đó, em có thể từng bước xây dựng sự độc lập, cả về tài chính lẫn tinh thần.

Còn câu hỏi "có đáng không?", thực ra không có một đáp án tuyệt đối. Nhưng nếu từ những gì đã trải qua, em có thể tạo ra một cuộc sống tốt hơn cho mình và con, thì hành trình đó đã có ý nghĩa. Đừng chỉ cố gắng để tồn tại, hãy bắt đầu học cách sống cho chính mình. Chị luôn ở đây nếu em cần chia sẻ thêm.

Ý kiến của bạn
Bình luận
Xem thêm bình luận