Trung Quốc: Khi "lưới an sinh" phủ sóng đến những phụ nữ yếu thế
Những người phụ nữ đảm nhiệm "chặng cuối" trong quy trình giao hàng tại chân một tòa nhà cao tầng ở Thâm Quyến, Trung Quốc. Ảnh: Jiang Wanru/White Night Workshop
Tại các đô thị lớn của Trung Quốc, hình ảnh những phụ nữ lớn tuổi miệt mài leo thang bộ trong các tòa cao ốc để giao từng suất ăn đã không còn xa lạ. Giờ đây, một mô hình thí điểm tại Thâm Quyến đang mở ra hy vọng mới, biến công việc tự phát từ "cuộc chiến" giành giật thành một nghề có tổ chức, có bảo hiểm và được xã hội trân trọng.
Cuộc chiến dưới chân những tòa cao ốc
Tại Hoa Cường Bắc, Thâm Quyến, Trung Quốc, nơi được mệnh danh là "Thung lũng Silicon" phần cứng toàn cầu, sự hào nhoáng của những tòa nhà chọc trời luôn tỷ lệ nghịch với sự nhọc nhằn của một lực lượng lao động đặc biệt, đó là những phụ nữ trên 50 tuổi. Do quy định khắt khe về an ninh và áp lực thời gian của ngành logistics, các shipper thường dừng bước dưới sảnh, nhường lại "chặng cuối" của quá trình giao hàng hóa và thức ăn là những bậc thang bộ dốc đứng trong các tòa nhà cho các "bà cô" địa phương.
Nhiều năm qua, công việc này tồn tại như một vùng xám của nền kinh tế tự phát đầy khắc nghiệt. Bà Ao Xiulian (56 tuổi), một người trong nghề, nhớ lại những ký ức không mấy vui vẻ về những luật lệ ngầm của nghề đặc biệt này: "Ngay khi một tài xế đến, bảy tám người sẽ lao vào. Những người chạy đơn đánh nhau để giành đơn hàng, thậm chí có người phải lên đồn cảnh sát."
Ở cái tuổi lẽ ra được nghỉ ngơi, họ lại lao vào những cuộc tranh giành vì vài nhân dân tệ tiền công cho mỗi đơn hàng. Trong khi đó, rủi ro có thể đổ dồn lên đôi chân của họ bất cứ lúc nào; một bước hụt trên cầu thang hay một suất ăn bị đổ đồng nghĩa với việc mất trắng thu nhập cả ngày để đền bù. Họ là những "người vô hình" đúng nghĩa, khi làm việc không tên tuổi, không bảo hiểm và đơn độc giữa lòng thành phố hiện đại.
"Trạm tiếp sức": Bước ngoặt từ sự thấu cảm
Để chấm dứt sự hỗn loạn, từ cuối năm ngoái, chính quyền địa phương đã đưa ra một giải pháp mang tính bước ngoặt. Đó là thiết lập các "Trạm tiếp sức" giao hàng. Thay vì cảnh tượng lộn xộn thường xuyên diễn ra dưới sảnh, quy trình giờ đây diễn ra nhịp nhàng như một dây chuyền sản xuất hiện đại. Shipper chỉ cần gửi đồ tại trạm, người chạy lầu như bà Ao sẽ dùng điện thoại quét mã QR để nhận đơn theo thứ tự.
Mô hình này không chỉ xóa bỏ cảnh tranh giành mà còn thiết lập một chuỗi theo dõi đơn hàng minh bạch cho cả khách hàng và tài xế. Ông Zhang Mingbao, quan chức đại diện phân khu Hoa Cường Bắc, chia sẻ đầy tâm huyết: "Họ cũng là một phần của cộng đồng này. Chúng tôi cảm thấy cần phải có một cách để làm cho công việc này trở nên an toàn và trật tự hơn."
Đặc biệt, chính sách mới đã giải quyết được nỗi lo lớn nhất, đó là những rủi ro nghề nghiệp. "Trước đây, nếu thức ăn bị đổ hoặc có người bị thương, họ phải tự chịu chi phí. Giờ đây, nền tảng có thể cung cấp bảo hiểm và gánh vác một phần rủi ro đó", ông Zhang nhấn mạnh. Với mức bảo hiểm lên tới 650.000 nhân dân tệ (khoảng 2,3 tỷ VNĐ), những người phụ nữ leo lầu đã có một "điểm tựa" vững chắc. Nhờ sự ổn định này, lượng đơn hàng của bà Ao đã tăng gấp đôi, mang lại thu nhập khoảng 7 triệu đồng mỗi tháng, một con số mơ ước cho một công việc làm thêm chặng cuối trong quy trình giao hàng.

Một "người chạy lầu" đang di chuyển qua các bậc thang tại tòa nhà SEG Plaza, tháng 10/2023. Ảnh: Jiang Wanru/White Night Workshop.
Hiệu ứng lan tỏa ngày càng rộng
Câu chuyện tại Thâm Quyến thực tế không hề đơn độc. Nó là một phần trong nỗ lực của các đô thị lớn tại Trung Quốc nhằm tái cấu trúc lực lượng lao động khi dân số già hóa. Như ông Zhang khẳng định: "Đây còn là một cuộc thử nghiệm về cách các thành phố có thể thu nhận những lao động tự do thay vì để họ nằm ngoài hệ thống."
Tại Thượng Hải, mô hình "Người giao hàng hàng xóm" không chỉ đơn thuần là giải quyết bài toán giao nhận, mà còn là một cuộc đầu tư cho tương lai thông qua hệ thống "Ngân hàng thời gian". Theo cơ chế này, mỗi giờ đồng hồ những người phụ nữ yếu thế dành ra để chăm sóc, giao nhu yếu phẩm cho người già neo đơn sẽ được quy đổi thành "điểm tiết kiệm" lưu trữ trên hệ thống số.
Giá trị của những điểm số này không nằm ở khả năng quy đổi ra tiền mặt tức thời, mà là một loại "bảo hiểm bằng sự tử tế": Khi những người phụ nữ này bước sang tuổi xế chiều và cần sự hỗ trợ, họ có quyền rút "tiền tiết kiệm thời gian" của mình để nhận lại các dịch vụ chăm sóc tương đương từ thế hệ tình nguyện viên kế cận. Đây chính là lời giải thông minh cho bài toán an sinh xã hội: dùng sự nhiệt huyết của tuổi trung niên để mua lấy sự an tâm khi về già, tạo nên một vòng lặp nhân ái giúp giảm bớt gánh nặng cho ngân sách nhà nước và thắt chặt tình làng nghĩa xóm trong những khối bê tông đô thị lạnh lẽo.
Trong khi đó, tại thủ phủ thương mại điện tử Hàng Châu, nhóm phụ nữ "4050" được đào tạo trở thành kiểm định viên chất lượng hoặc quản lý trạm nhận hàng thông minh, biến sự tỉ mỉ của họ thành lợi thế trong chuỗi cung ứng.
Nhìn sâu vào những mô hình này, chúng ta nhận thấy một triết lý quản trị không mới nhưng chưa bao giờ cũ. Một chính sách chỉ thực sự bền vững khi nó được viết bằng sự thấu cảm. Ở đó, công nghệ không còn là rào cản ngăn cách các thế hệ mà trở thành một chiếc cầu nối vững chãi, giúp những người phụ nữ lớn tuổi bước qua khoảng cách số một cách tự tin. Việc các đô thị sử dụng những mã QR đơn giản hay kiên trì đào tạo kỹ năng số cho phụ nữ trung niên là minh chứng cho thấy, không ai bị bỏ lại phía sau, nếu chúng ta biết cách hạ thấp bậc thềm công nghệ cho phù hợp với bước chân của họ.
Sự thấu cảm ấy còn thể hiện ở tư duy "đi trước rủi ro". Việc áp dụng bảo hiểm nghề nghiệp cho một công việc vốn bị coi là "tự phát" chính là một bước đi đột phá về mặt quản trị. Nó không chỉ đơn thuần là việc chi trả tiền bạc, mà là sự chuyển hóa từ trạng thái bấp bênh sang sự đảm bảo, biến những mặc cảm tự ti về một nghề "làm thuê không tên" thành niềm tự hào nghề nghiệp chính đáng.
Thay vì chọn cách dẹp bỏ những hoạt động tự phát dưới danh nghĩa "mỹ quan đô thị", chính quyền nhiều thành phố tại Trung Quốc đã chọn cách tích hợp và chuẩn hóa, tạo nên một mạng lưới an sinh đa tầng. Ở đó, người lao động yếu thế được mời gọi trở thành một phần hữu cơ, một mắt xích không thể thiếu trong guồng quay hiện đại của thành phố.
Hành trình của bà Ao và hàng nghìn phụ nữ khác là minh chứng cho việc: Một thành phố thông minh không chỉ đo bằng tốc độ kết nối, mà đo bằng độ bao phủ của sự bảo vệ đối với những người yếu thế.