Quyết định "nghỉ hưu ngắn hạn", rời khỏi công việc gắn bó hơn 10 năm,
Ảnh minh họa: Shutterstock
“Dừng lại công việc gắn bó nhiều năm với tôi không hề dễ dàng nhưng đó là điều cần thiết để mở ra một khoảng thở cho sức khỏe, gia đình và cảm xúc”, chị Hoàng Thúy Vy (TPHCM) chia sẻ.
3 tháng trước, chị Vy rời khỏi công việc ổn định mà mình gắn bó hơn 10 năm. Quyết định ấy diễn ra khá âm thầm, dù đã được chị cân nhắc suốt một thời gian dài. Trong lòng chị vẫn có chút áy náy, như thể việc nghỉ ngơi là điều gì đó cần được cho phép từ người khác.
Ngay cả khi không ai hỏi, chị vẫn tự giải thích rằng mình sẽ học thêm kỹ năng mới, chuẩn bị cho những dự định khác, rồi sẽ quay lại theo một hướng đi mới. Chị nói nhiều về tương lai, như để che giấu sự thật rằng ở thời điểm này, chị đơn giản chỉ cần được nghỉ ngơi.
Có lẽ bởi chị Vy lớn lên trong một "khuôn mẫu" quen thuộc, đó là học hành tử tế, có công việc ổn định, làm việc chăm chỉ, lập gia đình, sinh con, tích góp phòng xa và nghỉ hưu đúng tuổi. Vì thế, việc "dừng lại giữa chừng" của chị không tránh khỏi những ánh nhìn nghi ngại: Trung niên rồi, sao không cố thêm một chút nữa?
Nhưng chính ở giai đoạn này, chị nhận ra cơ thể và tinh thần mình đã không còn theo kịp nhịp công việc cũ. Một công việc đòi hỏi chị luôn trong trạng thái sẵn sàng, kể cả khi nghỉ phép, khi ốm, hay lúc nào chiếc điện thoại cũng phải "mang theo bên mình". Và chị quyết định dừng lại, bởi:
Cơ thể lên tiếng
Năm ngoái, chị Vy gặp một vấn đề sức khỏe, không quá nghiêm trọng nhưng đủ khiến chị giật mình. Lần đầu tiên, chị đối diện rõ ràng với giới hạn của bản thân. Trước đó, chị đã quen với việc bỏ qua mệt mỏi, coi căng thẳng là điều bình thường.
Cùng thời điểm ấy, hai người bạn thân của chị lần lượt phát hiện mắc bệnh nặng. Họ đều còn con cái phải lo, còn nhiều dự định dang dở. Những cuộc trò chuyện ngắn, những lần ngồi lặng im bên nhau khiến chị nhận ra rằng cuộc sống không hề hứa hẹn điều gì chắc chắn.
"Tôi từng tự hào vì mình chịu được áp lực. Nhưng rồi tôi hiểu rằng cũng cần rất nhiều dũng cảm để dừng lại, để lắng nghe cơ thể và chấp nhận mình không thể lúc nào cũng gồng lên", chị Vy nói.
Gia đình trở thành ưu tiên rõ ràng
Có một thời gian dài, chị Vy từng ngưỡng mộ những người làm việc quên ngày đêm. Những câu chuyện "hy sinh cho sự nghiệp" nghe rất đẹp. Cho đến khi chị nhận ra mình đã bỏ lỡ nhiều điều. Đó là những bữa cơm gia đình vội vàng, những khoảnh khắc con lớn lên chỉ được biết qua vài dòng tin nhắn…
Chị luôn tự nhủ sẽ bù đắp sau này, nhưng thời gian thì không chờ ai cả. "Tôi buộc phải chọn, không phải giữa đúng và sai, mà giữa điều quan trọng và điều cần thiết. Và tôi chọn gia đình", chị chia sẻ.
Không còn đặt nặng danh xưng
Rời công việc, điều khiến chị Vy suy nghĩ nhất không nằm ở chuyện thu nhập. Đó là cảm giác trống trải khi tự hỏi mình là ai nếu không còn gắn với công việc ấy. Những ngày đầu, chị Vy thú nhận bản thân lúng túng trước các câu hỏi quen thuộc: "Chị làm gì?", "Chị làm ở đâu?". Những câu hỏi từng được trả lời rất nhanh, rất gọn nay lại khiến chị ngập ngừng.
Dần dần, chị nhận ra giá trị của bản thân không nằm ở chức danh hay mức lương. Chị vẫn là chị, ngay cả khi tạm thời không đứng trong một vai trò nghề nghiệp cụ thể nào.
Dừng để quay lại nhẹ nhàng hơn
Quãng nghỉ hiện tại, với chị Vy, là khoảng thời gian cần thiết để nhìn lại bản thân sau nhiều năm chạy theo guồng quay công việc. Chị không xem đó là bước lùi, mà là một bước rẽ khác, nhẹ hơn và phù hợp hơn.
"Nếu quay lại, tôi muốn làm một việc mình thực sự yêu thích, với tâm thế thoải mái nhất, không phải đánh đổi quá nhiều sức khỏe hay thời gian dành cho gia đình. Thu nhập có thể ít hơn, nhưng tôi cần một công việc không khiến mình kiệt sức", chị nói.
Chị cũng không ép mình phải quay lại thật nhanh, càng không đặt ra mốc thời gian cứng nhắc. Khi mọi thứ đủ chín, chị tin mình sẽ biết lúc nào nên bước tiếp.