• Mới cập nhật:

Văn hóa - Giải trí

Thời gian trôi đi, chúng ta đã ở đó…

Truyện ngắn của THANH THUỶ 31/08/2021 - 22:42 (GMT+7)

Ảnh minh họa

Lúc tình cờ biết tin người ta đang đập bỏ khu tập thể này để xây một tòa nhà chung cư cao cấp, tôi nghỉ làm, bay từ Sài Gòn về đây. Nhiều gia đình trong khu nhà đang dọn dẹp dần dần để chuyển đi. Nghe đâu bây giờ căn phòng ngày trước mẹ con tôi ở, Hoa đã mua lại lúc lập gia đình.

"Con không bao giờ được ra ngoài khi mẹ vắng nhà!".

Ánh mắt mẹ nhìn tôi sắc lạnh yêu cầu nhưng lại có vẻ bối rối. Tôi cắn răng để cố không bật khóc. Từ ngày mẹ và tôi chuyển về khu tập thể cũ này, ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi khi đưa cho tôi vài viên kẹo rồi xoa đầu tôi. Tôi sợ họ. Tôi cũng không muốn ra ngoài.

Căn nhà mà chúng tôi thuê là căn nhà duy nhất chưa được sửa chữa. Họ cho thuê bằng một nửa giá của các căn nhà khác. Tôi không thích nó, vì nó nồng lên cái mùi ẩm ướt và bất hạnh. Lúc mới đến, mẹ tôi vẫn cặm cụi đi làm từ sáng đến đêm ở những tòa nhà cao tầng cách xa khu này. Lúc đầu, tôi vẫn được giữ chìa khóa và ra ngoài chơi, nhưng tôi thấy chán nản bởi sự chọc ghẹo, xa lánh của nhiều đứa trẻ xung quanh. Cách duy nhất để tôi an toàn là ở trong nhà. Tôi biết mẹ tôi cũng khốn khổ với những ánh nhìn khinh bỉ trong khu tập thể này. Cũng có thể vì vậy mà mẹ đi khỏi nhà ngày càng nhiều hơn. Mẹ chuẩn bị đồ ăn sẵn sàng cho nhiều ngày, rồi khóa cửa lại, và ra đi.

Có đợt mẹ đi đến ba, bốn ngày mới về. "Người ta tổ chức tiệc, cần dọn dẹp nhiều". Tôi không bao giờ có phản ứng gì với những đợt vắng nhà của mẹ. Vì sự xuất hiện đột ngột của tôi trong cuộc đời mẹ đã khiến mẹ trở thành một kẻ bị xa lánh, mất đi công việc của mẹ vì họ coi đấy là một vết nhơ của tư cách. Mẹ câm lặng cõng tôi ra đi, và tôi biết mẹ nén tất cả sự cô độc, buồn bã của mẹ vào cái hố câm lặng ấy. Tôi không thể khuấy động lên cái chua chát mà mẹ giấu kín ấy được.

Có tiếng gọi tôi rất thì thào ở ngoài cửa sổ mà tôi đã quên đóng chúng lúc ngồi ăn tối.

"Sao cậu lại bị nhốt trong nhà. Cậu có bệnh à?".

Hoa đang nhìn tôi. Nó nghĩ gì mà hỏi tôi có bệnh. Tôi đã muốn bạt tai nó, nếu mà nó không đứng né ra xa khỏi cánh cửa.

"Trong này có nhiều cái hay".

"Làm sao nhiều bằng ở ngoài. Tớ chỉ muốn trốn nhà đi chơi khi nào bố mẹ tớ không để ý đến".

Đúng là lúc đó tôi đã cau mày: "Tao tất nhiên là biết bên ngoài kia có gì chứ. Chỉ là tao thích ở trong này, sau cánh cửa này. Ở trong này mọi thứ đều là bạn của tao. Không như những đứa kênh kiệu và thích trêu chọc người khác như bọn mày".

Lúc ấy tôi lại hét lên, tiếng hét của tôi chắc chắn rất to đến nỗi khiến Hoa bật khóc. Nhưng nó đúng là đứa cố chấp. Nó vẫn nói trong lúc mếu máo: "Cho tớ vào phía sau cánh cửa của cậu với. Tớ cũng không thích ở ngoài này".

Tôi chả hiểu sao con Hoa lại khóc nức nở thế. Sao nó lại dám xin vào trong cánh cửa bí mật của tôi.

"Bố mẹ tớ đang cãi nhau. Tớ không có cánh cửa nào để trốn cả".

Cãi nhau ư? Tôi chưa từng được nhìn thấy bố tôi chứ đứng nói là được nghe bố mẹ cãi nhau.

"Nó đáng sợ lắm à" - Tôi lơ ngơ hỏi.

Hoa đưa tay quệt nước mắt, gật đầu.

"Tớ sẽ nghĩ cách để cho cậu vào trong cánh cửa này cùng tớ, nhưng hơi khó, chắc phải đợi vài ngày nữa mẹ tớ về".

Hoa nhìn tôi mỉm cười vẻ giễu cợt nhưng rất dễ thương.

Nó tiến lại sát cửa sổ nhà tôi, và lần mò vài cái chốt ở góc. Sau một lúc loay hoay bật lên, vì những cái chốt đều đã rỉ rất khó chuyển động, những song cửa sắt mà tôi thường bám vào đã mở ra một cách kì diệu, để lộ ra cả một khoảng không thoáng đãng.

"Nhà này ngày xưa có chốt mở cửa sổ. Nhưng ít người để ý lắm. Cậu đừng lo".

Tôi không lo gì cả.

Tôi đưa nó vào trong bếp. Chúng tôi ngồi xuống bàn ăn. "Vậy là chúng ta có ba người".

Hoa cười rất bẽn lẽn nhìn tôi: "Có tới bốn người cơ. Cậu có đủ thức ăn không?".

Nói xong nó mở cái túi xách màu hồng be bé, lấy ra một con búp bê màu đỏ, đặt bên cạnh con búp bê màu đỏ của tôi.

"Trông chúng như chị em sinh đôi vậy".

Tôi gật đầu, chúng giống nhau thật.

Từ hôm đó, cứ lúc nào mẹ vắng nhà, Hoa lại chui vào bên trong cánh cửa của tôi. Nó luôn đeo một chiếc túi lòe loẹt, nó gọi là chiếc túi của Doraemon, có chứa nhiều đồ ăn, đồ chơi và vô số những thứ linh tinh khác. Sáng nào chúng tôi cũng bày tiệc trà, cái này Hoa học được từ những sách hay phim cổ tích gì gì đó. Rồi chúng tôi ngồi uống trà, ăn bánh và nói chuyện như các bà cụ ngày xưa. Phần lớn chúng tôi có những ngày rất vui, nhưng thỉnh thoảng tôi lại lên cơn tức giận không thể kìm chế. Tôi gào thét, đập đồ đạc và ném cả con búp bê đỏ của nó xuống đất. Đầu nó nghẹo sang một bên. Hoa thì khóc hết nước mắt, vừa ôm con búp bê vừa trèo vội vã ra ngoài. Nó thề sẽ không sang với tôi nữa.

Vậy mà chỉ mấy ngày nó lại bẽn lẽn sang nhà xin tôi cho vào. Tôi ôm con búp bê màu đỏ vỗ về xin lỗi rồi chúng tôi lại chơi với nhau.

***

Lúc tình cờ biết tin người ta đang đập bỏ khu tập thể này để xây một tòa nhà chung cư cao cấp, tôi nghỉ làm, bay từ Sài Gòn về đây. Nhiều gia đình trong khu nhà đang dọn dẹp dần dần để chuyển đi. Nghe đâu bây giờ căn phòng ngày trước mẹ con tôi ở, Hoa đã mua lại lúc lập gia đình. Chúng đã được sửa sang lại trông mới và đẹp hơn nhiều nhưng thật lạ là cái cánh cửa sổ ấy, Hoa giữ nguyên. Tôi đứng bên cạnh cánh cửa ấy, nó mở hờ, hình như không có ai trong nhà.

"Bây giờ đến lượt cậu nhìn trộm vào nhà tớ à?".

Cô ấy đứng trước mặt tôi, đôi mắt đã đỏ hoe, tay cô ấy đang nắm chặt tay một đứa bé khoảng bốn tuổi, mặc váy hồng. Con bé ngày ấy và bà mẹ trẻ bây giờ, vẫn mau nước mắt, và sặc sỡ như thế. Chúng tôi đến gần nhau, đã hai hai năm chúng tôi không gặp nhau nhưng tôi không khóc, tôi thấy dễ chịu. Tôi ôm lấy đứa con gái của cô.

"Nhà tớ đang lộn xộn vì phải dọn nhà, nhưng chúng ta vẫn có thể làm một bữa tiệc trà".

Phải rồi, tiệc trà.

Bữa tiệc trà cuối cùng là vào ngày bố mẹ Hoa chia tay. Hôm ấy khi mẹ tôi vừa đi, Hoa đã ôm sang bên chỗ tôi đủ thứ. Mắt nó ráo hoảnh.

"Từ nay tớ cũng ở với mẹ thôi. Bố tớ có vợ và con trai mới rồi".

Sau đó, chúng tôi lại bày tiệc và nói chuyện như các bà cụ không gặp nhau lâu ngày. Phải đến lúc ấy nó mới khóc nức nở, gần hết một buổi sáng.

Tôi không hề nhìn thấy Hoa khóc thêm một lần nào cho tới ngày tôi đi. Hai hai năm rồi, bữa tiệc trà hôm nay chúng tôi vẫn có trà, có bánh, nhiều loại bánh đều tự tay Hoa làm. Con gái bốn tuổi của cô, cặp búp bê song sinh và chiếc radio ngày xưa của chúng tôi cũng tham dự cuộc gặp mặt ấy.

"Chỉ vài ngày nữa thôi, khu này sẽ hoàn toàn chỉ là một đống đổ nát. Vợ chồng tớ đã mua một căn nhà chung cư ở khá xa đây, nó nằm gần ngoại thành. Mẹ tớ thích yên tĩnh. Cậu biết không, tớ chấp nhận rời nơi này, không khóc lóc, không thấy mất mát, bởi tớ đã cất kỹ tất cả rồi. Cậu cũng nên như thế".

Tôi ở lại vài ngày, chuyển nhà cho gia đình Hoa và cùng cô chứng kiến những chiếc cần cẩu ngoặm dần khu nhà. Tôi thấy nhiều người đứng cúi đầu như đang trong một cuộc đưa tiễn. Tôi nhìn thấy vai Hoa run lên và cô đang cố gắng để không khóc. Tôi đưa tay ra, nắm chặt lấy tay cô. Tôi biết cô khóc.

"Thật tuyệt khi có cậu ở đây, như ngày xưa". Hoa nói với tôi như vậy, rồi gục vào vai tôi mà khóc. Trong giây phút ấy, mọi khoảng cách, mọi đau buồn đều được xóa nhòa, Hoa của tôi, căn nhà của tôi, tất cả đều đẹp đẽ vô cùng.

Ý kiến của bạn
(*) Nội dung bắt buộc cần có
bình luận
Xem thêm bình luận

Nhập thông tin của bạn

Đọc thêm
Xem thêm