Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
24/08/2026 - 23:24 (GMT+7)

Truyện ngắn: Bông hoa đậu biếc

Lê Ngọc Sơn
Truyện ngắn: Bông hoa đậu biếc

Ảnh minh họa

Rồi một chiều nhạt nắng, Phương nhìn thấy họ bước ra từ nhà nghỉ ven đường. Không có gì có thể ngụy biện cho hình ảnh đó. Nga, người từng ôm bé Mai vào lòng, từng gọi con bé là "cháu yêu", từng tặng quà sinh nhật và cười nói như người thân ruột thịt. Tất cả bỗng chốc trở thành một vết cắt tàn nhẫn.

Mưa rơi lách tách trên mái hiên cũ. Từng giọt nước như gõ nhẹ vào ký ức xa xăm. Phương ngồi lặng bên chiếc bàn gỗ, ánh mắt mơ màng giữa chồng sách vở ngổn ngang. Tách trà bên cạnh đã nguội từ lâu. Ngoài hiên, bé Mai nghịch đất ở khu vườn nhỏ sát mép nhà. Đất lấm lem đôi bàn tay, con bé vẫn cười toe, vô tư hứng những giọt mưa đang chảy thành dòng từ mái hiên.

***

Mười chín tuổi, là sinh viên năm hai khoa Văn trường Sư phạm, Phương yêu Hoàng, cậu sinh viên Y khoa gầy nhom, tất bật giữa những ca trực thực tập, lịch học dày đặc và cả những cuốc xe ôm kiếm thêm tiền trọ. Tình yêu của họ là những lần đợi nhau ngoài cổng bệnh viện trường Y, là những bữa tối muộn trong căn phòng trọ với tiếng quạt kêu lạch cạch. Phương thương bàn tay khô nẻ của anh, thương ánh mắt thâm quầng sau đêm trực, thương cả giấc ngủ chập chờn bên cuốn giáo trình nhàu nát. Cô tin người đàn ông biết cố gắng là người có thể dựng nên một mái nhà, dù khởi đầu chỉ là vài viên gạch vụn của những ngày gian khó.

Có lần, giữa đêm đông lạnh cắt da, Phương sốt li bì. Hoàng đang trực ở bệnh viện, liền nhờ người thay ca rồi vội vàng chạy về. Anh lau người cho cô bằng khăn ấm, lóng ngóng nấu một bát cháo trắng với trứng gà, vừa thổi vừa đút từng muỗng nhỏ. Hoàng ngồi bên mép giường, nắm lấy tay cô suốt đêm. Phương mở mắt lúc rạng sáng, thấy anh đã ngủ gục, đầu tựa vào thành giường, tay vẫn siết lấy tay cô.

Hai năm sau, Hoàng tốt nghiệp, trở thành bác sĩ của một bệnh viện trung ương. Phương và Hoàng cưới nhau rồi chắt góp mua được một căn hộ nhỏ trên tầng ba chung cư cũ. Một chiếc giường gỗ cũ kỹ, vài chậu cây xanh nơi ban công. Và bé Mai chào đời khiến cho hạnh phúc tưởng như có thể ôm trọn bằng hai bàn tay.

Phương thường dậy sớm, nấu bữa sáng và pha cho chồng ly cà phê đen không đường mà anh thích. Hoàng, dù đôi mắt còn thâm quầng sau ca trực đêm, vẫn tranh phần đưa con đến nhà trẻ. Anh luôn vuốt lại mái tóc Mai cho gọn gàng rồi mới rời nhà. Có hôm, anh mang về một bó hoa dại bé xíu, cành hơi gãy, lá còn đẫm sương, nói: "Anh thấy mấy bông xuyến chi phía sau phòng trực đẹp quá. Anh hái gom thành bó mang về cho em".

Nhưng rồi, mọi thứ dần trở nên méo mó, như một bức tranh bị kéo lệch từng nét, nhòe dần, chẳng ai biết từ bao giờ. Ban đầu chỉ là những ca trực đột xuất. Rồi đến những chuyến công tác ngắn ngày, đi vội, về vội. Ánh mắt anh cố tránh khi bắt gặp ánh nhìn của cô. Những câu trả lời ngắn ngủn, cụt lủn, như thể mọi lời giải thích đều là quá sức. Rồi một chiều mưa, có cuộc gọi đến điện thoại anh từ một số lạ. Phương nghe máy hộ khi anh đang bận ngoài sân. Đầu dây bên kia là giọng phụ nữ. Cô vẫn cười, cố giữ giọng tự nhiên rồi gọi chồng đưa máy. "Chắc đồng nghiệp gọi nhờ gì đó", cô tự nhủ đừng suy nghĩ nhiều.

Nhưng trong một bữa cơm, người mẹ chồng chưa từng xen vào chuyện của con cái dù đã gần 1 năm đến ở cùng, bất chợt hỏi:

- Con… có thấy thằng Hoàng dạo này nó khác không?

- Khác gì ạ? - Phương sững người.

- Mẹ thấy nó… lạ lắm.

Tối hôm đó, Phương không sao ngủ được. Cô lật lại từng mảnh ký ức như lần giở một cuốn nhật ký cũ. Sinh nhật 4 tuổi của Mai, anh báo bận hội thảo ở Đà Nẵng, chỉ kịp gửi về một món quà mua vội. Có lần, giữa đêm trực của anh, cô đau bụng quằn quại, chỉ nhận được tin nhắn cụt lủn: "Em tự uống thuốc đi, anh đang bận". Cô cố ghép lại tất cả những điều nhỏ nhặt thành một bức tranh lớn hơn và lạnh hết cả người…

Rồi một chiều nhạt nắng, Phương nhìn thấy họ bước ra từ nhà nghỉ ven đường. Không có gì có thể ngụy biện cho hình ảnh đó. Nga, người từng ôm bé Mai vào lòng, từng gọi con bé là "cháu yêu", từng tặng quà sinh nhật và cười nói như người thân ruột thịt. Tất cả bỗng chốc trở thành một vết cắt tàn nhẫn.

Phương đứng lặng bên kia đường, như một cái bóng, không gào thét. Khi ánh mắt của Hoàng nhìn sang, hốt hoảng, Phương quay đi. Bước chân cô không vững, vai run khẽ…

Những ngày sau, Phương không nói một lời nào với Hoàng. Hoàng cũng không giải thích. Cả hai đều ngầm hiểu. Và Phương cũng chẳng đủ sức bắt đầu lại từ đống đổ nát.

Bé Mai, như có linh cảm của một đứa trẻ nhạy cảm, bỗng ít cười hơn. Một chiều chạng vạng, khi Phương đang ngồi gấp lại quần áo cho con, bé Mai bước đến, tay níu lấy vạt áo mẹ.

- Mẹ ơi… sao dạo này bố không hôn con ngủ nữa?

Phương khựng tay. Chiếc áo len hồng rơi xuống sàn.

- Bố… bận mà con - Cô đáp khẽ.

Mai ngẩng lên, đôi mắt tròn veo đượm buồn:

- Bố không yêu con nữa hả mẹ?

Phương siết con vào lòng thật chặt. Cổ họng cô như bị bóp nghẹt bởi những điều muốn nói mà chẳng thể thốt ra.

***

Sau một thời gian sắp xếp công việc, Phương lặng lẽ gấp quần áo của hai mẹ con vào chiếc vali cũ. Cô trở về sống cùng mẹ đẻ. Cô không muốn trở thành người đàn bà rơi nước mắt để níu giữ một người đàn ông đã thôi không còn thương mình.

Ở quê, Phương bắt đầu lại từ con số không, đúng nghĩa. Một mái nhà bạc màu, chiếc bàn cũ và cây quạt kêu rì rì mỗi đêm. Cô dạy ở một trường tiểu học vùng ven, đồng lương chỉ đủ trả tiền điện nước và sinh hoạt đạm bạc. Đêm đến, khi Mai ngủ, Phương nhận biên soạn tài liệu cho một trung tâm học trực tuyến. Có những đêm, cô gục xuống bàn, mắt cay xè vì ngồi trước màn hình quá lâu.

Tiền học của Mai sắp đến hạn. Trong tủ lạnh chỉ còn vài quả trứng, mớ rau muống ngắt từ ruộng sau nhà và một khúc cá kho mẹ cô để dành. Phương ngồi bên giường lặng yên nhìn con ngủ. Khuôn mặt hồng hào, mi mắt khẽ động đậy theo từng nhịp thở. Một cảm giác bất lực nhói lên, dồn nén và trĩu nặng như thể cả thế giới đang đè lên vai cô.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa tràn qua cửa sổ, Mai dúi vào tay mẹ một bông hoa đậu màu tím biếc, ngây thơ nói:

- Con tặng mẹ!

Phương bật cười. Nụ cười vỡ ra cùng với giọt nước mắt tràn khóe mi. Hóa ra, chỉ cần một ánh nhìn trong trẻo, một câu nói con trẻ, người ta cũng có thể đứng dậy sau những ngày tưởng chừng không thể gượng nổi.

Từ hôm đó, mỗi sáng, Phương dắt con ra vườn, dạy con cách trồng rau, bắt sâu, gọi tên từng loài hoa dại mọc ven bờ giếng. Buổi trưa, hai mẹ con ngồi ăn cơm, chuyện trò ríu rít. Buổi tối, sau giờ dạy và biên soạn, cô đọc truyện cổ tích cho con, giọng vẫn dịu dàng như ngày xưa…

Một năm sau, Phương nhận được tin Hoàng và Nga đã chia tay. Nga chuyển công tác vào miền Nam, còn Hoàng, người đàn ông từng kiêu hãnh khoác chiếc áo blouse trắng, giờ đây bị đình chỉ công tác vì vi phạm quy định nội bộ. Anh sống lặng lẽ trong căn nhà chung cư cũ.

Có lần, Hoàng gửi tin nhắn: "Anh nhớ con. Cho anh gặp Mai được không?". Phương đọc những dòng chữ ấy, lòng không còn ngọn lửa giận dữ như trước. Cô hiểu rằng trả thù không bao giờ mang lại hạnh phúc, nhưng tha thứ không đồng nghĩa với việc trở về bên nhau. Cô chỉ nhắn lại một câu ngắn gọn: "Anh có thể gặp con khi nào con muốn".

Năm Mai lên 6, cô bé tham gia chương trình đọc thơ của trường. Bài thơ con chọn là "Mẹ", giọng nhỏ bé nhưng trong trẻo, vang rõ từng câu: "Mẹ là ánh sáng đầu tiên. Soi con bước những năm đầu đời…". Phương đứng lặng giữa sân trường, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Lần đầu sau ngần ấy năm, cô cảm nhận được sự thanh thản thật sự trong lòng. Cuộc sống không thể trở về như trước, nhưng nó đã sang một trang mới.

***

Mai đang chơi bên hiên nhà quay lại nói với mẹ: "Mưa mát quá mẹ ơi!". Phương mỉm cười. Gió lùa qua mái tóc, mang theo hương thơm từ những bông hoa trong khu vườn nhỏ. Bên hiên nhà, từng giọt mưa vẫn rơi tí tách…

Ý kiến của bạn
Bình luận
Xem thêm bình luận