Chồng lẩn tránh đối thoại, vợ kiệt sức đấu tranh
Ảnh minh hoạ
Không có những trận cãi vã nảy lửa, cũng chẳng có bóng dáng của kẻ thứ ba, nhưng nhiều cuộc hôn nhân hiện đại đang lụi tàn trong sự im lặng đáng sợ. Khi người chồng liên tục bật "chế độ ngoại tuyến" để trốn chạy mâu thuẫn, họ vô tình để lại người vợ cô độc trong cuộc chiến giữ lửa gia đình.
Sự im lặng kích hoạt cơn giông bão
Chị Thanh (sinh năm 1996) đang phải trải qua những ngày tháng hôn nhân u uất và bất lực đến cùng cực. Kết hôn được 4 năm, thay vì sự đồng điệu, chị lại va phải một "bức tường đá" kiên cố từ người chồng sinh năm 1994. Mỗi khi cuộc sống nảy sinh bất đồng hay va chạm đời thường, thay vì đối thoại, chồng chị lập tức kích hoạt cơ chế né tránh triệt để. Anh đóng sập mọi cánh cửa giao tiếp, im lặng tuyệt đối rồi vài ngày sau tự lờ đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sự lẩn tránh bộc lộ rõ nhất ngay từ cách hai vợ chồng đối diện với những rạn nứt trong các mối quan hệ gia đình. Giai đoạn đầu, do kinh tế chưa ổn định, hai vợ chồng chị dọn về ở chung với bố mẹ đẻ của chị Thanh. Những va chạm, khác biệt trong lối sống khiến con rể và mẹ vợ dần nảy sinh những bằng mặt không bằng lòng. Đứng ở giữa, chị Thanh vô cùng khó xử. Chị nhiều lần cố gặng hỏi, mong chồng nói ra những ấm ức trong lòng để cùng tìm cách dung hòa. Thế nhưng, câu trả lời chị nhận lại chỉ là một tiếng thở dài thườn thượt. Anh chồng lập tức giật phăng chiếc tai nghe, quay mặt vào tường bộc lộ sự bất hợp tác công khai.
Khi mâu thuẫn đẩy lên cao trào về chuyện quản trị kinh tế và nuôi dạy con cái, sự né tránh của anh biến thành một loại áp lực vô hình bóp nghẹt người bạn đời. Hiện tại, chị Thanh gánh vác trọn gói từ tiền điện nước, bỉm sữa, học hành của con cho đến một phần nợ sửa nhà, còn lương của anh chỉ dùng để chi trả các khoản vay cá nhân. Một tối nọ, khi cầm tờ thông báo học phí tháng mới của con, chị Thanh chủ động ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt vấn đề: "Anh ơi, công việc dạo này của anh thế nào? Tiền học của con lại tăng, chi phí dạo này nặng quá, vợ chồng mình cân đối lại các khoản vay để em đỡ ngộp được không?".
Vừa nghe thấy dấu hiệu của một cuộc thảo luận nghiêm túc về trách nhiệm chung, chồng chị lập tức bật cơ chế tự vệ tiêu cực. Anh không hề bàn bạc, cũng không giải thích, mà thẳng tay ném mạnh chiếc điều khiển điều hòa xuống bàn, đứng phắt dậy quát: "Anh đi làm xa áp lực lo toan cho cái nhà này chưa đủ mệt à? Em làm vợ mà không biết thông cảm lại còn đòi hỏi!". Nói đoạn, anh vào phòng đóng sập cửa lại, để mặc chị Thanh đứng trơ trọi giữa phòng khách với tờ hóa đơn học phí và giọt nước mắt bất lực.
Nhiều lần, vì quá uất ức trước thái độ dửng dưng và luôn tìm đường trốn chạy của chồng, chị Thanh gõ cửa cố làm cho ra nhẽ, mong một lời giải thích hay một sự đồng hành tối thiểu của hai người trưởng thành. Nhưng càng bị vợ "ép" phải đối mặt, anh lại càng phản ứng bùng nổ bằng cãi vã to tiếng và đập phá đồ đạc để trút giận nhằm dập tắt nỗ lực giao tiếp của vợ, rồi tiếp tục lẩn vào im lặng.
Sự đồng ý vô trách nhiệm
Cuộc hôn nhân 7 năm của chị Mai (35 tuổi, Hà Nội) lại mang một bi kịch tinh vi hơn, khi sự né tránh của người chồng được ngụy trang bằng sự cam chịu và vâng lời. Chồng chị, anh Kiên, chưa bao giờ lớn tiếng với vợ, nhưng lại là "kẻ đào tẩu" chuyên nghiệp trong mọi cuộc trò chuyện nghiêm túc.

Ảnh minh hoạ
Mỗi khi gia đình đứng trước những mâu thuẫn hay cần đưa ra quyết định hệ trọng, anh Kiên luôn dùng một kịch bản duy nhất: Im lặng lắng nghe, gật đầu cho qua chuyện, hoặc dùng câu cửa miệng "Tùy em, sao cũng được" rồi lảng sang việc khác. Có lần, công việc của anh gặp trục trặc, thu nhập sụt giảm nặng nề khiến kinh tế gia đình rơi vào khủng hoảng. Chị Mai lo lắng, muốn hai vợ chồng ngồi lại cắt giảm chi tiêu và bàn hướng giải quyết. Thế nhưng, cứ hễ vợ mở lời, anh Kiên lại đứng dậy lấy cớ đi ngủ sớm, hoặc bật tivi để né tránh thực tại.
Đỉnh điểm là khi con gái lớn chuyển cấp, gặp áp lực học hành dẫn đến trầm cảm tuổi dậy thì. Chị Mai kiệt quệ vì vừa lo kinh tế, vừa lo cho con, nhiều đêm khóc nghẹn xin chồng một lời khuyên, một sự đồng hành. Anh Kiên chỉ nhìn vợ rồi buông một câu lạnh lùng: "Chuyện học hành của con xưa nay em toàn tự quyết, giờ hỏi anh làm gì", rồi lại quay lưng dán mắt vào màn hình máy tính. Anh từ chối tranh luận, từ chối bóc tách vấn đề để cùng vợ gánh vác. Sự lảng tránh mang danh "nhường vợ" ấy thực chất là thái độ ích kỷ, bỏ mặc chị Mai cô độc xoay xở giữa giông bão. Chị nhận ra, mình không có một người chồng để sẻ chia, mà chỉ đang sống cạnh một cái bóng luôn tìm đường trốn chạy mỗi khi tổ ấm gặp vấn đề.
Nhiều người đàn ông chọn im lặng để giữ hòa khí, là dĩ hòa vi quý. Nhưng họ không hiểu rằng, trong hôn nhân, sự né tránh đối thoại không phải là nhường nhịn, mà là sự tàn nhẫn. Nó băm nát niềm tin, chặn đứng dòng chảy cảm xúc và để lại những tổn thương âm ỉ.
Hôn nhân không sợ những khúc mắc, chỉ sợ những người trong cuộc lười thấu hiểu và sợ đối thoại. Đừng để đến khi người phụ nữ bên cạnh bạn không còn muốn cãi, không còn muốn nói, vì đó là lúc sự kiệt sức đã biến thành sự buông xuôi, và cuộc hôn nhân ấy đã thực sự bước đến hồi kết.