Diễn đàn tháng 6: Những biến đổi gia đình Việt hiện đại - Dung hòa giữa truyền thống và hiện đại
Ảnh minh hoạ AI
Dưới tác động của công nghiệp hóa, đô thị hóa, toàn cầu hóa, đặc biệt là chuyển đổi số, nhiều giá trị, chuẩn mực và mô hình gia đình truyền thống đang được điều chỉnh để thích ứng với những yêu cầu mới của cuộc sống.
Gia đình Việt Nam đang đứng trước những biến đổi sâu sắc chưa từng có trong lịch sử phát triển hiện đại. Đây vừa là thách thức, vừa là cơ hội để gia đình Việt Nam tái cấu trúc theo hướng tiến bộ, bình đẳng và bền vững hơn.
Gia đình Việt đang thay đổi từ cấu trúc đến quan niệm sống
Một trong những thay đổi rõ nét nhất là xu hướng thu nhỏ quy mô gia đình. Nếu trước đây mô hình gia đình nhiều thế hệ cùng chung sống dưới một mái nhà khá phổ biến thì hiện nay gia đình hạt nhân với bố mẹ và con cái đã trở thành hình thức chủ đạo. Sự phát triển của đô thị, nhu cầu dịch chuyển lao động và điều kiện kinh tế - xã hội mới khiến các thế hệ ngày càng có xu hướng sống độc lập hơn. Sự thay đổi này giúp gia đình linh hoạt hơn trong thích ứng với đời sống hiện đại, đồng thời cũng làm suy giảm phần nào sự hỗ trợ trực tiếp giữa các thế hệ. Khi ông bà, cha mẹ và con cháu không còn sống gần nhau, việc chăm sóc người cao tuổi, truyền thụ giá trị gia đình và duy trì các mối liên kết truyền thống cũng đứng trước nhiều thách thức mới.

TS Xã hội học, Ths Tâm lý trị liệu Phạm Thị Thúy trong một buổi tập huấn kỹ năng Làm cha mẹ
Cùng với đó, quan niệm về hôn nhân và gia đình đang có nhiều thay đổi đáng chú ý. Xu hướng kết hôn muộn, sinh ít con, sống độc thân tự nguyện hoặc lựa chọn tập trung phát triển sự nghiệp trước khi lập gia đình ngày càng phổ biến ở giới trẻ, đặc biệt tại các đô thị lớn. Trong khi đó, tỷ lệ ly hôn có xu hướng gia tăng, phản ánh những thay đổi trong nhận thức về quyền cá nhân và hạnh phúc riêng. Nếu như trước đây hôn nhân thường được xem là trách nhiệm mang tính xã hội và gia tộc thì ngày nay, nhiều người coi đó là sự lựa chọn cá nhân dựa trên tình yêu, sự đồng điệu và khả năng mang lại hạnh phúc cho mỗi người. Khi những điều kiện đó không còn được đáp ứng, việc chấm dứt hôn nhân cũng được nhìn nhận cởi mở hơn so với trước đây.
Một biến đổi quan trọng khác là sự thay đổi vai trò giới trong gia đình. Phụ nữ ngày càng tham gia sâu rộng vào các hoạt động kinh tế, xã hội và giữ nhiều vị trí lãnh đạo. Điều đó góp phần thúc đẩy quá trình chuyển đổi từ mô hình gia đình mang tính gia trưởng sang mô hình bình đẳng hơn, nơi cả vợ và chồng cùng chia sẻ trách nhiệm kinh tế, chăm sóc con cái và đưa ra các quyết định quan trọng. Dù vậy, sự bình đẳng giới trong gia đình vẫn chưa hoàn toàn đạt được. Trên thực tế, nhiều phụ nữ vẫn phải gánh vác phần lớn công việc chăm sóc gia đình bên cạnh áp lực nghề nghiệp. Đây là một trong những thách thức cần tiếp tục được giải quyết để xây dựng gia đình hiện đại thực sự bình đẳng và hạnh phúc.
Bên cạnh đó, phương thức nuôi dạy con cũng đang thay đổi mạnh mẽ. Quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" dần nhường chỗ cho cách tiếp cận đề cao sự lắng nghe, đối thoại và tôn trọng cá tính của trẻ. Nhiều bậc phụ huynh hiện nay sẵn sàng để con lựa chọn ngành học, nghề nghiệp và định hướng tương lai phù hợp với năng lực, sở thích của mình. Đây là tín hiệu tích cực cho thấy gia đình Việt Nam đang tiếp cận gần hơn với các phương pháp giáo dục hiện đại, lấy trẻ em làm trung tâm và khuyến khích sự phát triển toàn diện của mỗi cá nhân.
Dung hòa truyền thống và hiện đại để giữ gia đình là bến đỗ bình yên
Tuy nhiên, cùng với những cơ hội mà công nghệ mang lại, gia đình cũng đang đối mặt với những thách thức mới từ môi trường số. Internet, mạng xã hội và các thiết bị thông minh giúp các thành viên kết nối dễ dàng hơn, đặc biệt trong bối cảnh học tập và làm việc từ xa. Nhưng nghịch lý là nhiều gia đình lại đang thiếu những cuộc trò chuyện trực tiếp, thiếu sự lắng nghe và chia sẻ cảm xúc giữa các thành viên khi họ ở bên cạnh nhau. Khoảng cách thế hệ vì thế có nguy cơ ngày càng lớn hơn. Người trẻ quen với môi trường số, đề cao quyền tự chủ và tự do cá nhân, trong khi thế hệ cha mẹ, ông bà vẫn chịu ảnh hưởng của các giá trị truyền thống. Nếu không có sự thấu hiểu và đối thoại, những khác biệt này rất dễ dẫn đến mâu thuẫn, đứt gãy, mất kết nối trong quan hệ gia đình.
Một xu hướng đáng chú ý khác là sự gia tăng tính cá nhân trong đời sống gia đình. Thế hệ trẻ ngày nay coi trọng hạnh phúc cá nhân, sự phát triển bản thân và quyền được lựa chọn con đường riêng. Điều này không có nghĩa là các giá trị gia đình bị phủ nhận, mà đang được tái định nghĩa theo hướng tôn trọng sự khác biệt và nhu cầu của mỗi thành viên.
Nhìn về tương lai, tôi cho rằng đến năm 2045, nhiều giá trị gia đình truyền thống của Việt Nam sẽ không mất đi mà sẽ được tái định nghĩa để phù hợp với bối cảnh mới. Hiếu thảo không chỉ là phụng dưỡng vật chất mà còn là sự đồng hành về tinh thần. Sự hy sinh vì gia đình sẽ được thay thế bằng cách mỗi thành viên phát triển tốt nhất năng lực của mình để cùng đóng góp cho hạnh phúc chung. Vai trò gia trưởng sẽ dần nhường chỗ cho quan hệ bình đẳng, tôn trọng giữa các thành viên. Gia đình Việt Nam trong tương lai có thể sẽ mang dáng dấp của một mô hình kết hợp giữa truyền thống và hiện đại: vẫn giữ gìn các giá trị cốt lõi như yêu thương, trách nhiệm, hiếu nghĩa và gắn kết, đồng thời tôn trọng tự do cá nhân, bình đẳng giới và hạnh phúc tinh thần.
Điều quan trọng nhất hiện nay không phải là lo lắng trước những thay đổi, mà là mỗi gia đình, mỗi cá nhân tìm cách thích ứng một cách chủ động. Nếu biết dung hòa giữa các giá trị truyền thống và hiện đại, giữa nhu cầu kết nối và khát vọng phát triển cá nhân, gia đình Việt Nam hoàn toàn có thể tiếp tục giữ vai trò là nền tảng vững chắc của xã hội, bến đỗ bình yên cho cá nhân trong kỷ nguyên mới.