Chồng kêu "em tiêu tiền thì nhanh lắm" khi vợ mua váy mới
Ảnh minh họa
Khi cháu mua một chiếc váy hơi đắt để tự thưởng sau dự án căng thẳng, anh im lặng cả buổi tối rồi buông một câu: "Em tiêu tiền cho bản thân thì nhanh lắm". Trong khi trước đó không lâu, anh đổi điện thoại mới với lý do "phục vụ công việc".
Cô Thanh Tâm kính mến!
Chúng cháu mới cưới hơn 3 năm. Ngồi viết những dòng này gửi cô, cháu vẫn tự hỏi: Vì sao một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng yêu thương, tôn trọng lại có thể nảy sinh nhiều khúc mắc nhỏ nhặt đến mức khiến cả hai cùng mệt mỏi như vậy?
Trước khi cưới, chúng cháu từng tin rằng mình đủ văn minh, đủ hiểu biết để không rơi vào những mâu thuẫn "vô lý" như thế hệ trước. Nhưng hôn nhân hiện đại lại mang đến những va chạm mà chính cháu cũng không ngờ tới.
Chẳng hạn như chuyện… chiếc điện thoại. Chồng cháu thường xuyên khó chịu khi thấy cháu lướt mạng xã hội buổi tối, cho rằng cháu "không còn dành thời gian cho gia đình". Trong khi đó, anh lại ngồi hàng giờ xem video, đọc tin tức, trả lời công việc. Khi cháu góp ý, anh nói: "Anh làm việc vì tương lai chung". Còn cháu bị coi là vô tâm chỉ vì xem vài đoạn clip giải trí. Cháu không hiểu ranh giới giữa chăm sóc bản thân và ích kỷ nằm ở đâu.
Một chuyện khác khiến cháu rất buồn là chia sẻ việc nhà. Chúng cháu thống nhất vợ chồng cùng làm nhưng mỗi khi cháu nhắc anh dọn dẹp hay rửa bát, anh lại bảo: "Em kỹ quá, cầu toàn quá nên tự mệt". Lâu dần, cháu vừa làm nhiều hơn, vừa mang tiếng là người khó tính. Cháu không biết nên tiếp tục im lặng hay phải tranh luận đến cùng giải quyết tận gốc.
Điều làm cháu khó xử nhất là cảm giác… không được phép yếu đuối. Mỗi khi cháu mệt mỏi vì áp lực công việc hay chuyện gia đình hai bên, anh thường nói: "Em nghĩ tích cực lên", "Sao chuyện nhỏ vậy mà cũng buồn". Cháu biết anh không có ý xấu, nhưng những câu nói ấy khiến cháu thấy cảm xúc của mình bị phủ nhận. Dần dần, cháu giấu nỗi buồn, giấu nước mắt và thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày một lớn.
Ngay cả chuyện tài chính, điều chúng cháu từng nghĩ là rất văn minh, cũng nảy sinh mâu thuẫn. Từ đầu, hai vợ chồng thống nhất mỗi người tự quản lý thu nhập, cùng đóng góp chi tiêu chung. Nhưng rồi những va chạm âm thầm xuất hiện. Khi cháu mua một chiếc váy hơi đắt để tự thưởng sau dự án căng thẳng, anh im lặng cả buổi tối rồi buông một câu: "Em tiêu tiền cho bản thân thì nhanh lắm". Trong khi trước đó không lâu, anh đổi điện thoại mới với lý do "phục vụ công việc". Cháu không phản đối việc anh chi tiêu, chỉ cảm thấy mình bị soi xét, còn anh thì không. Sự độc lập tài chính bỗng trở thành cái cớ để cả hai âm thầm đánh giá, hơn thua mà không ai nói ra cảm xúc thật của mình.
Đặc biệt, mỗi lần cãi nhau, chồng cháu luôn chọn cách im lặng để "tránh làm tổn thương nhau". Còn cháu lại cần nói ra để giải quyết. Anh cho rằng cháu "đào sâu vấn đề", còn cháu thấy mình bị bỏ rơi trong chính cuộc hôn nhân. Trớ trêu là cả hai đều tin rằng mình đang hành xử đúng, văn minh, trưởng thành. Chúng cháu ngày càng xa nhau vì không ai thực sự lắng nghe nhu cầu cảm xúc của người còn lại.
Liệu những khúc mắc này có phải là điều bình thường của mọi cặp vợ chồng trẻ hôm nay không, thưa cô? Cháu nên học cách thích nghi, chấp nhận, hay cần dũng cảm thay đổi cách giao tiếp để không đánh mất chính mình trong cuộc hôn nhân này?
Cháu Nguyễn Huyền Thư (Ninh Bình)
Huyền Thư thân mến!
Những gì cháu đang trải qua là trạng thái khá phổ biến của các cặp vợ chồng trẻ trong hôn nhân hiện đại, nơi cả hai đều có học thức, có mong muốn bình đẳng nhưng lại thiếu kỹ năng cần thiết để đồng hành trong thế giới cảm xúc ngày càng phức tạp.
Điều đáng mừng là cháu đã cho phép mình được cảm nhận đúng với cảm xúc của mình. Việc cháu buồn vì bị so sánh, bị im lặng hay bị coi nhẹ cảm xúc là hoàn toàn hợp lý chứ không phải "quá nhạy cảm". Có lẽ, hôn nhân của các cháu không thiếu kiến thức, không thiếu lý trí mà thiếu sự thấu hiểu sâu sắc và dám đối thoại đến tận cùng cảm xúc.
Vì vậy, cháu hãy thử thống nhất lại những điều tưởng như đã rõ. Từ việc sử dụng điện thoại, chi tiêu cá nhân đến cách xử lý mâu thuẫn, mỗi người các cháu đang hiểu "văn minh" theo một cách khác nhau. Cháu có thể chủ động đề nghị một cuộc trò chuyện nghiêm túc nhưng nhẹ nhàng, với mục tiêu không phải thay đổi chồng hay phủ nhận bản thân, mà để tìm ra một cách chung giúp cả hai hiểu rõ cảm xúc, suy nghĩ của nhau.
Một cuộc hôn nhân tốt không phải là nơi cả hai luôn lý trí, mà là nơi mỗi người cảm thấy được an toàn khi bộc lộ cảm xúc thật. Khi các cháu nói được nhu cầu của mình một cách bình tĩnh và tôn trọng, điều đó không làm hỏng hôn nhân mà góp phần gìn giữ nó.