Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
20/03/2026 - 19:52 (GMT+7)
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"
Người “vá” những mảnh đời


Người “vá” những mảnh đời

Người nữ "giáo viên" đặc biệt đó là chị Dương Thị Sinh (43 tuổi). Chị Sinh có dáng người gầy với chiều cao chỉ nhỉnh 1 mét. Đôi chân không lành lặn khiến mỗi bước đi của chị chậm rãi và khó nhọc. Cứ được vài bước, chị phải dừng lại chốc lát để lấy lại thăng bằng. Thế nhưng, trên gương mặt hiền hậu không hề hiện lên vẻ mệt mỏi mà chỉ có ánh mắt bình thản và nụ cười nhẹ nhàng.

Biến cố ập đến khi chị Sinh được 2 tuổi rưỡi. Một trận sốt, rồi chứng viêm cơ nhỏ đã khiến chân trái chị teo dần, ngắn hơn chân phải tới 20cm.

Suốt 7 năm ròng, mẹ chị đã cõng con đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ để chữa trị. Thế nhưng, căn bệnh của chị, y học thời đó cũng bất lực. Di chứng để lại cho chị Sinh là một chiếc trục sắt nẹp ở giữa và xung quanh là những chiếc đinh xiên qua xương để giữ độ cứng cho chân.

Người “vá” những mảnh đời

Bệnh tật khiến chị Dương Thị Sinh bị teo một bên chân trái.

"Ngày đi học là những năm tháng mà tôi sợ nhất. Cả trường hàng nghìn bạn, chỉ mình tôi khác biệt. Các bạn gọi tôi là "kăng-gu-ru", là "con thỏ". Những trò nhảy dây, nhảy bậc của tuổi thơ là điều xa xỉ mà tôi chỉ dám đứng từ xa để nhìn các bạn chơi", chị Sinh nhớ lại, giọng chùng xuống.

Trong những năm tháng ấy, chị Sinh tự nhủ bản thân phải học thật giỏi, nếu không đứng đầu toàn trường về thành tích học tập thì sẽ chẳng có ai chơi với chị. Và rồi, chị đã làm được. Suốt những năm học tiểu học rồi trung học cơ sở, chị Sinh luôn nằm trong top những người học giỏi nhất trường. Bạn bè cùng trang lứa cũng vì thế cũng có cái nhìn rất khác về chị.

Năm lớp 9, chị thi đỗ vào trường cấp 3 Kim Anh với số điểm cao nhất làng. Nhưng do gia đình khó khăn, lại không thể tự di chuyển nên gia đình khuyên chị nghỉ học. Không đành lòng để cô học trò xuất sắc phải lỡ dở việc học, đại diện ban giám hiệu nhà trường đã đến, thuyết phục gia đình chấp thuận cho chị tới trường.

"Đó cũng đúng là ngày nhập học cuối cùng", chị Sinh nhớ lại. Ở ngôi trường mới, chị Sinh được bố trí học tập tại tầng 1 để chị thuận tiện cho việc đi lại. Không phụ sự kỳ vọng của gia đình, nhà trường, 3 năm học cấp 3, chị Sinh luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi.

Người “vá” những mảnh đời

Hoàn thành xong chương trình trung học phổ thông, chị Sinh thi đỗ vào khoa sư phạm của một trường đại học. Thế nhưng, phần vì đôi chân không lành lặn, phần do kinh tế gia đình eo hẹp, không đủ sức trang trải cho chị khi học xa nhà. Chị Sinh đành gạt nước mắt từ bỏ giấc mơ làm cô giáo ngay trước ngưỡng cửa giảng đường đại học.

"Nhiều năm về sau, tôi vẫn cảm thấy buồn vì không thể thực hiện được ước mơ từ ngày nhỏ và cũng là của một người bạn tử tế. Tôi dùng từ tử tế để nhắc về người suốt 9 năm ròng rã đã không quản nắng mưa đưa tôi đến trường học tập như chúng bạn. Chúng tôi có chung một ước mơ trở thành cô giáo nhưng không thể thực hiện được", chị Sinh nhớ lại.

Không đầu hàng trước nghịch cảnh, quãng thời gian sau đó, chị Sinh quyết định học nghề may vá và nhận sửa chữa quần áo tại gia. Vốn tính chăm chỉ, cần cù nên công việc này cũng mang lại cho chị nguồn thu nhập ổn định để trang trải cuộc sống và phần nào phụ giúp gia đình.

Người “vá” những mảnh đời

Đầu năm 2016, sức khỏe chị Sinh yếu dần, công việc may vá cũng phải tạm ngừng. Cùng thời điểm đó, cơ duyên với nghề dạy học lại đến với chị một cách rất tình cờ. Hai đứa trẻ trong xóm bị hội chứng chậm phát triển, trường công không thể tiếp nhận vì các em không thể hòa nhập.

Trong lúc cấp bách, phụ huynh 2 em đã đến đặt vấn đề muốn được nhờ chị Sinh trông giúp. Không chút ngập ngừng, chị Sinh nhận lời. Chị không chỉ trông mà còn bắt đầu dạy chúng. Sự tiến bộ rõ rệt của 2 học sinh đầu tiên đã nhen nhóm lại ước mơ ngày nào trong tim chị Sinh.

Vậy là, từ một lớp học miễn phí cho 2 em nhỏ, trong 10 năm qua, "cô giáo" Dương Thị Sinh đã trở thành người mẹ thứ hai của 98 học sinh, trong đó có nhiều em có hoàn cảnh đặc biệt, mồ côi cả bố và mẹ. Nhờ sự tận tâm và phương pháp giảng dạy phù hợp, học sinh của cô Sinh đều tiến bộ vượt bậc.

"Tiếng lành đồn xa", lớp học của "cô giáo" Sinh dù không căng biển hiệu, không một dòng quảng cáo nhưng ngày càng thu hút phụ huynh gửi gắm con em tới học... Có phụ huynh từ Thanh Hóa, Ninh Bình cũng lặn lội đến gửi gắm con em nhờ cô Sinh kèm cặp.

Không chỉ truyền đạt kiến thức, chị Sinh còn thấu hiểu hoàn cảnh của từng học sinh. Với những em nhỏ có gia đình khó khăn, chị sẵn sàng chia sẻ, không đặt nặng vấn đề học phí hay các khoản đóng góp hàng tháng. Sự cảm thông ấy giúp các em yên tâm đến lớp, phụ huynh cũng không còn mặc cảm hay lo lắng vì gánh nặng kinh tế. Chính tấm lòng nhân ái và trách nhiệm của chị Sinh đã góp phần giữ chân học sinh ở lớp học, nuôi dưỡng ước mơ và mở ra cơ hội cho các em vươn lên trong cuộc sống.

Ở lớp học của chị Sinh, không có bất cứ một giáo án chuẩn nào vì mỗi đứa trẻ đến đây đều là một "ca bệnh" khác nhau. Có em 7 tuổi nhưng không biết cầm bút, có bạn 15 tuổi vẫn chỉ biết vẽ những vòng tròn vô nghĩa. Hướng mắt về phía Việt, một cậu học trò 15 tuổi đến từ tỉnh Nình Bình, chị Sinh không giấu được những xúc cảm:

"Việt được bố mẹ gửi gắm ở chỗ tôi đến nay đã được 4 cái Tết. Khi mới đến, bàn tay Việt to như tay thanh niên nhưng cơ tay cứng ngắc. Mắt con kém, chữ nguệch ngoạc, viết 3 chữ là hết một dòng kẻ. Trong khi đó, tay tôi thì nhỏ xíu. Để có thể tập cho con viết, tôi phải dùng cả hai bàn tay mình để cầm tay con nắn từng nét chữ". Cứ thế, ròng rã 4 năm, giờ đây Việt đã biết làm toán nhân chia, biết nhắn tin cho cô giáo. Với gia đình Việt, đó không chỉ là những sự tiến bộ đơn thuần mà đó là một phép màu.

Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 6.
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 7.

Từ 2 em nhỏ ban đầu, giờ đây, chị Sinh đã trở thành người mẹ thứ hai của 98 em học sinh

Học trò đến với lớp học của chị Sinh đa phần là trẻ tăng động, tự kỷ hoặc chậm phát triển trí tuệ. Có những em "vô tổ chức" đến mức có thể vệ sinh ngay tại chỗ ngồi hay bất thình lình đập phá đồ đạc.

Chị Sinh bảo, trong căn nhà nhỏ của chị, đồ dùng cái gì cũng "khuyết tật". Vòi nước bị bẻ gãy, quạt bị tháo tung, nồi cơm điện móp méo… Thế nhưng trong lớp học này, chưa bao giờ người ta nghe thấy tiếng quát mắng. Phương pháp sư phạm của chị Sinh chỉ gói gọn trong hai chữ "thấu cảm" (thấu hiểu và cảm thông).

"Tôi dạy các con sinh hoạt trước khi dạy chữ. Dạy từ cách cầm bát, cách rót nước sao cho không đổ, cách đi vệ sinh phải biết gọi cô. Với tôi, nếu các con có thể đọc vanh vách từ "cái bát" nhưng lại không biết công dụng của nó để làm gì, thì cái từ ấy cũng vô nghĩa", chị Sinh chia sẻ.

Lớp học đặc biệt của chị Sinh cũng được vận hành theo một "nhịp điệu" kỳ lạ với rất nhiều ca học được chia ra trong ngày. Sáng chị dạy những bạn không thể đến trường, chiều và tối dạy những bạn đi học hòa nhập nhưng không theo kịp chương trình và có cả ca muộn từ 19h đến 21h dành cho con em những gia đình công nhân đi làm tăng ca về muộn.

Người “vá” những mảnh đời

Chị Dương Thị Sinh kể về quãng thời gian cách đây hơn chục năm, khi ý định mở lớp dạy trẻ đặc biệt còn chỉ là một giấc mơ mong manh. Chị đã gõ cửa không ít ngân hàng. Ở đâu, người phụ nữ ấy cũng nhận lại những ánh nhìn ái ngại. Với một người phụ nữ đi lại khó khăn, không nghề nghiệp ổn định, lại muốn vay tiền để mở lớp học cho những đứa trẻ "không bình thường", với nhiều người, là một quyết định quá liều lĩnh. "Người ta nghi ngờ cũng phải thôi. Nhưng khi nhìn những đứa trẻ ấy, tôi thấy mình trong đó. Ngày xưa, tôi cũng từng bị bỏ lại phía sau nên tôi hiểu cảm giác bất lực của các bé và của cả bố mẹ chúng", giọng chị Sinh chùng xuống.

Giữa những cánh cửa khép lại, may mắn đã đến từ Ngân hàng Chính sách xã hội huyện Sóc Sơn (huyện cũ của thành phố Hà Nội). Không cần nhiều giấy tờ chứng minh tài sản, họ chọn tin vào điều vô hình đó là tấm lòng của chị. Khoản vay 100 triệu đồng khi ấy là chiếc phao cứu sinh cho một giấc mơ đang đứng bên bờ vực.

Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 9.
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 10.

Nhiều năm qua, chị Sinh đã giúp những đứa trẻ tìm thấy được giá trị của bản thân mình

Có tiền, căn phòng 30m² được sửa sang lại. Những bộ bàn ghế giản dị được sắm mới. Một góc nhỏ được ngăn ra làm nơi ngủ cho các em ở nội trú. Từng viên gạch, từng tấm bảng, đều được dựng lên từ niềm tin và sự chắt chiu.

Từ một lớp học nhỏ, giờ đây, căn nhà nhỏ của chị Sinh đã trở thành bến đỗ cho 98 học sinh với 98 hoàn cảnh khác nhau. Những đứa trẻ từng thu mình trong im lặng hoặc phản ứng bằng sự lì lợm, vô cảm, nay dần biết cười, biết nói lời cảm ơn, biết nắm tay nhau. Chị Sinh không nói nhiều về thành tích học tập. Điều chị nhắc đến là những thay đổi rất nhỏ như lũ trẻ đã có thể biết phơi quần áo, biết phụ cô trông các bạn nhỏ hơn hoặc chỉ đơn giản là biết ngồi chơi ngoan, không chạy nhảy, không phá phách, chỉ thế thôi cũng đã khiến chị Sinh vui rồi. Ở lớp học ấy, bài học đầu tiên chị dạy chúng không phải là con chữ mà là cách làm người.

Người “vá” những mảnh đời

Hai tháng trước, chị Sinh vừa trải qua một cuộc đại phẫu. Khối u lớn được cắt bỏ, cơ thể yếu hơn, giọng nói đôi khi hụt hơi vì viêm thanh quản nặng. Bác sĩ yêu cầu chị phải nghỉ ngơi tuyệt đối ít nhất 2 tháng. Nhưng chỉ 1 tháng sau ca mổ, người dân thôn Thắng Trí lại thấy chị đứng trên bục giảng quen thuộc. "Ở nhà, tôi nhớ các con lắm", chị Sinh cười. Với chị, mỗi ngày không đến lớp là một ngày trống vắng.

Cuộc sống của chị Sinh giờ đây giản dị đến mức tối thiểu. Khoản trợ cấp dành cho người khuyết tật đủ để chị lo những bữa cơm đạm bạc. Chị không nghĩ nhiều đến kinh tế. Điều khiến chị trăn trở là một nỗi lo khác, nỗi lo rất thật đó là sau này không còn đủ sức để đi cùng bọn trẻ. Không thể nhìn chúng mạnh mẽ bước ra khỏi không gian nhỏ của lớp học để đối diện với cuộc đời.

Người “vá” những mảnh đời

Rời Thắng Trí khi đèn đường vàng vọt vừa bật sáng, khi những âm thanh sôi động nơi lớp học của chị Sinh vẫn còn ở phía sau, tôi nhớ đến câu trả lời của chị khi có người đặt câu hỏi hoài nghi về chuyên môn của mình. Chị bảo: "Dạy trẻ đặc biệt, bằng cấp cao nhất là sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn".

10 năm thanh xuân, cùng bao mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu đã rơi, chị lặng lẽ chứng minh một điều giản dị đó là không có đứa trẻ nào là "hỏng". Chỉ có những đứa trẻ chưa từng được yêu thương đủ nhiều.

Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 13.
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 14.
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 15.

Ngôi nhà của chị Sinh tối nào cũng chật kín trẻ đến học

Dưới chân núi Sóc, lớp học nhỏ vẫn sáng đèn mỗi tối. Với nhiều gia đình, đó là nơi họ gửi gắm hy vọng. Còn với những đứa trẻ, đó là nơi các em tìm thấy giá trị của mình. Một lớp học, một người cô, và gần một trăm số phận, tất cả được giữ lại bằng một thứ "tài sản" không thể cân đong, đo đếm, đó là lòng nhân ái.

Thực hiện: Nguyễn Tuấn Khang

Anh hùng Lao động Thái Hương và những trăn trở về đề xuất xây dựng Luật Dinh dưỡng học đường

Anh hùng Lao động Thái Hương và những trăn trở về đề xuất xây dựng Luật Dinh dưỡng học đường

Thời cuộc 16:57 05/08/2026

Trong nhiều năm qua, tại các diễn đàn về giáo dục, dinh dưỡng và chính sách quốc gia, Anh hùng Lao động Thái Hương, Nhà sáng lập, Chủ tịch Hội đồng Chiến lược Tập đoàn TH luôn kiên trì nhăc lại một chủ đề quen thuộc: Cần nâng cao chất lượng dinh dưỡng cho trẻ em Việt Nam ngay từ trường học. Với bà Thái Hương, đây không phải là mối quan tâm nhất thời mà là một trăn trở kéo dài nhiều năm về sức khỏe, thể lực và tầm vóc thế hệ tương lai. Bởi mọi chỉ số phát triển quốc gia, từ tăng trưởng kinh tế đến năng suất lao động, đều bắt đầu từ chất lượng con người.

Mô hình "Mẹ và con gái": Kết nối yêu thương giữa những thế hệ phụ nữ

Mô hình "Mẹ và con gái": Kết nối yêu thương giữa những thế hệ phụ nữ

Giới & Phát triển 15:03 05/08/2026

Mô hình "Mẹ và con gái" do Hội LHPN tỉnh Hưng Yên triển khai đang mở ra một không gian để gắn kết giữa mẹ và con bằng sự lắng nghe và thấu hiểu.

Về Lấp Vò khám phá điểm sáng mới của du lịch cộng đồng

Về Lấp Vò khám phá điểm sáng mới của du lịch cộng đồng

Du lịch 09:35 04/08/2026

Vừa qua, Báo Phụ nữ Việt Nam phối hợp cùng Công ty Du lịch Lửa Việt tổ chức chương trình khảo sát thực địa và trải nghiệm tour du lịch thử nghiệm tại xã Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp. Chương trình hướng đến mục tiêu khám phá, đánh giá và khai thác những giá trị văn hóa, nông nghiệp đặc trưng của vùng đất Sen Hồng, từ đó xây dựng các sản phẩm du lịch sinh thái cộng đồng hấp dẫn, góp phần thúc đẩy kinh tế địa phương.

Đề án 01: Dấu ấn phụ nữ trong phát triển kinh tế tập thể giai đoạn 2023-2025

Đề án 01: Dấu ấn phụ nữ trong phát triển kinh tế tập thể giai đoạn 2023-2025

Giới & Phát triển 17:21 28/07/2026

Sau 3 năm triển khai Đề án "Hỗ trợ HTX do phụ nữ tham gia quản lý, tạo việc làm cho lao động nữ đến năm 2030" (Đề án 01) giai đoạn 2023-2025, nhiều HTX do phụ nữ tham gia quản lý đã vươn lên phát triển bền vững. Không chỉ tạo việc làm, tăng thu nhập cho lao động nữ, Đề án còn góp phần khẳng định vai trò của phụ nữ trong phát triển kinh tế tập thể.

Hội Chữ thập đỏ Việt Nam: Những nhịp cầu nhân ái nâng bước phụ nữ và trẻ em

Hội Chữ thập đỏ Việt Nam: Những nhịp cầu nhân ái nâng bước phụ nữ và trẻ em

Vì cộng đồng 21:55 27/07/2026

Công tác nhân đạo ở Việt Nam đang chuyển từ cứu trợ trước mắt sang tăng năng lực tự phục hồi, nhất là cho phụ nữ, trẻ em và các nhóm yếu thế trong bối cảnh chuyển đổi số và phát triển bền vững

Bà Nguyễn Thị Lệ và người chồng liệt sĩ chưa cưới: 
Gần 6 thập kỷ một mối tình son sắt

Bà Nguyễn Thị Lệ và người chồng liệt sĩ chưa cưới: Gần 6 thập kỷ một mối tình son sắt

Thời cuộc 17:23 27/07/2026

Trong căn nhà nhỏ, những cán bộ, hội viên phụ nữ trên địa bàn đã cùng nhau chuẩn bị những món ăn giản đơn nhưng chứa chan tình cảm. Trong bữa cơm, từng lời hỏi han, những ánh mắt đều thể hiện sự trân trọng dành cho bà Nguyễn Thị Lệ - người phụ nữ đã lặng lẽ đi qua gần cả cuộc đời với một tình yêu thủy chung hiếm có.

Nữ điều dưỡng hơn 30 năm chăm sóc trẻ sinh non

Nữ điều dưỡng hơn 30 năm chăm sóc trẻ sinh non

Sức khỏe 16:28 27/07/2026

Hơn 3 thập kỷ gắn bó với Trung tâm Sơ sinh, Bệnh viện Nhi Trung ương, bà Vũ Thị Mai Hương, Điều dưỡng trưởng Khoa Cấp cứu, Sơ sinh và Ngân hàng sữa mẹ, đã chứng kiến hàng chục nghìn trẻ sơ sinh cất tiếng khóc đầu đời trong cuộc chiến giành sự sống. Với bà, mỗi em bé chỉ nặng vài trăm gram đều cần được nâng niu bằng cả chuyên môn và tình yêu thương.

Bên những mâm cơm hòa bình

Bên những mâm cơm hòa bình

Xã hội 14:40 22/07/2026

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trên nhiều mâm cơm vẫn còn những chiếc ghế bỏ trống. Giữa những mất mát ấy, tình làng nghĩa xóm, sự tri ân của cộng đồng và những “bữa cơm nghĩa tình” đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm tuổi già của những người mẹ, người vợ, người phụ nữ có công với cách mạng, làm đầy thêm ý nghĩa của hai tiếng gia đình.