Người nữ "giáo viên" đặc biệt đó là chị Dương Thị Sinh (43 tuổi). Chị Sinh có dáng người gầy với chiều cao chỉ nhỉnh 1 mét. Đôi chân không lành lặn khiến mỗi bước đi của chị chậm rãi và khó nhọc. Cứ được vài bước, chị phải dừng lại chốc lát để lấy lại thăng bằng. Thế nhưng, trên gương mặt hiền hậu không hề hiện lên vẻ mệt mỏi mà chỉ có ánh mắt bình thản và nụ cười nhẹ nhàng.
Biến cố ập đến khi chị Sinh được 2 tuổi rưỡi. Một trận sốt, rồi chứng viêm cơ nhỏ đã khiến chân trái chị teo dần, ngắn hơn chân phải tới 20cm.
Suốt 7 năm ròng, mẹ chị đã cõng con đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ để chữa trị. Thế nhưng, căn bệnh của chị, y học thời đó cũng bất lực. Di chứng để lại cho chị Sinh là một chiếc trục sắt nẹp ở giữa và xung quanh là những chiếc đinh xiên qua xương để giữ độ cứng cho chân.
Bệnh tật khiến chị Dương Thị Sinh bị teo một bên chân trái.
"Ngày đi học là những năm tháng mà tôi sợ nhất. Cả trường hàng nghìn bạn, chỉ mình tôi khác biệt. Các bạn gọi tôi là "kăng-gu-ru", là "con thỏ". Những trò nhảy dây, nhảy bậc của tuổi thơ là điều xa xỉ mà tôi chỉ dám đứng từ xa để nhìn các bạn chơi", chị Sinh nhớ lại, giọng chùng xuống.
Trong những năm tháng ấy, chị Sinh tự nhủ bản thân phải học thật giỏi, nếu không đứng đầu toàn trường về thành tích học tập thì sẽ chẳng có ai chơi với chị. Và rồi, chị đã làm được. Suốt những năm học tiểu học rồi trung học cơ sở, chị Sinh luôn nằm trong top những người học giỏi nhất trường. Bạn bè cùng trang lứa cũng vì thế cũng có cái nhìn rất khác về chị.
Năm lớp 9, chị thi đỗ vào trường cấp 3 Kim Anh với số điểm cao nhất làng. Nhưng do gia đình khó khăn, lại không thể tự di chuyển nên gia đình khuyên chị nghỉ học. Không đành lòng để cô học trò xuất sắc phải lỡ dở việc học, đại diện ban giám hiệu nhà trường đã đến, thuyết phục gia đình chấp thuận cho chị tới trường.
"Đó cũng đúng là ngày nhập học cuối cùng", chị Sinh nhớ lại. Ở ngôi trường mới, chị Sinh được bố trí học tập tại tầng 1 để chị thuận tiện cho việc đi lại. Không phụ sự kỳ vọng của gia đình, nhà trường, 3 năm học cấp 3, chị Sinh luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi.
Hoàn thành xong chương trình trung học phổ thông, chị Sinh thi đỗ vào khoa sư phạm của một trường đại học. Thế nhưng, phần vì đôi chân không lành lặn, phần do kinh tế gia đình eo hẹp, không đủ sức trang trải cho chị khi học xa nhà. Chị Sinh đành gạt nước mắt từ bỏ giấc mơ làm cô giáo ngay trước ngưỡng cửa giảng đường đại học.
"Nhiều năm về sau, tôi vẫn cảm thấy buồn vì không thể thực hiện được ước mơ từ ngày nhỏ và cũng là của một người bạn tử tế. Tôi dùng từ tử tế để nhắc về người suốt 9 năm ròng rã đã không quản nắng mưa đưa tôi đến trường học tập như chúng bạn. Chúng tôi có chung một ước mơ trở thành cô giáo nhưng không thể thực hiện được", chị Sinh nhớ lại.
Không đầu hàng trước nghịch cảnh, quãng thời gian sau đó, chị Sinh quyết định học nghề may vá và nhận sửa chữa quần áo tại gia. Vốn tính chăm chỉ, cần cù nên công việc này cũng mang lại cho chị nguồn thu nhập ổn định để trang trải cuộc sống và phần nào phụ giúp gia đình.
Đầu năm 2016, sức khỏe chị Sinh yếu dần, công việc may vá cũng phải tạm ngừng. Cùng thời điểm đó, cơ duyên với nghề dạy học lại đến với chị một cách rất tình cờ. Hai đứa trẻ trong xóm bị hội chứng chậm phát triển, trường công không thể tiếp nhận vì các em không thể hòa nhập.
Trong lúc cấp bách, phụ huynh 2 em đã đến đặt vấn đề muốn được nhờ chị Sinh trông giúp. Không chút ngập ngừng, chị Sinh nhận lời. Chị không chỉ trông mà còn bắt đầu dạy chúng. Sự tiến bộ rõ rệt của 2 học sinh đầu tiên đã nhen nhóm lại ước mơ ngày nào trong tim chị Sinh.
Vậy là, từ một lớp học miễn phí cho 2 em nhỏ, trong 10 năm qua, "cô giáo" Dương Thị Sinh đã trở thành người mẹ thứ hai của 98 học sinh, trong đó có nhiều em có hoàn cảnh đặc biệt, mồ côi cả bố và mẹ. Nhờ sự tận tâm và phương pháp giảng dạy phù hợp, học sinh của cô Sinh đều tiến bộ vượt bậc.
"Tiếng lành đồn xa", lớp học của "cô giáo" Sinh dù không căng biển hiệu, không một dòng quảng cáo nhưng ngày càng thu hút phụ huynh gửi gắm con em tới học... Có phụ huynh từ Thanh Hóa, Ninh Bình cũng lặn lội đến gửi gắm con em nhờ cô Sinh kèm cặp.
Không chỉ truyền đạt kiến thức, chị Sinh còn thấu hiểu hoàn cảnh của từng học sinh. Với những em nhỏ có gia đình khó khăn, chị sẵn sàng chia sẻ, không đặt nặng vấn đề học phí hay các khoản đóng góp hàng tháng. Sự cảm thông ấy giúp các em yên tâm đến lớp, phụ huynh cũng không còn mặc cảm hay lo lắng vì gánh nặng kinh tế. Chính tấm lòng nhân ái và trách nhiệm của chị Sinh đã góp phần giữ chân học sinh ở lớp học, nuôi dưỡng ước mơ và mở ra cơ hội cho các em vươn lên trong cuộc sống.
Ở lớp học của chị Sinh, không có bất cứ một giáo án chuẩn nào vì mỗi đứa trẻ đến đây đều là một "ca bệnh" khác nhau. Có em 7 tuổi nhưng không biết cầm bút, có bạn 15 tuổi vẫn chỉ biết vẽ những vòng tròn vô nghĩa. Hướng mắt về phía Việt, một cậu học trò 15 tuổi đến từ tỉnh Nình Bình, chị Sinh không giấu được những xúc cảm:
"Việt được bố mẹ gửi gắm ở chỗ tôi đến nay đã được 4 cái Tết. Khi mới đến, bàn tay Việt to như tay thanh niên nhưng cơ tay cứng ngắc. Mắt con kém, chữ nguệch ngoạc, viết 3 chữ là hết một dòng kẻ. Trong khi đó, tay tôi thì nhỏ xíu. Để có thể tập cho con viết, tôi phải dùng cả hai bàn tay mình để cầm tay con nắn từng nét chữ". Cứ thế, ròng rã 4 năm, giờ đây Việt đã biết làm toán nhân chia, biết nhắn tin cho cô giáo. Với gia đình Việt, đó không chỉ là những sự tiến bộ đơn thuần mà đó là một phép màu.


Từ 2 em nhỏ ban đầu, giờ đây, chị Sinh đã trở thành người mẹ thứ hai của 98 em học sinh
Học trò đến với lớp học của chị Sinh đa phần là trẻ tăng động, tự kỷ hoặc chậm phát triển trí tuệ. Có những em "vô tổ chức" đến mức có thể vệ sinh ngay tại chỗ ngồi hay bất thình lình đập phá đồ đạc.
Chị Sinh bảo, trong căn nhà nhỏ của chị, đồ dùng cái gì cũng "khuyết tật". Vòi nước bị bẻ gãy, quạt bị tháo tung, nồi cơm điện móp méo… Thế nhưng trong lớp học này, chưa bao giờ người ta nghe thấy tiếng quát mắng. Phương pháp sư phạm của chị Sinh chỉ gói gọn trong hai chữ "thấu cảm" (thấu hiểu và cảm thông).
"Tôi dạy các con sinh hoạt trước khi dạy chữ. Dạy từ cách cầm bát, cách rót nước sao cho không đổ, cách đi vệ sinh phải biết gọi cô. Với tôi, nếu các con có thể đọc vanh vách từ "cái bát" nhưng lại không biết công dụng của nó để làm gì, thì cái từ ấy cũng vô nghĩa", chị Sinh chia sẻ.
Lớp học đặc biệt của chị Sinh cũng được vận hành theo một "nhịp điệu" kỳ lạ với rất nhiều ca học được chia ra trong ngày. Sáng chị dạy những bạn không thể đến trường, chiều và tối dạy những bạn đi học hòa nhập nhưng không theo kịp chương trình và có cả ca muộn từ 19h đến 21h dành cho con em những gia đình công nhân đi làm tăng ca về muộn.
Chị Dương Thị Sinh kể về quãng thời gian cách đây hơn chục năm, khi ý định mở lớp dạy trẻ đặc biệt còn chỉ là một giấc mơ mong manh. Chị đã gõ cửa không ít ngân hàng. Ở đâu, người phụ nữ ấy cũng nhận lại những ánh nhìn ái ngại. Với một người phụ nữ đi lại khó khăn, không nghề nghiệp ổn định, lại muốn vay tiền để mở lớp học cho những đứa trẻ "không bình thường", với nhiều người, là một quyết định quá liều lĩnh. "Người ta nghi ngờ cũng phải thôi. Nhưng khi nhìn những đứa trẻ ấy, tôi thấy mình trong đó. Ngày xưa, tôi cũng từng bị bỏ lại phía sau nên tôi hiểu cảm giác bất lực của các bé và của cả bố mẹ chúng", giọng chị Sinh chùng xuống.
Giữa những cánh cửa khép lại, may mắn đã đến từ Ngân hàng Chính sách xã hội huyện Sóc Sơn (huyện cũ của thành phố Hà Nội). Không cần nhiều giấy tờ chứng minh tài sản, họ chọn tin vào điều vô hình đó là tấm lòng của chị. Khoản vay 100 triệu đồng khi ấy là chiếc phao cứu sinh cho một giấc mơ đang đứng bên bờ vực.


Nhiều năm qua, chị Sinh đã giúp những đứa trẻ tìm thấy được giá trị của bản thân mình
Có tiền, căn phòng 30m² được sửa sang lại. Những bộ bàn ghế giản dị được sắm mới. Một góc nhỏ được ngăn ra làm nơi ngủ cho các em ở nội trú. Từng viên gạch, từng tấm bảng, đều được dựng lên từ niềm tin và sự chắt chiu.
Từ một lớp học nhỏ, giờ đây, căn nhà nhỏ của chị Sinh đã trở thành bến đỗ cho 98 học sinh với 98 hoàn cảnh khác nhau. Những đứa trẻ từng thu mình trong im lặng hoặc phản ứng bằng sự lì lợm, vô cảm, nay dần biết cười, biết nói lời cảm ơn, biết nắm tay nhau. Chị Sinh không nói nhiều về thành tích học tập. Điều chị nhắc đến là những thay đổi rất nhỏ như lũ trẻ đã có thể biết phơi quần áo, biết phụ cô trông các bạn nhỏ hơn hoặc chỉ đơn giản là biết ngồi chơi ngoan, không chạy nhảy, không phá phách, chỉ thế thôi cũng đã khiến chị Sinh vui rồi. Ở lớp học ấy, bài học đầu tiên chị dạy chúng không phải là con chữ mà là cách làm người.
Hai tháng trước, chị Sinh vừa trải qua một cuộc đại phẫu. Khối u lớn được cắt bỏ, cơ thể yếu hơn, giọng nói đôi khi hụt hơi vì viêm thanh quản nặng. Bác sĩ yêu cầu chị phải nghỉ ngơi tuyệt đối ít nhất 2 tháng. Nhưng chỉ 1 tháng sau ca mổ, người dân thôn Thắng Trí lại thấy chị đứng trên bục giảng quen thuộc. "Ở nhà, tôi nhớ các con lắm", chị Sinh cười. Với chị, mỗi ngày không đến lớp là một ngày trống vắng.
Cuộc sống của chị Sinh giờ đây giản dị đến mức tối thiểu. Khoản trợ cấp dành cho người khuyết tật đủ để chị lo những bữa cơm đạm bạc. Chị không nghĩ nhiều đến kinh tế. Điều khiến chị trăn trở là một nỗi lo khác, nỗi lo rất thật đó là sau này không còn đủ sức để đi cùng bọn trẻ. Không thể nhìn chúng mạnh mẽ bước ra khỏi không gian nhỏ của lớp học để đối diện với cuộc đời.
Rời Thắng Trí khi đèn đường vàng vọt vừa bật sáng, khi những âm thanh sôi động nơi lớp học của chị Sinh vẫn còn ở phía sau, tôi nhớ đến câu trả lời của chị khi có người đặt câu hỏi hoài nghi về chuyên môn của mình. Chị bảo: "Dạy trẻ đặc biệt, bằng cấp cao nhất là sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn".
10 năm thanh xuân, cùng bao mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu đã rơi, chị lặng lẽ chứng minh một điều giản dị đó là không có đứa trẻ nào là "hỏng". Chỉ có những đứa trẻ chưa từng được yêu thương đủ nhiều.



Ngôi nhà của chị Sinh tối nào cũng chật kín trẻ đến học
Dưới chân núi Sóc, lớp học nhỏ vẫn sáng đèn mỗi tối. Với nhiều gia đình, đó là nơi họ gửi gắm hy vọng. Còn với những đứa trẻ, đó là nơi các em tìm thấy giá trị của mình. Một lớp học, một người cô, và gần một trăm số phận, tất cả được giữ lại bằng một thứ "tài sản" không thể cân đong, đo đếm, đó là lòng nhân ái.
Thực hiện: Nguyễn Tuấn Khang
Những kết quả nổi bật của Hội LHPN Việt Nam trong triển khai Chương trình hành động của MTTQ Việt Nam
Giới & Phát triển 08:29 12/05/2026Tham luận của Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam
"Đừng chê học nghề" - Bài cuối: Cần xác định lại tầm quan trọng của học nghề
Giáo dục 06:37 07/05/2026Bao giờ học nghề mới thoát khỏi định kiến “học kém đi đường cùng”? Đáp án của câu hỏi này cũng là lời giải bài toán giảm áp lực căng thẳng cho cuộc đua vào lớp 10 công lập hay đại học. Mặt khác, bối cảnh AI đang dần thay thế nhiều công việc văn phòng, học nghề lại “Viral” - nổi lên một cách giàu tiềm năng và khẳng định: những công việc đòi hỏi tay nghề cao thì còn lâu AI mới làm được.
Cô gái 9X "nghiện" đi du lịch một mình
Thế giới phụ nữ 08:00 05/05/2026Tôi gặp Lê Thị Nhung trong một buổi chiều trải nghiệm đi thuyền trên sông Nho Quế (Tuyên Quang), khi cô gái 9X mặc váy trắng đang tỉ mỉ đặt chiếc điện thoại lên chân máy, lùi lại vài bước để căn chỉnh góc hình rồi nhẹ nhàng bước vào khuôn hình của chính mình. Phía sau mỗi khung hình ấy là những hành trình nơi cô gái trẻ đã chọn đi một mình để cân bằng cuộc sống.
Đừng chê học nghề - Bài 1: Học nghề chủ động, không phải “học kém đi đường cùng”
Giáo dục 07:47 04/05/2026Không có nghề nào cao quý hơn nghề nào, chỉ có con người làm nên giá trị cao quý của nghề. Có nhiều con đường để đi đến thành công và học nghề là một trong những con đường ngang bằng với tất cả con đường khác. Học nghề là chủ động đi con đường thực tế không phải “học kém đi đường cùng”.
Thời trang và cuộc cách mạng tôn vinh tuổi tác
Thế giới phụ nữ 18:16 03/05/2026Tạp chí Vogue đã tạo một tiền lệ chưa từng có khi đưa hai người phụ nữ ở tuổi 76 lên trang bìa số tháng 5: Diễn viên Meryl Streep và Anna Wintour, Tổng biên tập của Vogue. Động thái này nằm trong xu hướng tôn vinh vẻ đẹp của "tuổi xế chiều" đang lan tỏa từ sàn catwalk đến đời sống. Đúng như Anna Wintour khẳng định: “Tuổi tác hiện nay thực sự là một lợi thế”.
Hơn 840.000 ca tử vong tại nơi làm việc mỗi năm liên quan đến sức khỏe tinh thần
Sức khỏe 11:14 01/05/2026Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), mỗi năm có khoảng 12 tỷ ngày làm việc bị mất do trầm cảm và lo âu, gây thiệt hại tới 1.000 tỷ USD cho nền kinh tế toàn cầu vì suy giảm năng suất lao động. Chủ đề của Ngày Quốc tế lao động 1/5 năm nay được xác định là “Sức khoẻ tinh thần và phẩm giá tại nơi làm việc” nhằm nêu bật tính cấp thiết của vấn đề này.
Chuyển đổi số & yêu cầu phát triển bao trùm - Bài cuối: Thể chế hóa bình đẳng giới trong chuyển đổi số
Giới & Phát triển 20:00 27/04/2026Với tỉ lệ phụ nữ chiếm một nửa dân số và 63% tham gia lực lượng lao động, công cuộc chuyển đổi số ở nước ta sẽ chỉ thực sự thành công khi phụ nữ tích cực tham gia vào tất cả các trụ cột của chuyển đổi số.
Chuyển đổi số & yêu cầu phát triển bao trùm - Bài 4: Hội LHPN Việt Nam trong hành trình trao quyền số cho phụ nữ
Giới & Phát triển 11:33 27/04/2026Trong dòng chảy sôi động của cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư, chuyển đổi số không còn là một khái niệm xa vời mà đã trở thành yêu cầu sống còn để tồn tại và phát triển. Đối với phụ nữ Việt Nam, công nghệ số vừa là cánh cửa mở ra cơ hội bình đẳng, vừa là thách thức lớn nếu họ bị bỏ lại phía sau do rào cản về kỹ năng và định kiến.







