Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
20/03/2026 - 19:52 (GMT+7)
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"
Người “vá” những mảnh đời


Người “vá” những mảnh đời

Người nữ "giáo viên" đặc biệt đó là chị Dương Thị Sinh (43 tuổi). Chị Sinh có dáng người gầy với chiều cao chỉ nhỉnh 1 mét. Đôi chân không lành lặn khiến mỗi bước đi của chị chậm rãi và khó nhọc. Cứ được vài bước, chị phải dừng lại chốc lát để lấy lại thăng bằng. Thế nhưng, trên gương mặt hiền hậu không hề hiện lên vẻ mệt mỏi mà chỉ có ánh mắt bình thản và nụ cười nhẹ nhàng.

Biến cố ập đến khi chị Sinh được 2 tuổi rưỡi. Một trận sốt, rồi chứng viêm cơ nhỏ đã khiến chân trái chị teo dần, ngắn hơn chân phải tới 20cm.

Suốt 7 năm ròng, mẹ chị đã cõng con đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ để chữa trị. Thế nhưng, căn bệnh của chị, y học thời đó cũng bất lực. Di chứng để lại cho chị Sinh là một chiếc trục sắt nẹp ở giữa và xung quanh là những chiếc đinh xiên qua xương để giữ độ cứng cho chân.

Người “vá” những mảnh đời

Bệnh tật khiến chị Dương Thị Sinh bị teo một bên chân trái.

"Ngày đi học là những năm tháng mà tôi sợ nhất. Cả trường hàng nghìn bạn, chỉ mình tôi khác biệt. Các bạn gọi tôi là "kăng-gu-ru", là "con thỏ". Những trò nhảy dây, nhảy bậc của tuổi thơ là điều xa xỉ mà tôi chỉ dám đứng từ xa để nhìn các bạn chơi", chị Sinh nhớ lại, giọng chùng xuống.

Trong những năm tháng ấy, chị Sinh tự nhủ bản thân phải học thật giỏi, nếu không đứng đầu toàn trường về thành tích học tập thì sẽ chẳng có ai chơi với chị. Và rồi, chị đã làm được. Suốt những năm học tiểu học rồi trung học cơ sở, chị Sinh luôn nằm trong top những người học giỏi nhất trường. Bạn bè cùng trang lứa cũng vì thế cũng có cái nhìn rất khác về chị.

Năm lớp 9, chị thi đỗ vào trường cấp 3 Kim Anh với số điểm cao nhất làng. Nhưng do gia đình khó khăn, lại không thể tự di chuyển nên gia đình khuyên chị nghỉ học. Không đành lòng để cô học trò xuất sắc phải lỡ dở việc học, đại diện ban giám hiệu nhà trường đã đến, thuyết phục gia đình chấp thuận cho chị tới trường.

"Đó cũng đúng là ngày nhập học cuối cùng", chị Sinh nhớ lại. Ở ngôi trường mới, chị Sinh được bố trí học tập tại tầng 1 để chị thuận tiện cho việc đi lại. Không phụ sự kỳ vọng của gia đình, nhà trường, 3 năm học cấp 3, chị Sinh luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi.

Người “vá” những mảnh đời

Hoàn thành xong chương trình trung học phổ thông, chị Sinh thi đỗ vào khoa sư phạm của một trường đại học. Thế nhưng, phần vì đôi chân không lành lặn, phần do kinh tế gia đình eo hẹp, không đủ sức trang trải cho chị khi học xa nhà. Chị Sinh đành gạt nước mắt từ bỏ giấc mơ làm cô giáo ngay trước ngưỡng cửa giảng đường đại học.

"Nhiều năm về sau, tôi vẫn cảm thấy buồn vì không thể thực hiện được ước mơ từ ngày nhỏ và cũng là của một người bạn tử tế. Tôi dùng từ tử tế để nhắc về người suốt 9 năm ròng rã đã không quản nắng mưa đưa tôi đến trường học tập như chúng bạn. Chúng tôi có chung một ước mơ trở thành cô giáo nhưng không thể thực hiện được", chị Sinh nhớ lại.

Không đầu hàng trước nghịch cảnh, quãng thời gian sau đó, chị Sinh quyết định học nghề may vá và nhận sửa chữa quần áo tại gia. Vốn tính chăm chỉ, cần cù nên công việc này cũng mang lại cho chị nguồn thu nhập ổn định để trang trải cuộc sống và phần nào phụ giúp gia đình.

Người “vá” những mảnh đời

Đầu năm 2016, sức khỏe chị Sinh yếu dần, công việc may vá cũng phải tạm ngừng. Cùng thời điểm đó, cơ duyên với nghề dạy học lại đến với chị một cách rất tình cờ. Hai đứa trẻ trong xóm bị hội chứng chậm phát triển, trường công không thể tiếp nhận vì các em không thể hòa nhập.

Trong lúc cấp bách, phụ huynh 2 em đã đến đặt vấn đề muốn được nhờ chị Sinh trông giúp. Không chút ngập ngừng, chị Sinh nhận lời. Chị không chỉ trông mà còn bắt đầu dạy chúng. Sự tiến bộ rõ rệt của 2 học sinh đầu tiên đã nhen nhóm lại ước mơ ngày nào trong tim chị Sinh.

Vậy là, từ một lớp học miễn phí cho 2 em nhỏ, trong 10 năm qua, "cô giáo" Dương Thị Sinh đã trở thành người mẹ thứ hai của 98 học sinh, trong đó có nhiều em có hoàn cảnh đặc biệt, mồ côi cả bố và mẹ. Nhờ sự tận tâm và phương pháp giảng dạy phù hợp, học sinh của cô Sinh đều tiến bộ vượt bậc.

"Tiếng lành đồn xa", lớp học của "cô giáo" Sinh dù không căng biển hiệu, không một dòng quảng cáo nhưng ngày càng thu hút phụ huynh gửi gắm con em tới học... Có phụ huynh từ Thanh Hóa, Ninh Bình cũng lặn lội đến gửi gắm con em nhờ cô Sinh kèm cặp.

Không chỉ truyền đạt kiến thức, chị Sinh còn thấu hiểu hoàn cảnh của từng học sinh. Với những em nhỏ có gia đình khó khăn, chị sẵn sàng chia sẻ, không đặt nặng vấn đề học phí hay các khoản đóng góp hàng tháng. Sự cảm thông ấy giúp các em yên tâm đến lớp, phụ huynh cũng không còn mặc cảm hay lo lắng vì gánh nặng kinh tế. Chính tấm lòng nhân ái và trách nhiệm của chị Sinh đã góp phần giữ chân học sinh ở lớp học, nuôi dưỡng ước mơ và mở ra cơ hội cho các em vươn lên trong cuộc sống.

Ở lớp học của chị Sinh, không có bất cứ một giáo án chuẩn nào vì mỗi đứa trẻ đến đây đều là một "ca bệnh" khác nhau. Có em 7 tuổi nhưng không biết cầm bút, có bạn 15 tuổi vẫn chỉ biết vẽ những vòng tròn vô nghĩa. Hướng mắt về phía Việt, một cậu học trò 15 tuổi đến từ tỉnh Nình Bình, chị Sinh không giấu được những xúc cảm:

"Việt được bố mẹ gửi gắm ở chỗ tôi đến nay đã được 4 cái Tết. Khi mới đến, bàn tay Việt to như tay thanh niên nhưng cơ tay cứng ngắc. Mắt con kém, chữ nguệch ngoạc, viết 3 chữ là hết một dòng kẻ. Trong khi đó, tay tôi thì nhỏ xíu. Để có thể tập cho con viết, tôi phải dùng cả hai bàn tay mình để cầm tay con nắn từng nét chữ". Cứ thế, ròng rã 4 năm, giờ đây Việt đã biết làm toán nhân chia, biết nhắn tin cho cô giáo. Với gia đình Việt, đó không chỉ là những sự tiến bộ đơn thuần mà đó là một phép màu.

Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 6.
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 7.

Từ 2 em nhỏ ban đầu, giờ đây, chị Sinh đã trở thành người mẹ thứ hai của 98 em học sinh

Học trò đến với lớp học của chị Sinh đa phần là trẻ tăng động, tự kỷ hoặc chậm phát triển trí tuệ. Có những em "vô tổ chức" đến mức có thể vệ sinh ngay tại chỗ ngồi hay bất thình lình đập phá đồ đạc.

Chị Sinh bảo, trong căn nhà nhỏ của chị, đồ dùng cái gì cũng "khuyết tật". Vòi nước bị bẻ gãy, quạt bị tháo tung, nồi cơm điện móp méo… Thế nhưng trong lớp học này, chưa bao giờ người ta nghe thấy tiếng quát mắng. Phương pháp sư phạm của chị Sinh chỉ gói gọn trong hai chữ "thấu cảm" (thấu hiểu và cảm thông).

"Tôi dạy các con sinh hoạt trước khi dạy chữ. Dạy từ cách cầm bát, cách rót nước sao cho không đổ, cách đi vệ sinh phải biết gọi cô. Với tôi, nếu các con có thể đọc vanh vách từ "cái bát" nhưng lại không biết công dụng của nó để làm gì, thì cái từ ấy cũng vô nghĩa", chị Sinh chia sẻ.

Lớp học đặc biệt của chị Sinh cũng được vận hành theo một "nhịp điệu" kỳ lạ với rất nhiều ca học được chia ra trong ngày. Sáng chị dạy những bạn không thể đến trường, chiều và tối dạy những bạn đi học hòa nhập nhưng không theo kịp chương trình và có cả ca muộn từ 19h đến 21h dành cho con em những gia đình công nhân đi làm tăng ca về muộn.

Người “vá” những mảnh đời

Chị Dương Thị Sinh kể về quãng thời gian cách đây hơn chục năm, khi ý định mở lớp dạy trẻ đặc biệt còn chỉ là một giấc mơ mong manh. Chị đã gõ cửa không ít ngân hàng. Ở đâu, người phụ nữ ấy cũng nhận lại những ánh nhìn ái ngại. Với một người phụ nữ đi lại khó khăn, không nghề nghiệp ổn định, lại muốn vay tiền để mở lớp học cho những đứa trẻ "không bình thường", với nhiều người, là một quyết định quá liều lĩnh. "Người ta nghi ngờ cũng phải thôi. Nhưng khi nhìn những đứa trẻ ấy, tôi thấy mình trong đó. Ngày xưa, tôi cũng từng bị bỏ lại phía sau nên tôi hiểu cảm giác bất lực của các bé và của cả bố mẹ chúng", giọng chị Sinh chùng xuống.

Giữa những cánh cửa khép lại, may mắn đã đến từ Ngân hàng Chính sách xã hội huyện Sóc Sơn (huyện cũ của thành phố Hà Nội). Không cần nhiều giấy tờ chứng minh tài sản, họ chọn tin vào điều vô hình đó là tấm lòng của chị. Khoản vay 100 triệu đồng khi ấy là chiếc phao cứu sinh cho một giấc mơ đang đứng bên bờ vực.

Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 9.
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 10.

Nhiều năm qua, chị Sinh đã giúp những đứa trẻ tìm thấy được giá trị của bản thân mình

Có tiền, căn phòng 30m² được sửa sang lại. Những bộ bàn ghế giản dị được sắm mới. Một góc nhỏ được ngăn ra làm nơi ngủ cho các em ở nội trú. Từng viên gạch, từng tấm bảng, đều được dựng lên từ niềm tin và sự chắt chiu.

Từ một lớp học nhỏ, giờ đây, căn nhà nhỏ của chị Sinh đã trở thành bến đỗ cho 98 học sinh với 98 hoàn cảnh khác nhau. Những đứa trẻ từng thu mình trong im lặng hoặc phản ứng bằng sự lì lợm, vô cảm, nay dần biết cười, biết nói lời cảm ơn, biết nắm tay nhau. Chị Sinh không nói nhiều về thành tích học tập. Điều chị nhắc đến là những thay đổi rất nhỏ như lũ trẻ đã có thể biết phơi quần áo, biết phụ cô trông các bạn nhỏ hơn hoặc chỉ đơn giản là biết ngồi chơi ngoan, không chạy nhảy, không phá phách, chỉ thế thôi cũng đã khiến chị Sinh vui rồi. Ở lớp học ấy, bài học đầu tiên chị dạy chúng không phải là con chữ mà là cách làm người.

Người “vá” những mảnh đời

Hai tháng trước, chị Sinh vừa trải qua một cuộc đại phẫu. Khối u lớn được cắt bỏ, cơ thể yếu hơn, giọng nói đôi khi hụt hơi vì viêm thanh quản nặng. Bác sĩ yêu cầu chị phải nghỉ ngơi tuyệt đối ít nhất 2 tháng. Nhưng chỉ 1 tháng sau ca mổ, người dân thôn Thắng Trí lại thấy chị đứng trên bục giảng quen thuộc. "Ở nhà, tôi nhớ các con lắm", chị Sinh cười. Với chị, mỗi ngày không đến lớp là một ngày trống vắng.

Cuộc sống của chị Sinh giờ đây giản dị đến mức tối thiểu. Khoản trợ cấp dành cho người khuyết tật đủ để chị lo những bữa cơm đạm bạc. Chị không nghĩ nhiều đến kinh tế. Điều khiến chị trăn trở là một nỗi lo khác, nỗi lo rất thật đó là sau này không còn đủ sức để đi cùng bọn trẻ. Không thể nhìn chúng mạnh mẽ bước ra khỏi không gian nhỏ của lớp học để đối diện với cuộc đời.

Người “vá” những mảnh đời

Rời Thắng Trí khi đèn đường vàng vọt vừa bật sáng, khi những âm thanh sôi động nơi lớp học của chị Sinh vẫn còn ở phía sau, tôi nhớ đến câu trả lời của chị khi có người đặt câu hỏi hoài nghi về chuyên môn của mình. Chị bảo: "Dạy trẻ đặc biệt, bằng cấp cao nhất là sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn".

10 năm thanh xuân, cùng bao mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu đã rơi, chị lặng lẽ chứng minh một điều giản dị đó là không có đứa trẻ nào là "hỏng". Chỉ có những đứa trẻ chưa từng được yêu thương đủ nhiều.

Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 13.
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 14.
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"- Ảnh 15.

Ngôi nhà của chị Sinh tối nào cũng chật kín trẻ đến học

Dưới chân núi Sóc, lớp học nhỏ vẫn sáng đèn mỗi tối. Với nhiều gia đình, đó là nơi họ gửi gắm hy vọng. Còn với những đứa trẻ, đó là nơi các em tìm thấy giá trị của mình. Một lớp học, một người cô, và gần một trăm số phận, tất cả được giữ lại bằng một thứ "tài sản" không thể cân đong, đo đếm, đó là lòng nhân ái.

Thực hiện: Nguyễn Tuấn Khang

Kỳ nghỉ hè đáng nhớ ở Đồn Biên phòng

Kỳ nghỉ hè đáng nhớ ở Đồn Biên phòng

Xã hội 07:38 01/07/2026

Tôi ấn tượng mãi với gương mặt rạng rỡ, nụ cười trong trẻo của những đứa trẻ lên thăm cha ở Đồn Biên phòng Nậm Nhừ, tỉnh Điện Biên. Kỳ nghỉ hè của các em không có khu vui chơi, không có rạp chiếu phim, cũng chẳng có những trò chơi hấp dẫn ở nơi danh lam thắng cảnh sôi động. Thay vào đó là tiếng mưa rừng, những con đường đất đỏ lầy lội, những luống rau xanh, ao cá, sân đơn vị... sẽ là kỳ nghỉ hè đáng nhớ khi các em lên Đồn Biên phòng thăm bố...

Nối dài sứ mệnh cứu người sau cuộc chia ly

Nối dài sứ mệnh cứu người sau cuộc chia ly

Sức khỏe 16:16 23/06/2026

Từ quyết định hiến tạng đầy nhân văn của gia đình nữ điều dưỡng Nguyễn Thị Cúc, năm bệnh nhân đã được trao cơ hội sống mới. Tình yêu thương và sứ mệnh cứu người của người thầy thuốc vẫn tiếp tục được nối dài ngay cả khi chị không còn hiện diện trên cõi đời này.

Khát vọng làm giàu từ kinh tế tập thể của phụ nữ vùng cao Sơn La

Khát vọng làm giàu từ kinh tế tập thể của phụ nữ vùng cao Sơn La

Kinh tế 11:46 12/06/2026

Hướng tới Đại hội đại biểu Phụ nữ toàn quốc nhiệm kỳ 2026-2031, từ các thôn, bản xa xôi của tỉnh miền núi Sơn La, ngày càng nhiều phụ nữ dân tộc thiểu số mạnh dạn tham gia các mô hình kinh tế tập thể, khởi nghiệp và phát triển sản xuất. Không còn bó hẹp trong những công việc nội trợ hay sản xuất tự cung tự cấp, chị em đang từng bước thay đổi tư duy, liên kết sản xuất, nâng cao thu nhập và khẳng định vai trò, vị thế của mình trong phát triển kinh tế - xã hội địa phương.

Phụ nữ Ninh Bình gieo khát vọng trên đồng đất quê hương

Phụ nữ Ninh Bình gieo khát vọng trên đồng đất quê hương

Giới & Phát triển 17:54 11/06/2026

Từ những mô hình sản xuất nhỏ lẻ, nhiều phụ nữ Ninh Bình đã mạnh dạn khởi nghiệp, thành lập hợp tác xã, xây dựng thương hiệu và tạo việc làm cho lao động địa phương. Thành công ấy có dấu ấn đậm nét của các cấp Hội LHPN với vai trò đồng hành, kết nối nguồn lực và tiếp sức cho phụ nữ phát triển kinh tế, vươn lên làm chủ cuộc sống.

Người "ươm mầm sự sống" phía sau cánh cửa phòng Lab IVF

Người "ươm mầm sự sống" phía sau cánh cửa phòng Lab IVF

Sức khỏe 22:00 07/06/2026

Từ những tế bào nhỏ bé được đặt trong tủ nuôi cấy đến khoảnh khắc một gia đình đón nhận tin vui có thai, hành trình ấy luôn có sự đồng hành của các chuyên viên phôi học. Công việc đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, áp lực cao nhưng cũng mang lại những cảm xúc đặc biệt khi được chứng kiến những mầm sống đầu tiên hình thành và phát triển.

Những người phụ nữ tiên phong hiến đất mở đường, dựng xây quê hương

Những người phụ nữ tiên phong hiến đất mở đường, dựng xây quê hương

Giới & Phát triển 21:46 07/06/2026

Góp phần vào hành trình xây dựng nông thôn mới, đô thị văn minh ở tỉnh Quảng Ninh, có những phụ nữ sẵn sàng hiến đất, tháo dỡ tường rào, di dời công trình để đổi lấy những con đường rộng hơn, sạch đẹp hơn. Qua đó lan tỏa tinh thần trách nhiệm, đoàn kết và khát vọng dựng xây quê hương ngày càng hiện đại.

Giải pháp nào để phát hiện sớm trẻ em bị bạo hành, xâm hại? - Bài cuối: Cần các giải pháp đồng bộ

Giải pháp nào để phát hiện sớm trẻ em bị bạo hành, xâm hại? - Bài cuối: Cần các giải pháp đồng bộ

Pháp luật-Bạn đọc 08:29 06/06/2026

Năng lực nhận diện các sự kiện, hiểu biết về quy trình báo tin, nâng cao nhận biết pháp luật… là các giải pháp đồng bộ để giúp phát hiện sớm trẻ bị bạo hành, xâm hại.

Giải pháp nào để phát hiện sớm trẻ em bị bạo hành, xâm hại? - Bài 2: Nhận diện mắt xích quan trọng

Giải pháp nào để phát hiện sớm trẻ em bị bạo hành, xâm hại? - Bài 2: Nhận diện mắt xích quan trọng

Pháp luật-Bạn đọc 08:21 04/06/2026

Theo các chuyên gia, mắt xích quan trọng để phát hiện sớm trẻ em bị bạo hành, xâm hại chính là những người lớn xung quanh trẻ như hàng xóm, giáo viên, bác sĩ, người thân, bảo mẫu…