• Mới cập nhật:

Tiêu dùng

Rừng hướng dương theo anh về phố

20/02/2018 - 04:55 PM
Tôi gặp anh vào mùa hoa hướng dương ở Tà Nung. Đó là một mùa hoa hướng dương đẹp nhất trong cuộc đời tôi.

Tà Nung lúc đầu chỉ là một địa danh xa lạ. Có lẽ ít người biết rằng Đà Lạt có một địa danh tên Tà Nung. Tà Nung cách thành phố Đà Lạt 20 cây số, đi qua một cung đường rất đẹp, giống như một bức tranh vẻ. Đây là một vùng đất mà cách đây mấy chục năm về trước, ba mẹ tôi đã rời làng quê ngoài Bắc tới nơi này lập nghiệp. Cho nên dẫu tôi là con gái Bắc nhưng tôi sinh ra ở nơi này, tôi lại nói cái giọng nói mà mọi người gọi là “giọng Đà Lạt”. Tôi cũng có đôi má đỏ hồng như bao nhiêu người con gái khác ở nơi này. Cuộc sóng của tôi trôi rất êm ả như những ngọn gió đôi khi trôi về, giống như những hạt mầm giống hoa thả xuống đất rồi công người chăm sóc nó trổ mầm, lớn lên và nở những bông hoa.

Trước kia, Tà Nung chuyên trồng các loại rau củ cung cấp cho thành phố, Rồi trước nhu cầu hoa tươi, lần lần nhiều hộ trồng hoa. Để trồng hoa, mọi người phải làm lồng kính, tránh ánh nắng mặt trời. Thật lòng thì tôi không thích hoa trồng trong lồng kính cho lắm, vì không gian chật hẹp và có nhiều trụ chống nên phá mất cảnh quan.

1779959_1290312767651801_8028608782429389084_n1.jpgẢnh minh họa 


Tôi luôn lên Đà Lạt vào những ngày sau Tết. Và bạn đồng hành của tôi là Mai Hoa. Cả hai đứa cùng độc thân, mê đi phượt. Cả hai cùng làm việc ở một công ty bất động sản, nên cuối năm chẳng có ai mặn mà đến chuyện mua nhà, mua đất. Thế là lên đường. Mọi người bảo tôi xinh gái, có học thức, thu nhập kinh tế ổn định vậy tại sao đã 27 tuổi rồi mà vẫn đơn lẻ trên đường đời? Tôi trả lời, tại chưa gặp, mà gặp phải do duyên. Có thể thế, bởi trong đám đông con trai vây quanh tôi hay tôi vẫn thường xuyên tiếp xúc, hầu như chỉ có sở thích vật chất, thích khoe khoang bề ngoài. Cho nên tôi đóng cửa trái tim với tất cả.

  Đà Lạt bung nở biết bao nhiêu hoa, ngay cả những cây hoa ban trồng suốt con đường Quang Trung cũng bung nở những cánh trắng đủ nao lòng người. Tôi cũng có thể kể là khi đi xe máy từ Nha Trang lên Đà Lạt, có một thị trấn tên Long Lanh, là nơi những người đồng bào dân tộc Ê Đê, gần như đã hòa nhập vào đời sống người Việt. Tại Long Lanh cũng có rất nhiều người Việt sinh sống, chủ yếu là kinh doanh và làm dịch vụ. Trong khi ở Đà Lạt hoa mai anh đào chưa nở thì dọc theo con đường đi Long Lanh đã ngập sắc hồng, vì dọc hai bên đường người dân trồng loại cây này khá nhiều. Khi tôi lên Đà Lạt thì hoa đào mới nở lác đác, tôi quyết định đi Tà Nung bởi nghe đồn ở chùa Vạn Đức trồng rất nhiều hoa tam giác mạch. Tôi gặp một cánh đồng hoa hướng dương đẹp rực rỡ hơn sức tưởng tượng của tôi. Những bông hoa hướng dương ấy kiêu sa làm sao, cứ ngẩng cao lên, làm cho một góc trời nhuộm một màu vàng rực. Hai đứa tôi dừng xe ngay tức khắc, trong khi ý định là sẽ đi tới Nam Ban thăm chùa Linh Ấn và thác Voi. Tôi thắng xe nhanh đến độ suýt lao vào một người, chính là anh, đang từ ngôi nhà trồng hoa hướng dương vừa đi ra. Anh té nhào xuống đất, vậy mà anh đã đứng lên, trên môi nở một nụ cười tươi tắn.

7.jpg
Ảnh minh họa
 

Hòa là chủ vườn hoa hướng dương đẹp lộng lẫy ở Tà Nung đó. Anh bảo dạo chơi hết vườn hoa rồi vào nhà “ăn Tết” với anh. Ừ, thì đất trời đang Tết, người Việt mình luôn mở lòng với bất cứ ai trong mùa xuân rộn ràng.

Hòa kể là anh được kế thừa mảnh đất 2.000 m2 này, anh quyết định trồng hướng dương bán Tết. Nào ngờ hoa nở trễ quá, nên anh để cho khách tham quan. Tôi hỏi: “Sao anh không thu tiền để thu hồi vốn?”. Anh cười hồn nhiên: “Thôi đi”. Thế là tôi quyết định thu tiền cho anh, bằng cách vào trong nhà anh, tìm được một chiếc thùng giấy. Hí hoáy dán lại, rạch một chỗ để bỏ tiền vào. Tôi bắc một chiếc ghế ngay lối vào vườn hoa, ghi trên thùng: “Tùy tâm ủng hộ vườn hoa”. Còn ngoài ngõ thì tôi ghi tấm bảng: “Vườn hoa hướng dương Tình Yêu”. Nhìn thấy bên góc nhà anh có rất nhiều củ cải đỏ, hỏi thì anh bảo nhổ để đem ra chợ bán. Thế là tôi chạy ra tiệm mua túi nhựa, bảo anh cứ cân mỗi túi nửa ký, lấy cái bảng rồi gắn giá bán. Bạn có tin không? Bao nhiêu củ cải đỏ bán hết sạch, còn thùng tiền thì tôi không đếm nhưng chắc đủ cho anh mua hạt giống lại.

   Hôm đó tôi ở lại Tà Nung vì một cơn mưa bất chợt. Hòa nhường phòng ngủ cho tôi và Mai Hoa, còn anh thì mắc chiếc võng ngoài phòng khách, anh bảo: “Trời ơi, em mà yêu ai thì người đó hạnh phúc”. Mai Hoa ngủ sớm, tôi ra ngoài với Hòa. Một chai champagne được khui. Đêm, mùi hoa rất dịu. Hòa kể cho tôi nghe tại sao anh chọn Tà Nung sau khi tốt nghiệp đại học, cái ngành không liên quan gì tới cây cỏ: Xây dựng. Lý do là anh sinh ra và lớn lên ở nơi này, cả tuổi thơ anh mang bóng hình của một cô gái hàng xóm, cô gái ấy rất thích hoa hướng dương. Tiếng anh trầm trong đêm Tết: “Cô ấy lấy chồng năm ngoái…”. Dường như rượu làm cho tôi say, rượu cũng làm cho anh say. Hòa bảo: “Mình ngắm hoa đêm nha Ngọc”. Trong vườn, anh xếp những chiếc ghế để có thể leo lên đó mà ngắm hoa. Đêm lấp lóa đèn, tôi leo lên chiếc ghế và mất thăng bằng, trượt té. Tôi ngã lên người anh trong hướng dương. Môi hai đứa chạm vào nhau, lạ lắm.

afae7aa7de11aa18c94788f398ab3bfe.jpg
Ảnh minh họa
 

Tôi có một lời hẹn trở lại Đà Lạt vào dịp Tết này. Hòa hứa sẽ trồng cho tôi một “rừng” hướng dương để tôi lên bán vé tham quan. Tôi móc tay anh: “Chắc chắn”. Nhưng cơn mưa chiều 29 Tết đã làm tôi lên cơn sốt. Mấy ngày Tết tôi như con cá ươn, trùm mềm trong nhà mà nghe phố xá ngoài kia rộn rã. Buổi sáng mùng Ba Tết, cả nhà đều lên xe đi chơi, chỉ còn mình tôi ở nhà. Dịu cơn sốt, tôi bước ra   phòng khách, thì tiếng chuông ngoài cổng reo vang.

Trời ơi, tôi không tin vào mắt mình khi thấy anh - Hòa đó. Hòa đã đi xe máy từ Tà Nung xuống tìm tôi. Anh chở một xe toàn hướng dương, dễ chừng cả ngàn bông. Hòa thầm thì với tôi: “Có ai tỏ tình bằng hoa hướng dương không cô bé?”.

Ý kiến của bạn
0 bình luận
Xem thêm bình luận

Nhập thông tin của bạn

Đọc thêm
Xem thêm