Xem thêm thông tin của Báo PNVN trên
Phụ nữ Việt Nam
MỚI NHẤT ĐỘC QUYỀN MULTIMEDIA CHUYÊN ĐỀ
12/05/2022 - 15:02 (GMT+7)
Vượt qua “bóng đêm số phận”

VƯỢT QUA "BÓNG ĐÊM SỐ PHẬN"

Nhiều năm qua, ông Bùi Doãn Thụ (71 tuổi) và bà Trịnh Thị Mai (69 tuổi), trú tại phố An Dương, phường Yên Phụ (quận Tây Hồ, Hà Nội), được người dân nơi đây ví von là "chuyện tình cổ tích giữa đời thường". Họ cảm phục, xúc động trước tình yêu mà ông bà dành cho nhau.

"Anh phải cưới em đấy nhé"

Năm 3 tuổi, ông Thụ mắc bệnh sởi rồi bị chuyển biến nặng khiến đôi mắt mờ dần. Dù chạy chữa nhưng tình trạng bệnh của ông vẫn không thuyên giảm. Năm 18 tuổi, ông được gia đình đưa vào sinh hoạt tại câu lạc bộ khiếm thị. 

Còn bà Mai, năm 22 tuổi, sau một trận ốm, hai mắt của bà không nhìn thấy gì. Đến bệnh viện, bà được chẩn đoán liệt dây thần kinh số 7, hỏng võng mạc trong đáy mắt. Sau này, bà phẫu thuật 3-4 lần tại Bệnh viện Mắt Trung ương nhưng vẫn không thể cứu vãn được tình hình. Qua lời giới thiệu của người quen, bà Mai đến sinh hoạt tại câu lạc bộ khiếm thị. Tại đây, ông Thụ chủ động kết bạn với bà Mai rồi hai người hỏi thăm về hoàn cảnh gia đình nhau. "Anh/em ở đâu?" là câu hỏi đầu tiên hai ông bà nói với nhau, mở ra một câu chuyện tình đẹp. Không hẹn hò lãng mạn, không hoa, không quà, ông Thụ cứ dắt tay bà Mai, chống thêm cái gậy đi khắp nẻo đường.

Hơn 1 năm quen nhau, lúc này, bà Mai đã có tình cảm với ông Thụ nhưng không thấy ông Thụ mở lời về chuyện hôn nhân, bà Mai mới nói: "Nếu anh xác định hôn nhân thì về nói chuyện với bố mẹ em. Còn không, chúng ta vẫn là bạn, em còn tính đi hướng khác". Ông Thụ vốn ít nói, lại không giỏi thể hiện tình cảm, càng không biết cách "tán gái", khi nghe bà Mai nói vậy, ông lúng túng một hồi lâu rồi quay sang ôm chặt lấy bà Mai. Lúc sau, bà Mai đẩy ông Thụ ra rồi nói "anh phải cưới em đấy nhé". Dù không có một lời tỏ tình chính thức nào nhưng bà Mai hiểu được sự chân thành của người đàn ông này.

Hôm sau, ông Thụ xuống nhà bà Mai thưa chuyện nhưng hai bên gia đình có nhiều rào cản. Mẹ bà Mai xót phận con gái vốn đã mù, giờ lại lấy người đồng cảnh thì cuộc sống sau này sẽ vất vả gấp bội. Biết được bố mẹ bà Mai không thích mình, nên ngày nào, ông Thụ cũng đến để bày tỏ sự chân thành. Sau cùng, bố mẹ bà Mai cũng đồng ý. "Có lần tôi xuống nhà bà Mai thì gặp một thanh niên khác được gia đình đưa đến để giới thiệu cho bà Mai nhưng khi gia đình người kia thấy tôi với bà Mai gần gũi và nói chuyện thân thiết quá nên họ đã tự rút lui. Nếu hồi đó tôi không kiên trì thì có lẽ giờ bà Mai đã là vợ người ta rồi", vừa nói ông Thụ vừa cầm tay vợ rồi nở nụ cười tươi rói.

Sưởi ấm đời nhau

Trong thâm tâm, bà Mai hình dung người yêu mình khoẻ mạnh, hiền lành và chịu khó, lại xuất thân từ gia đình nề nếp, nên sẵn lòng "trao thân gửi phận". Dù có nhiều người thầm thương trộm nhớ nhưng bà Mai vẫn chọn ông Thụ. Tình yêu 4-5 năm cuối cùng đã đơm hoa kết trái bằng một đám cưới giản đơn vào năm 1983. Đại diện hai bên gia đình đón dâu bằng xe buýt. Không hoa, không ảnh cưới, cả hai cùng mặc sơ mi trắng, nắm tay nhau trong ngày thành hôn. Bà Mai nghẹn ngào hứa với mẹ: "Từ nay sướng khổ, con sẽ tự chịu".

Hằng ngày, bà Mai ở nhà chuẩn bị cơm nước cho gia đình

Hằng ngày, bà Mai ở nhà chuẩn bị cơm nước cho gia đình

Về chung nhà, hai vợ chồng chịu khó làm ăn, mưu sinh bằng nhiều nghề như làm tăm, làm nhựa, bán chổi. Mỗi tháng, hai ông bà thu được tiền lãi khoảng vài chục nghìn, đưa cho mẹ chồng đong gạo. Bên nhau gần 40 năm, hai vợ chồng vẫn xưng "anh - em". Tuy vậy, cuộc sống của vợ chồng cũng có lúc "cái bát va nhau". Khi ấy, bà Mai thường là người "xuống nước". Bà hiểu, vợ chồng nào cũng có lúc "cơm không lành, canh không ngọt". Quan trọng là phải biết cách cư xử sao cho cuộc sống nhẹ nhàng, để tiếp tục thắp "ngọn lửa" hạnh phúc.

Năm 1986, bà Mai sinh con gái và đặt tên là Bùi Thị Thu Thuỷ. Do không có điều kiện, hai ông bà quyết định không sinh thêm. Sau khi sinh con, bà về nhà mẹ đẻ ở 1-2 tháng để chăm con cứng cáp hơn. Cứ cách 1-2 tuần, ông Thụ lại bắt xe buýt từ An Dương xuống Hà Đông thăm vợ con. Khi Thuỷ lớn lên, bà Mai là người đi họp phụ huynh, nghe cô giáo khen con thông minh, học giỏi, bà hạnh phúc vô cùng, đi khoe khắp xóm. Chị Thuỷ sau này học trung cấp rồi tốt nghiệp Cao đẳng kế toán, hiện có công việc ổn định tại một nhà sách. Chị kết hôn và có hai con. Chị về sống cùng bố mẹ tại phố An Dương. Chị Thuỷ cho biết, rất ngưỡng mộ và nể phục tình yêu, tinh thần tự lực của bố mẹ. Ông bà vẫn lao động, tự kiếm tiền nuôi sống bản thân, không phụ thuộc vào các con.

Chị Thuỷ nhớ lại hồi Tết Nguyên đán, bố mẹ đều mắc Covid-19, riêng mẹ chị bị nặng, phải vào bệnh viện điều trị. Bất chấp nguy cơ lây nhiễm, chị xin vào bệnh viện chăm mẹ. Suốt nửa tháng, chị chăm sóc mẹ. Tuy vất vả nhưng chị Thuỷ nói "chưa thấm gì so với nhọc nhằn của bố mẹ. Cả cuộc đời bố mẹ đã dành những thứ tốt đẹp nhất cho tôi. Bây giờ là lúc mẹ cần, tôi chấp nhận đánh đổi tất cả".

Ông Thụ làm chổi đót được 30 năm. Ngày trước, ông đẩy xe đi bán, mò mẫm đến tận chợ Đồng Xuân, hồ Gươm rồi dạo quanh 36 phố phường. Nhiều năm qua, do tuổi cao, ông chuyển về bán tại ngã ba chợ Yên Phụ gần nhà, khách hàng chủ yếu là người dân trong xóm. Trước đây, bà Mai cũng theo chồng đi bán chổi, người dân Yên Phụ đã quen với hình ảnh hai vợ chồng cầm tay nhau, chống gậy đi bán chổi. Ba năm qua, bà bị đau chân, khớp gối, chỉ ở nhà làm chổi và lo cơm nước cho gia đình. Chị Thuỷ nhận về một số ý kiến chỉ trích rằng "để bố mẹ già lang thang kiếm sống" sau khi chia sẻ câu chuyện. Chị kể, dù nhiều lần mong muốn bố mẹ ở nhà, duy trì lượng khách ổn định mua hàng online nhưng ông bà không đồng ý. "Bố mẹ tôi không muốn phụ thuộc vào con cái. Ông bà bị khiếm thị nên khát khao được ra ngoài giao lưu với mọi người. Đặc biệt, khi kiếm ra tiền, dù chỉ lãi 10.000 đồng, bố mẹ cũng vui", chị Thuỷ nói.

Một số người ngỏ ý gửi tiền ủng hộ gia đình, chị Thuỷ đều từ chối. "Chúng tôi không nhận tiền từ thiện, chỉ bán hàng thôi. Tôi mong sản phẩm của bố mẹ được nhiều người biết đến", chị Thuỷ phân trần.

Ông Hoàng Xuân Sáng, Chủ tịch UBND phường Yên Phụ, quận Tây Hồ (Hà Nội), cho biết vợ chồng ông Thụ, bà Mai không thuộc diện khó khăn trên địa bàn. Hằng tháng, hai ông bà được hưởng chế độ trợ cấp, vẫn bán chổi để kiếm thêm thu nhập.

Chia tay vợ chồng ông bà, chúng tôi thầm khâm phục nghị lực của họ. Vượt lên số phận, họ đến với nhau bằng tình yêu thương chân thành, sưởi ấm đời nhau bằng niềm tin và hạnh phúc.

Nguyễn Long
Người “vá” những mảnh đời "khuyết"

Người “vá” những mảnh đời "khuyết"

Vì cộng đồng 19:52 20/03/2026

Tại thôn Thắng Trí (xã Kim Anh, Hà Nội) có một lớp học đặc biệt. Ở đó, người đứng lớp là một phụ nữ dáng người nhỏ thó với đôi chân không lành lặn, còn học trò là những đứa trẻ không may mắn bị cuộc đời “bỏ quên” một phần trí tuệ và khả năng hòa nhập.

"Lá chắn" cộng đồng trước bạo lực vô hình: Bài cuối - Thu hẹp khoảng cách từ luật đến đời sống

"Lá chắn" cộng đồng trước bạo lực vô hình: Bài cuối - Thu hẹp khoảng cách từ luật đến đời sống

Gia đình 18:10 19/03/2026

Dù hành lang pháp lý đã hoàn thiện, song khoảng cách từ quy định đến thực thi trong phòng, chống bạo lực giới vẫn còn lớn do thiếu hụt nguồn lực và cơ chế bảo vệ chưa kịp thời. TS. Phùng Thị Quỳnh Trang, chuyên gia nghiên cứu giới, sẽ chỉ rõ những “nút thắt” và đề xuất giải pháp hệ thống để luật pháp thực sự trở thành lá chắn hữu hiệu cho nạn nhân.

"Lá chắn" cộng đồng trước bạo lực vô hình: Bài 2 - Những bước chân không mỏi phá vỡ "bức tường im lặng"

"Lá chắn" cộng đồng trước bạo lực vô hình: Bài 2 - Những bước chân không mỏi phá vỡ "bức tường im lặng"

Gia đình 10:32 18/03/2026

Có những nỗi đau bạo lực gia đình từng bị giữ kín sau cửa nhà. Thế nhưng ở nhiều thôn, bản vùng cao, "bức tường im lặng" ấy đang dần được phá vỡ bởi những bước chân đồng hành của cán bộ Hội, những thành viên Tổ truyền thông cộng đồng...

"Lá chắn" cộng đồng trước bạo lực vô hình: Bài 1 - Khi tiền bạc trở thành vũ khí bạo hành

"Lá chắn" cộng đồng trước bạo lực vô hình: Bài 1 - Khi tiền bạc trở thành vũ khí bạo hành

Gia đình 18:05 17/03/2026

Nhiều phụ nữ vẫn đang âm thầm chịu đựng bạo lực gia đình: Bị kiểm soát kinh tế, bị thao túng tinh thần, bị tước đi quyền tự quyết trong chính ngôi nhà của mình. Những tổn thương ấy khó nhìn thấy nhưng để lại hậu quả lâu dài đối với họ và sự bền vững của gia đình. Phòng, chống bạo lực gia đình không phải là “cuộc chiến” của riêng ai mà là trách nhiệm của cộng đồng trong hành trình dựng xây một xã hội an toàn cho phụ nữ, trẻ em.

Chuyển đổi số y tế: Lấy người bệnh làm trung tâm

Chuyển đổi số y tế: Lấy người bệnh làm trung tâm

Sức khỏe 14:00 10/03/2026

Từ việc đặt lịch khám trên điện thoại, tra cứu kết quả xét nghiệm trực tuyến đến thanh toán viện phí không tiền mặt, chuyển đổi số đang từng bước thay đổi diện mạo của ngành y tế Việt Nam.

Miễn viện phí toàn dân: Bước tiến lớn của an sinh xã hội

Miễn viện phí toàn dân: Bước tiến lớn của an sinh xã hội

Sức khỏe 09:00 08/03/2026

Khi chi phí khám chữa bệnh không còn là rào cản, mọi người dân đều có thể tiếp cận dịch vụ y tế chất lượng. Mục tiêu tiến tới miễn viện phí toàn dân theo tinh thần Nghị quyết 72-NQ/TW đang mở ra một tầm nhìn mới cho hệ thống chăm sóc sức khỏe Việt Nam.

Phụ nữ Việt Nam thời đại mới: Tự chủ để vươn xa

Phụ nữ Việt Nam thời đại mới: Tự chủ để vươn xa

Giới & Phát triển 08:59 08/03/2026

Những người phụ nữ ấy, mỗi người một hoàn cảnh, một con đường riêng nhưng cùng gặp nhau ở một điểm: Tinh thần tự chủ. Tự chủ để sống bằng năng lực của mình. Tự chủ để bảo vệ giá trị bản thân. Tự chủ để vươn xa, không chỉ cho mình mà còn cho cộng đồng.

Giấu gia đình làm bác sĩ pháp y: Hành trình tìm sự thật từ những dấu vết lặng im

Giấu gia đình làm bác sĩ pháp y: Hành trình tìm sự thật từ những dấu vết lặng im

Sức khỏe 08:07 08/03/2026

Không trực tiếp cứu chữa bệnh nhân như nhiều bác sĩ khác, công việc của bác sĩ pháp y là giải mã những dấu vết để tìm ra sự thật phía sau mỗi vụ việc. Với ThS.BS Nguyễn Thị Ngọc Yến, mỗi bản kết luận giám định không chỉ là kết quả của khoa học mà còn góp phần bảo vệ công lý...